Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 562: Nhiễm Sắc Tế Lên Hot Search

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:45:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặt trời ló rạng.

Môi trường địa lý của Tân Thị đặc biệt, sáu giờ sáng, trời sáng bừng.

Sở Lạc dẫn đội chiến thắng đến công trường xây dựng.

Nhân viên công tác mang bữa sáng đến, để Kế Tể và ăn sáng.

Sở Lạc và Kế Tể vòng quanh cái hố lớn để quan sát.

Họ lấy điện thoại , so sánh với những bức ảnh chụp hôm qua, phát hiện trong hố lớn một vài đổi nhỏ.

“Đất lở nhiều hơn.”

Kế Tể .

“Tối qua quả nhiên ảo giác của .”

Sở Lạc gật đầu, xổm xuống, cẩn thận cảm nhận khí tức xung quanh hố lớn: “Ánh nắng ch.ói chang, đáng lẽ dương khí nặng, nhưng ở đây…”

Thậm chí còn những tia ớn lạnh len lỏi.

Hai đang chuyện, Sở Nhiễm bưng một ly sữa bò tới: “Lạc Lạc, em ăn ? Chị mang cho em một ly sữa .”

Phía còn nữ phim theo, đang phát sóng trực tiếp.

Quầng thâm mắt nữ phim cực kỳ rõ rệt, giữa hàng lông mày lộ rõ vẻ uất ức.

ăn .”

“Chị cất công mang tới , em uống một ngụm mà!”

nũng .

Sở Lạc vẫn nhận, chỉ dậy, vỗ vỗ tay, hỏi: “Có việc gì?”

Sở Nhiễm hụt hẫng rụt ly sữa . Hai tay bưng lấy, cẩn thận từng li từng tí : “Lạc Lạc, tại em đưa phù chỉ giả cho Khai Tế ?”

“Có em lấy nhầm ?”

“Nếu em lấy nhầm, thể đưa một tờ phù chỉ khác cho Khai Tế ?”

Sở Lạc nhíu mày: “Phù chỉ giả?”

! Phù chỉ của Khai Tế tối qua tự nhiên hóa thành tro bụi…”

Chưa đợi Sở Nhiễm xong, sắc mặt Sở Lạc và Kế Tể lập tức biến đổi, đồng thanh lên tiếng: “Tro bụi! Chuyện gì xảy ?”

Kế Tể nhíu c.h.ặ.t mày, giọng điệu cứng rắn: “Đã xảy chuyện gì ?”

“Bất kể xảy chuyện gì, phù chỉ của Lạc Lạc hóa thành tro bụi là sự thật. Lạc Lạc, nếu em lỡ tay đưa phù chỉ giả, thì đưa một tờ thật cho Khai Tế !”

“Chẳng tiếp theo sẽ nguy hiểm ?”

Sở Lạc và Kế Tể thèm để ý đến lời Sở Nhiễm, hai .

Kế Tể lộ vẻ khó xử, trong mắt giấu sự bối rối, lắc đầu : “Tối qua tu hành cả đêm, nhưng hề phát hiện điều gì.”

Tòa nhà và Sở Lạc dán phù chỉ, thể bảo vệ .

Lẽ nào thứ gì đó đột nhập tòa nhà, hại Phòng Khai Tế, mà … từ đầu đến cuối hề chút cảm giác nào.

“Tro bụi ở ?”

“Ở lầu.”

Sở Nhiễm dẫn hai họ lên lầu.

Ngay cửa phòng Sở Nhiễm nghỉ ngơi tối qua, một đống tro đen.

Kế Tể xổm xuống dùng tay sờ thử, đó dậy với vẻ mặt ngưng trọng: “Là phù chỉ, còn sót âm khí.”

“Tối qua hai rốt cuộc chuyện gì nên …”

“Không !” Sở Nhiễm lý lẽ hùng hồn, “Chúng lời đại sư…”

Sắc mặt Kế Tể càng trở nên khó coi hơn.

Sắc mặt Sở Lạc cũng vô cùng lạnh lẽo.

Nếu hai họ tùy tiện tòa nhà, thì chỉ còn một khả năng duy nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-562-nhiem-sac-te-len-hot-search.html.]

Tà tuỵ lợi hại hơn bọn họ tưởng tượng nhiều.

Hai mang vẻ mặt nặng nề xuống lầu, Sở Nhiễm bám theo lưng: “Lạc Lạc, lát nữa em đưa một tờ phù chỉ cho Khai Tế nhé!”

Diệp Vân Sơ đang trò chuyện với Phàn Trí, thấy lời Sở Nhiễm, lập tức hỏi: “Anh Khai Tế xảy chuyện gì ? Sao đòi chị Lạc đưa phù chỉ nữa?”

bỏ mặc Phàn Trí, bước nhanh đến mặt Sở Lạc, đ.á.n.h giá Sở Lạc từ xuống , cảnh giác Sở Nhiễm, sợ Sở Nhiễm nhân lúc cô mặt bắt nạt Sở Lạc.

