Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 585: Bọn Họ Mới Giống Người Nhà
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:47:16
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phòng bệnh rơi một sự im lặng kỳ quái.
Ngay cả Sở Nhiễm cũng ngừng , cô kinh ngạc Sở Lạc, trong mắt mang theo vẻ thể tin nổi.
“Lạc Lạc, em đang gì ?”
Sao cô dám?
Lại dám những lời như mặt Tống Thiên Nhã và Sở Vĩ Hạo.
Sao cô dám!
Theo bản năng, Sở Nhiễm liền Tống Thiên Nhã và Sở Vĩ Hạo, thấy Sở Vĩ Hạo như cô dự đoán, trong mắt mang theo chút tức giận.
Sở Nhiễm yên tâm hơn một chút.
Khi thấy vẻ mặt bình tĩnh của Tống Thiên Nhã, lòng cô chùng xuống.
Lại nhanh ch.óng sang Sở Tinh, chỉ thấy Sở Lạc khẽ nhíu mày, đáy mắt chút lo lắng.
Sở Nhiễm cảm thấy thoải mái hơn một chút.
Ba và hai vẫn về phía cô .
“Lạc Lạc, em thể như ? Chị luôn coi em như em gái ruột.” Sở Nhiễm cúi đầu uất ức lau nước mắt, “Chị cứ nghĩ, chỉ cần lòng chị đủ chân thành, sẽ một ngày em hiểu chị.”
“Chị ngờ, trong lòng em nghĩ như .”
“Dù chị gì, em cũng sẽ tha thứ cho chị.”
“Dù chị trả giá bao nhiêu, em cũng sẽ coi chị như chị gái ruột.”
Nói , những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn dài má cô .
Sở Vĩ Hạo đau lòng đưa khăn giấy qua, “Nhiễm Nhiễm, Lạc Lạc ý đó.”
Nói xong, ông Tống Thiên Nhã, Tống Thiên Nhã an ủi Sở Nhiễm.
Ai ngờ, Tống Thiên Nhã bên giường, mày nhíu .
Sở Lạc Sở Nhiễm đang cúi đầu rơi lệ, khóe miệng nhếch lên, tạo thành một nụ , “Chị coi như em gái ruột?”
Sở Nhiễm ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ cô, “Đương nhiên.”
“Chị coi như em gái ruột như thế nào?” Sở Lạc nhẹ Sở Nhiễm, “Về nhà họ Sở, dùng đồ đạc chị dùng qua, chị đối xử với em gái ruột như ?”
Sở Nhiễm vô thức : “Đó là để bảo vệ môi trường, hơn nữa những đồ đạc đó đều hỏng!”
Sở Lạc phản bác, tiếp tục : “Chị gái ruột sẽ ở tiệc đón em gái về nhà mà tranh giành sự chú ý ?”
Sở Nhiễm: “Chị cố ý giành sự chú ý. Là vì chị… chị…”
Cô vốn dĩ là tâm điểm của sự chú ý, là vạn ngưỡng mộ.
Cô giành, mà vốn dĩ là của cô .
Sở Lạc một tiếng, “Vậy với tư cách là chị gái ruột, lúc yêu cầu chị đưa váy hội cho , tại chị đưa?”
“Đồ của chị, thể tùy tiện cho em. Lạc Lạc, như là đúng.” Sở Nhiễm dạy dỗ, “Dù chị là chị của em , em cũng thể tùy tiện lấy đồ của khác.”
“Nói .” Nụ môi Sở Lạc càng sâu, cô cúi xuống, ánh mắt gần như ngang tầm với Sở Nhiễm, “Vậy xin hỏi, chị gái ruột coi như em gái ruột, chị trả giá những gì cho ?”
Sở Nhiễm sững sờ.
“Chị chị chân thành, chị chân thành những gì?”
“Chị gái ruột, hỏi chị, chị trả giá những gì cho , những gì, đáng để tha thứ cho chị, đáng để hiểu nỗi khổ của chị.”
Sở Lạc từ từ thẳng dậy, xuống Sở Nhiễm ngây , “Chị nghĩ ! cho chị mười phút, nếu chị thể nghĩ một việc, một việc chị cho , sẽ livestream, tất cả đều là sự sắp xếp của chương trình.”
Sở Nhiễm ngẩng đầu, “Thật ?”
“Nói lời giữ lời.”
Sở Lạc ghế, lấy điện thoại đặt báo thức mười phút.
Sở Vĩ Hạo vốn định , nhưng nhịn xuống.
Nhiễm Nhiễm bụng như , cô đối xử với Lạc Lạc như , chắc chắn nhiều việc cho Lạc Lạc.
Sở Nhiễm định mở miệng, nhưng nhịn xuống.
Giây tiếp theo mở miệng, nhịn xuống.
Đôi mày thanh tú nhíu .
Sở Lạc thản nhiên ghế, trao đổi với Túc Hướng Dương WeChat.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Sắc mặt của Tống Thiên Nhã ngày càng khó coi.
