Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 565: Định Quan

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:45:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn đêm buông xuống.

Trăng đêm nay sáng lạ thường, chiếu rọi tòa nhà hoang phế như phủ lên một lớp sương bạc.

Gió cát từ xa thổi tới ngày càng lớn, cuối cùng bao trùm bộ tòa nhà trong bão cát, ống kính camera càng thể rõ bất cứ thứ gì.

[Không chứ, gió cát cũng lớn quá ! Xem ma !]

[Tân Thị là mà, thỉnh thoảng sẽ bão cát.]

[Không đúng! đang ở Tân Thị đây! Chỗ chúng bây giờ một chút gió cũng , bão cát! cách tòa nhà hoang đó cũng chẳng xa, lúc nãy lái xe còn ngang qua đó.]

Năm phút nữa trôi qua, gió cát dần dần nhỏ .

Cái hố lớn vốn trống đột nhiên vang lên tiếng kim loại va đập dữ dội.

Âm thanh trong đêm khuya tĩnh lặng, rõ mồn một.

Một cỗ quan tài màu đỏ thẫm đột ngột xuất hiện giữa hố lớn, tám sợi xích to bằng cánh tay rủ xuống từ tám góc của quan tài.

Ngay lúc cư dân mạng trong phòng livestream đang kinh hãi, chỉ thấy hai trong những sợi xích đó "vút" một cái duỗi thẳng, lao thẳng về phía tòa nhà ở chính giữa.

Sợi xích đó như một thế lực vô hình thu hút, trực tiếp phá vỡ lớp phù chỉ bảo vệ xung quanh tòa nhà, lao về phía hai đang giả vờ ngủ trong góc.

Một sợi xích trực tiếp quấn lấy Phòng Khai Tế, kéo về phía hố lớn.

Sợi xích còn khi sắp chạm Sở Nhiễm, khựng một giây, do dự một khoảnh khắc, dứt khoát quấn lấy Sở Nhiễm, kéo cô về phía hố lớn.

Hai kéo đến hố lớn, xuất hiện những vết trầy xước với mức độ khác .

Những trốn trong góc quan sát đều nín thở.

Nhân viên tổ chương trình cũng rạp cách đó xa, còn vài đam mê nhiếp ảnh, lén lút lấy thiết của , màng sống c.h.ế.t mà lén lút phim, chuốc lấy ánh mắt giận dữ của đồng nghiệp xung quanh.

“Bây giờ ngoài ?” Diên An Nghệ hai đang treo lơ lửng trung đằng , kìm nuốt nước bọt.

“Vẫn đến lúc.”

Sở Nhiễm và Phòng Khai Tế giữa trung, đều sợ hãi xung quanh.

Đặc biệt là Phòng Khai Tế, cảm nhận vết thương cánh tay đang ngọ nguậy một cách bất thường.

Máu tươi ấm nóng trực tiếp chảy từ vết thương.

m.á.u chảy , sợi xích hấp thụ.

Chỉ một phút, cảm thấy mắt tối sầm, dường như sắp hút cạn bộ m.á.u.

Anh chỉ đành sang Sở Nhiễm bên cạnh: “Nhiễm Nhiễm, xong ?”

Sở Nhiễm một tay cầm con d.a.o nhỏ sắc bén, hốc mắt đỏ hoe: “Anh Khai Tế, em sợ. Em sợ đau, em dám rạch.”

Không là vì hút quá nhiều m.á.u, là vì lời của Sở Nhiễm, chỉ cảm thấy mắt dường như thực sự tối sầm .

“Đừng sợ! Nhiễm Nhiễm em đừng sợ, chỉ cần rạch một vết nhỏ thôi là .”

Sở Nhiễm vẫn do dự một lúc lâu, mới tay: “Xong , em xong .”

Phòng Khai Tế liếc , thấy sợi xích vết m.á.u đỏ tươi, liền lớn tiếng hét lên: “Sở Lạc, cô còn đợi gì nữa! Xong !”

Xung quanh một chút động tĩnh, cũng một chút âm thanh nào.

Phòng Khai Tế gấp đến mức trán toát những giọt mồ hôi hột, sáu sợi xích còn đồng loạt lao về phía , chĩa thẳng cơ thể .

Dường như giây tiếp theo sẽ xuyên thủng cơ thể , nuốt chửng bộ m.á.u tươi trong .

“Sở Lạc!”

Tiếng hét vang lên.

Xung quanh vẫn bất kỳ tiếng động nào.

Phòng Khai Tế cuống cuồng: “Sở Lạc, cô mà nữa, chính là mưu sát!”

Lời dứt, xung quanh mới truyền đến tiếng quát lạnh lùng của Sở Lạc: “Sở Nhiễm cắt m.á.u ?”

“Cắt , cắt ! tận mắt thấy.”

Sở Lạc lúc mới quát lớn: “Chính là lúc .”

Cô và Kế Tể trực tiếp bay v.út lên trung, lao thẳng về phía những sợi xích.

Sở Lạc đá văng một sợi xích, tóm lấy vài sợi xích khác, từ trung rơi xuống.

Kế Tể cũng y như .

Hai chạm đất, liền ném mấy sợi xích trong tay cho bốn vị khách mời khác, mỗi một sợi.

Bốn vị khách mời vội vàng dùng hết sức bình sinh ôm c.h.ặ.t lấy sợi xích.

