Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 561: Sợi Xích Đêm Trăng
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:45:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lại nửa giờ nữa trôi qua, lượng xem trong phòng livestream của Sở Nhiễm và Phòng Khai Tế ngày càng tăng, hai trò chuyện cũng ngày càng hăng say.
Đột nhiên, Phàn Trí thấy Sở Nhiễm ở trong phòng dùng giọng điệu đầy kinh ngạc thốt lên: “Trăng đêm nay quá!”
“Mọi thấy ? Trăng ở Tân Thị thật sự .”
“Ánh trăng thế ở thành phố thể nào thấy .”
“Anh Khai Tế, chúng cùng ngoài chụp mặt trăng !”
Chưa đợi Phòng Khai Tế lên tiếng, Phàn Trí khàn giọng can ngăn: “Không ! Không thể ngoài, đại sư dặn , nhất chúng đừng lung tung.”
Sở Nhiễm: “…”
Phòng Khai Tế: “…Ra ngoài dạo một chút cũng chẳng .”
“Không !” Phàn Trí kiên quyết .
Phòng Khai Tế còn định thêm gì đó, Sở Nhiễm lên tiếng: “Được , em chỉ đùa chút thôi. Muộn thế , xung quanh đáng sợ như , em mới thèm ngoài .”
Phàn Trí thở phào nhẹ nhõm.
Sở Nhiễm và Phòng Khai Tế trò chuyện thêm mười phút nữa, lúc đồng hồ điểm hai giờ sáng.
Cô thời gian: “Đã muộn thế ! Phàn Trí, nếu buồn ngủ thì về ngủ ! Bọn em vẫn buồn ngủ.”
Phàn Trí quả thực buồn ngủ đến mức mở nổi mắt.
Ngày hôm nay máy bay, xe buýt, còn đến một nơi kinh dị thế , cả thể xác lẫn tinh thần đều hành hạ tơi tả.
“Được! Vậy về nghỉ ngơi đây! Hai cũng đừng mải chuyện quá, nghỉ ngơi sớm .”
“Vâng.”
Phàn Trí ôm túi ngủ về.
Mười mấy phút , Sở Nhiễm nở một nụ ranh mãnh ống kính: “Mọi ngắm mặt trăng xinh ?”
Khu bình luận đồng loạt gào thét xem.
“Mọi ngoài xem cảnh đêm ở đây trông như thế nào ?”
Khu bình luận tiếp tục bùng nổ sự háo hức.
Sở Nhiễm lập tức khoác một chiếc áo khoác, bước ngoài.
Hai cùng lúc xuất hiện trong phòng livestream, khu bình luận dịp cuồng hoan.
Sở Nhiễm đưa ngón tay trỏ lên môi, động tác "suỵt", Phòng Khai Tế một cái, rằng bước xuống cầu thang, thẳng ngoài.
Đợi đến khi chắc chắn ai thấy, Phòng Khai Tế mới cưng chiều chọc nhẹ trán cô : “Lúc nãy em , ngay con nhóc quỷ kế gì .”
“Ây da! Phàn Trí là vì đầu tiên đến nên mới nhát gan, chúng trải qua nhiều , chúng mới sợ.”
Sở Nhiễm đắc ý mặt, cô xoay camera, chĩa thẳng lên mặt trăng bầu trời.
“Thế nào, mặt trăng chứ!”
“Để ngắm mặt trăng thế , mạo hiểm nguy cơ Phàn Trí mắng đấy nhé!”
“Ngày mai nhất định bảo vệ đấy!”
Phòng Khai Tế sảng khoái: “Bọn họ cách một cái màn hình, một đường truyền mạng, mà bảo vệ em ! Muốn bảo vệ, chi bằng cầu xin đây !”
“Vậy thì em đành cầu xin Khai Tế , nhất định bảo vệ em thật nhé!”
Hai tương tác ngọt ngào ấm áp, khiến khán giả trong phòng livestream ngừng gào thét vì "ăn cẩu lương", quá đỗi ngọt ngào.
Trên trời ánh trăng vằng vặc, đất cỏ dại mọc um tùm.
Hai tùy ý dạo bên ngoài tòa nhà, mãi mãi, Sở Nhiễm đột nhiên : “Chúng đến tận đây !”
Trước mặt chính là cái hố sâu khổng lồ .
“Buổi tối chút đáng sợ nhỉ!”
Phòng Khai Tế khẽ : “Có gì mà đáng sợ? Chẳng chỉ là một cái hố thôi ? Đồ đạc bên trong dọn từ lâu .”
Sở Nhiễm mỉm Phòng Khai Tế: “Anh Khai Tế sợ ?”
“Anh thì gì sợ chứ!”
“Không sợ, Khai Tế qua đó xem thử !” Cô đẩy Phòng Khai Tế, lập tức né tránh: “Tại qua đó xem, mới thèm.”
Hai đùa giỡn ầm ĩ, âm thanh vang vọng rõ mồn một trong đêm khuya thanh vắng.
“Á!”