Trên mặt Sở Tinh đầy vẻ tự giễu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-585-bon-ho-moi-giong-nguoi-nha.html.]
Chỉ vẻ mặt của Sở Vĩ Hạo ngày càng căng thẳng, “Nhiễm Nhiễm, con đừng ngại , đây là cơ hội để con và Lạc Lạc lành.”
Sở Nhiễm mím môi, trán dần rịn mồ hôi.
Cô nhỏ giọng : “Con… con…”
“Nhắc nhở thiện, chỉ còn ba phút.”
Sở Nhiễm càng thêm sốt ruột, cô ngẩng đầu Sở Vĩ Hạo, Tống Thiên Nhã và Sở Tinh, “Ba , con thật lòng đối với Lạc Lạc. Anh hai, em mà, em thật lòng với Lạc Lạc, em thật sự coi Lạc Lạc như em gái ruột.”
Sự thất vọng trong mắt Tống Thiên Nhã dâng lên, “Nếu là thật lòng, con hãy một việc con cho Lạc Lạc.”
“ Lạc Lạc vẫn luôn ở nhà, chúng gặp cũng ít. Con dù đối với em , cũng cơ hội!”
Tống Thiên Nhã từ từ nhắm mắt, đột ngột mở , “Vậy là, , đúng ?”
Sở Nhiễm: “…”
“Con luôn miệng vì Lạc Lạc, coi Lạc Lạc như em gái ruột, nhưng con từng một việc gì cho con bé, đúng ?”
“Mẹ! Con , là vì Lạc Lạc vẫn luôn ở nhà, chúng gặp ít…”
“Ít ?” Tống Thiên Nhã truy hỏi, “Các con cùng bao nhiêu kỳ chương trình, cơ hội ở chung còn ít ?”
“Vợ!” Sở Vĩ Hạo tới, bảo vệ Sở Nhiễm.
Vừa mở miệng, Tống Thiên Nhã lườm một cái, “Ông im miệng!”
Sở Vĩ Hạo lập tức ngậm miệng, sang một bên nữa.
Sở Nhiễm cầu xin Sở Vĩ Hạo.
Sở Vĩ Hạo vẻ mặt lúng túng.
Vợ tức giận , ông dù bảo vệ con gái, cũng gan đó!
Điện thoại của Sở Lạc vang lên tiếng “đinh linh linh”.
Tắt báo thức, Sở Lạc cất điện thoại dậy, Sở Nhiễm, “Mười phút, cũng đủ để chị nghĩ một việc cho ?”
Sở Nhiễm: “…”
“Vậy phiền chị đừng chị coi như em gái ruột nữa.”
Mộng Vân Thường
“Đương nhiên, cũng xin chị đừng dùng phận chị gái để chuyện với .”
“Càng đừng đường đường chính chính yêu cầu giúp chị.”
“Chị coi như em gái ruột. Tương tự, cũng coi chị như chị gái ruột.”
Nói xong, Sở Lạc đầu mà khỏi phòng bệnh.
Sở Tinh nhấc chân đuổi theo, khỏi phòng bệnh, lo lắng hỏi, “Em … vấn đề gì chứ?”
“Không vấn đề.”
“Thật sự ảnh hưởng gì đến em ?”
“Hiện tại thì .”
Phía Tống Thiên Nhã cũng đuổi theo, “Lạc Lạc…”
Bà kịp mở lời, một giọng khác cũng từ bên cạnh truyền đến, “Lạc Lạc! Con chứ!”
Dương Đại vội vã từ cuối hành lang tới, phía bà là hai vệ sĩ.
Vừa thấy Sở Lạc, bà liền một vòng quanh cô, còn kéo tay kéo chân Sở Lạc, cẩn thận kiểm tra một lượt, “Thật sự chứ? Có cần một cuộc kiểm tra diện ?”
“Đã kiểm tra , bác sĩ vấn đề gì.”
Dương Đại lúc mới ôm n.g.ự.c thở phào nhẹ nhõm, “Con , thằng nhóc Hoắc Cửu đó gọi điện cho …”
Những lời còn , khi Dương Đại thấy Sở Tinh và Tống Thiên Nhã, đều nuốt xuống.
Bà lập tức vẻ quý phu nhân, một tay dắt Sở Lạc, tay sửa chiếc khăn choàng, “Chào bà Sở.”
Tống Thiên Nhã gật đầu, định mở lời, liền Dương Đại với Sở Lạc, “Con mấy ngày ăn uống, cơ thể chịu nổi?”
“Con còn đau dày, thể hành hạ như !”
“Mẹ gọi khách sạn đồ ăn phù hợp cho con , mau theo về khách sạn.”
Nói , bà với Tống Thiên Nhã và Sở Tinh, “Vậy chuyện gì, chúng .”
Rồi kéo Sở Lạc rời .
Nhìn bóng lưng họ rời , lòng Tống Thiên Nhã như một tảng đá đè nặng, khó chịu vô cùng.
Đó là con gái của bà!
bọn họ mới giống nhà, Dương Đại mới giống như trưởng bối của Lạc Lạc.