Sở Nhiễm và Phòng Khai Tế cũng từ trung rơi xuống.

Tám phương vị, mỗi phương vị đều một dùng sức kéo c.h.ặ.t sợi xích, để sợi xích tuột khỏi tay.

Tám sợi xích vùng vẫy dữ dội, giống như những con rắn đang trườn, sức lực ngày càng lớn.

Trong cỗ quan tài đỏ như m.á.u cũng truyền đến những tiếng leng keng loảng xoảng, dường như thứ bên trong sắp phá quan tài xông .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-565-dinh-quan.html.]

“Nhỏ m.á.u.”

Mấy lấy d.a.o găm , rạch một đường cánh tay, m.á.u tươi nhỏ xuống sợi xích.

“Định phù.”

Tám lấy phù chỉ , dán lên sợi xích.

Sợi xích vốn đang vùng vẫy dữ dội trong nháy mắt ngừng giãy giụa.

“Đỡ lấy!” Sở Lạc ném sợi xích trong tay cho Kế Tể bên cạnh, bản thì hóa Thanh Tuyệt kiếm, trực tiếp nhảy lên, giáng mạnh xuống.

Thanh Tuyệt kiếm đ.â.m thủng quan tài, cắm phập bên trong.

Một tiếng kêu thê lương từ trong quan tài phát .

Thùng thùng thùng.

Dường như thứ bên trong, vì đau đớn kịch liệt mà đang điên cuồng va đập quan tài.

Cả cỗ quan tài vì sự va đập dữ dội mà xê dịch.

Tám góc của quan tài từ từ rỉ m.á.u.

Tiếng va đập dần dần nhỏ , cuối cùng trở về sự tĩnh lặng.

Diệp Vân Sơ thở hổn hển: “Được ?”

“Được ! Buông tay !”

Mộng Vân Thường

Mọi buông tay, sợi xích rơi thẳng xuống đất, phát một tiếng "xoảng" chát chúa.

Mấy vị khách mời đều bệt xuống đất, sợ hãi phấn khích, họ , mặt nở nụ .

Diệp Vân Sơ nhỏ giọng : “Kích thích quá!”

“Không ngờ thể gặp chuyện trong đời thực.”

Hàng Gia Tín hai mắt sáng rực: “Chị Lạc lúc nãy ngầu quá!”

đúng !” Diệp Vân Sơ và Hàng Gia Tín , hai đồng loạt giơ tay đập tay một cái.

Phàn Trí cũng màng hình tượng mà bệt xuống đất.

Sở Lạc xách kiếm nhảy từ quan tài xuống, ở mép hố lớn cỗ quan tài đỏ thẫm vẫn đang rỉ m.á.u.

Kế Tể bước tới, chằm chằm hố lớn.

Nhân viên tổ chương trình cũng chạy tới, xử lý vết thương mấy vị khách mời.

Sở Nhiễm đẩy nhân viên , trực tiếp nhào về phía Phòng Khai Tế: “Anh Khai Tế chứ?”

Phòng Khai Tế yếu ớt lắc đầu, vì mất m.á.u quá nhiều, sắc mặt trắng bệch, ngay cả sức để chuyện cũng còn.

Sở Nhiễm xót xa , đầu tức giận Sở Lạc và Kế Tể: “Hai vị đại sư, hai thể giải thích một chút ?”

Sở Lạc và Kế Tể đầu .

“Giải thích? Giải thích cái gì?”

“Tổ chương trình mời các đến là để bảo vệ chúng , các bảo vệ như ? Để chúng tự đối mặt với thứ dơ bẩn, đây chính là sự bảo vệ của các ?”

Sở Nhiễm: “…”

Kế Tể: “…”

Sở Nhiễm vẫn đang khản giọng tố cáo: “Anh Khai Tế thì thôi , còn chúng thì ? Chúng đều là bình thường, tại bắt chúng đối mặt với tình cảnh ?”

“Tình huống , chẳng là do các giải quyết ?”

“Đây chẳng là trách nhiệm của các ?”

tố cáo xong, nước mắt lưng tròng : “Tất cả chúng đều thương , đây chính là sự bảo vệ của các ?”

“Đừng lôi .” Diệp Vân Sơ dậy, “ kẻ ngốc, hai vị đại sư tại như .”

Nước mắt Sở Nhiễm đọng khóe mắt, chực trào nhưng còn tiếng .

Hàng Gia Tín cũng : “Cũng đừng lôi . Hai vị đại sư thể cho chút việc, vui.”

Phàn Trí cũng gật đầu.

Diên An Nghệ thở dài: “Nhiễm Nhiễm, hai vị đại sư tại để chúng tham gia , cô hiểu ?”

Sở Nhiễm: “…”

“Lẽ nào cô thực sự cho rằng hai vị đại sư tự thể giải quyết ?”

“Là vì hai vị đại sư cho chúng những khoảnh khắc tỏa sáng, cũng để chúng góp chút sức lực, đừng giống như một khán giả, chỉ vỗ tay và sợ hãi bên cạnh.”

Sở Nhiễm: “…”

“Nếu cô , chuyện như thế , đừng để tổ chương trình sắp xếp cô nữa.”

đến lúc đó, cô đừng trách tổ chương trình cho cô lên hình, cũng đừng trách hai vị đại sư tại lúc nào cũng tự lộ mặt ống kính.”

 

 

Loading...