Phòng Khai Tế đột nhiên kêu lên đau đớn.
Anh đưa tay ôm lấy cánh tay .
Hóa một mảnh ván khuôn phế liệu của công trình cứa tay .
“Anh Khai Tế, chứ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-561-soi-xich-dem-trang.html.]
“Không , chỉ xước một chút thôi.”
Sở Nhiễm xót xa Phòng Khai Tế: “Đều tại em .”
Phòng Khai Tế cưng chiều xoa đầu cô : “Chuyện thì liên quan gì đến em! Đồ ngốc, đây của em, đừng tự trách .”
“Vậy chúng về thôi!”
“Ừ.”
Mộng Vân Thường
Hai về, nhỏ giọng trò chuyện.
Xoảng xoảng!
Xoảng xoảng!
Âm thanh dồn dập truyền đến, Sở Nhiễm khẽ nhíu mày, nhanh ch.óng đầu , về phía mặt đất trống phía lưng.
“Sao ?”
“Hình như em thấy tiếng leng keng. Anh Khai Tế, thấy ?” Sở Nhiễm chút sợ hãi nép sát Phòng Khai Tế.
Phòng Khai Tế ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng Sở Nhiễm, lập tức miệng khô lưỡi khô, cơ thể vô thức cứng đờ: “Không… thấy.”
“ em thấy mà.”
“Chắc là tiếng gió thôi! Tân Thị gió cát lớn, tiếng gió là chuyện bình thường.”
Hai tắt livestream, bộ trở về.
Một giọt m.á.u tươi từ mu bàn tay Phòng Khai Tế nhỏ xuống, ngay khoảnh khắc giọt m.á.u sắp chạm đất, một sợi xích to bằng cánh tay đàn ông trưởng thành từ đất vươn lên, hứng trọn lấy giọt m.á.u.
Máu tươi trong nháy mắt hấp thụ sạch sẽ.
Sợi xích đung đưa, ngay giây tiếp theo lao v.út về phía lưng Phòng Khai Tế như một mũi tên sắc nhọn.
ngay khi sắp chạm Phòng Khai Tế, một tia sáng vàng từ tỏa , trực tiếp chấn văng sợi xích xa mười mấy mét.
Sợi xích vững định lao tới tiếp.
lúc bọn Phòng Khai Tế bước trong tòa nhà.
Sợi xích đung đưa bên ngoài, xích đen ngòm ánh trăng lạnh lẽo ánh lên những tia sáng ma mị.
Sợi xích như sinh mệnh lượn lờ quanh tòa nhà, xông nhưng thể tiếp cận.
Cuối cùng đành rơi xuống đất,"vút" một tiếng chui tọt xuống lòng đất.
Sở Nhiễm và Phòng Khai Tế lên lầu, Sở Nhiễm lo lắng hỏi: “Anh Khai Tế, cánh tay thật sự chứ?”
“Không . Bây giờ em thể ngủ , còn sợ ?”
Sở Nhiễm lắc đầu: “Không sợ nữa.”
“Nếu sợ thì lấy phù chỉ …” Phòng Khai Tế định sờ túi lấy phù chỉ, nhưng rút , tờ phù chỉ trong nháy mắt hóa thành tro bụi.
Phòng Khai Tế: “…”
Sở Nhiễm: “…”
“Cái cô Sở Lạc !” Phòng Khai Tế nghiến răng, “Cô cố ý đúng ? Đưa cho thứ hàng giả !”
Sở Nhiễm cúi đầu đống tro tàn mặt đất, bất đắc dĩ thở dài: “Chắc là vì em! Lạc Lạc… luôn trách em cướp mất phận của em , Khai Tế luôn giúp đỡ em, trong lòng em chắc chắn cũng oán hận .”
Phòng Khai Tế lạnh: “Là em cướp phận của cô ? Em cũng là nạn nhân mà! Sở gia cũng , việc quá đáng .”
“Anh Khai Tế, đừng vì em mà đắc tội với Lạc Lạc nữa. Lạc Lạc lợi hại như , chúng trong chương trình còn dựa Lạc Lạc bảo vệ.”
“Cô nhận tiền , bảo vệ chúng là trách nhiệm của cô .” Phòng Khai Tế cho là đúng, “Được , em mau về nghỉ ngơi !”
“Ngủ một sợ ? Nếu sợ, gọi nhân viên tổ chương trình đến ngủ cùng em.”
Sở Nhiễm gật đầu.
Phòng Khai Tế gọi nữ phim ngoài, bảo cô ở cùng Sở Nhiễm.
Nữ phim: “…”
Cô khó khăn lắm mới chợp mắt một lúc mà!
Chẳng là sẽ luôn ở bên cạnh Sở Nhiễm ?
Hai chẳng trò chuyện vui vẻ lắm ?
Chẳng chỉ thiếu nước công khai tình cảm với cư dân mạng thôi ?
Tiền khó kiếm quá mất!
Cứt khó ăn quá mất!
Giấc ngủ khó trọn vẹn quá mất!