“Lạc Lạc đưa một tờ phù chỉ giả cho Khai Tế…”

“Không giả.” Kế Tể ngắt lời Sở Nhiễm, “Là vì phù chỉ bảo vệ , nên mới hóa thành tro bụi.”

Sở Nhiễm tỏ vẻ tin: “Được , cho dù là phù chỉ bảo vệ Khai Tế. Vậy bây giờ Khai Tế phù chỉ nữa, Lạc Lạc nên đưa thêm một tờ cho ! Đưa loại sẽ hóa thành tro bụi .”

“Phù chỉ giả gì cơ?” Diệp Vân Sơ vẻ mặt khó hiểu, cô tin một chữ nào từ miệng Sở Nhiễm, trực tiếp sang Sở Lạc.

“Phù chỉ hóa thành tro bụi, là vì công kích, phù chỉ bảo vệ . Sử dụng xong, tự nhiên sẽ hóa thành tro bụi.”

Sở Lạc giải thích xong, Sở Nhiễm lập tức : “ rõ ràng chúng hề công kích mà!”

“Nếu cô tin, hỏi Khai Tế !” Sở Nhiễm gọi Phòng Khai Tế một tiếng, đợi tới, liền hỏi: “Anh Khai Tế, tối qua hề công kích, đúng ?”

“Ừ.”

phù chỉ hóa thành tro bụi, đúng chứ!”

!” Phòng Khai Tế nhả một chữ, lạnh lùng Sở Lạc, “Sở đại sư, nếu cô đưa phù chỉ cho , cứ thẳng là . Cần gì lấy một tờ phù chỉ giả để qua mặt ? Nếu thực sự gặp nguy hiểm, tưởng rằng phù chỉ thể cứu mạng, chẳng là chôn vùi tính mạng của ?”

Sở đại sư vì luôn bảo vệ Nhiễm Nhiễm, nên mới bất mãn với . là tu sĩ, lẽ nào nên công tư phân minh ?”

“Nếu Sở đại sư cho phù chỉ, thể cho. ép.”

Anh lạnh mặt, bày vẻ kiêu ngạo.

Sở Nhiễm vội vàng khuyên can bên cạnh, thấy khuyên , đành sang khuyên Sở Lạc: “Lạc Lạc, em mau xin Khai Tế , đưa thêm cho vài tờ phù chỉ thật!”

“Anh Khai Tế thực sự tức giận . Anh chỉ một sự công bằng…”

Diệp Vân Sơ nhíu c.h.ặ.t mày, hỏi: “Chị Lạc là do công kích nên phù chỉ mới bảo vệ các . Các dựa phù chỉ bảo vệ các ? Dựa mà cho rằng phù chỉ là giả?”

“Đó là vì chúng căn bản hề công kích? Chúng một chút cảm giác nào cả.” Sở Nhiễm cãi chày cãi cối, “Hơn nữa chúng từ đầu đến cuối đều lời Kế Tể đại sư, thể công kích .”

Diệp Vân Sơ khẩy: “Nghe lời? Các á?”

Sở Nhiễm: “Đương nhiên!”

Diệp Vân Sơ trực tiếp rút điện thoại , mở bảng xếp hạng hot search, kiêng nể gì to: “CP Nhiễm Sắc Tế ngắm trăng đêm khuya.”

“Trăng Tân Thị đến mấy, cũng bằng tình bên cạnh.”

“Sở Nhiễm và Phòng Khai Tế livestream ngắm trăng giữa đêm khuya.”

xong: “Hot search lên cả , cô còn dám các lời.”

Sở Nhiễm tỏ vẻ quan tâm: “Chúng chỉ xuống lầu dạo một chút thôi, trăng tối qua quả thực mà! Chúng chỉ để nhiều hơn ngắm cảnh , ?”

“Hơn nữa, chúng hề chạm bất cứ thứ gì.”

“Cũng lấy bất cứ thứ gì!”

Kế Tể và Sở Lạc đến đây, sắc mặt đều đổi.

Sở Lạc lấy điện thoại từ tay Diệp Vân Sơ, mở hot search xem, liền thấy video livestream do cư dân mạng cắt .

Mộng Vân Thường

Trong video, Sở Nhiễm và Phòng Khai Tế đang dạo ánh trăng, chuyện, khung cảnh nên thơ, cảnh sắc tuyệt , nam nữ cũng vô cùng lãng mạn.

Sắc mặt Sở Lạc đột nhiên trầm xuống, đưa điện thoại cho Kế Tể.

Kế Tể nhận lấy điện thoại, xem xong video, sắc mặt cũng trở nên cực kỳ khó coi: “Các chuyện gì nên ?”

“Chúng gì!” Phòng Khai Tế chắn mặt Sở Nhiễm, “Chỉ là xuống lầu dạo một chút thôi mà.”

Xuống lầu…

Đi dạo một chút!

Thôi mà!

 

 

Loading...