Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 553: Bảy tám mươi tuổi
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:44:53
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Lạc cúp điện thoại, với Trình Diên:"Sở Trạm hiện tại ."
Trình Diên thở phào nhẹ nhõm, cô tượng gỗ âm đồng Sở Lạc đang cầm tay:"Bây giờ thể siêu độ cho nó ."
"Ừ."
Trình Diên:" gọi oán đồng."
Tượng gỗ âm đồng vẫn là do oán đồng cung cấp cho bọn họ, lúc oán đồng chế tác, tình cờ gặp âm đồng đang chế tác .
Một lát , Trình Diên dẫn oán đồng tới.
Oán đồng hiện nay quanh vẫn mang theo oán khí và âm khí dày đặc, chỉ là dung mạo khôi phục hình dáng của một đứa trẻ bình thường.
Sau khi lời của Sở Lạc và Trình Diên, oán đồng ôm tượng gỗ âm đồng, nhỏ giọng chuyện với nó.
"Em đừng sợ nha! Đợi khi siêu độ , em thể Địa Phủ, thể đổi một ba mới. Bọn họ chắc chắn sẽ đối xử với em."
Nói xong, cô bé mong đợi Sở Lạc.
Sở Lạc gật đầu một cái.
"Thấy ! Chị Lạc Lạc lợi hại như , chị chắc chắn là thật."
"Đợi em ba mới , thì đừng nghĩ đến hai kẻ đó nữa. Bọn họ đều là kẻ !"
Oán đồng và tượng gỗ âm đồng giao tiếp một lúc lâu, mới đưa tượng gỗ âm đồng cho Sở Lạc.
Sở Lạc nhận lấy tượng gỗ âm đồng, dán một tấm bùa lên tượng gỗ, cô đến ban công, đặt tượng gỗ sang một bên.
Hai tay bắt quyết, nhắm mắt, miệng niệm chú.
Giọng nhẹ nhàng mờ ảo, nhưng chứa đựng linh lực trong vắt sạch sẽ, vây quanh tượng gỗ.
Âm khí xung quanh tượng gỗ linh lực từng chút từng chút nuốt chửng sạch sẽ.
Cho đến khi tượng gỗ "lạch cạch" một tiếng, rơi xuống đất, trong nháy mắt hóa thành tro tàn.
Một hồn thể sạch sẽ xuất hiện mặt bọn họ.
Oán đồng vẫy tay với hồn thể đó.
Chỉ là hồn thể đó mang hình hài trẻ sơ sinh, căn bản chú ý đến oán đồng, chỉ bò qua bò mặt đất, thỉnh thoảng bệt xuống đất, khanh khách.
Một đứa trẻ sơ sinh đáng yêu sạch sẽ, trắng trẻo bụ bẫm như , ai thấy mà thích.
...
Chính là một đứa trẻ sơ sinh như , ba ruột chế tác thành âm đồng, chỉ để đổi lấy vận may.
Hừ!
Cô lạnh một tiếng.
Sở Lạc một tay bế đứa trẻ sơ sinh lên, tay cầm cuốn sổ đen vàng của Địa Phủ, miệng niệm chú, chẳng mấy chốc, cả liền biến mất.
Trình Diên dắt tay oán đồng, xuống lầu, :"Cái ba nuôi gì đó của nhóc vẫn gửi tên của nhóc đến ?"
Oán đồng ngoan ngoãn :"Ba đặt cho con một cái tên thật . Mẹ con theo họ , ba con theo họ ba, hai cãi ."
Nghe , Trình Diên đảo mắt một cái.
Cô dùng ngón tay chọc oán đồng một cái:"Nhóc a! Đừng ngốc nghếch đần độn nữa, tên , bài vị , nhóc sẽ nơi nương tựa linh hồn, thể nuôi dưỡng linh hồn, nếu tu luyện đắc đạo, chừng thể nhập quỷ đạo."
Oán đồng nghiêng đầu khó hiểu.
xuống lầu, liền thấy tiếng đùa vui vẻ bên ngoài, cô bé liền trực tiếp vùng khỏi tay Trình Diên, vui vẻ bay qua đó.
Trình Diên:"..."
Trong cái nhà , một ai dã tâm ?
Bọn họ đang ở bên cạnh Sở Lạc, cơ hội như , lo tu luyện, suốt ngày chỉ nghĩ đến chơi.
Đám bạn cùng phòng chí tiến thủ .
Cô xuống lầu, ánh mắt chuyển động, liền thấy những thứ bày bàn:"Đây là cái gì?"
Cô hỏi Hoa Uyển.
Trên bàn bày một trang sức, ngọc thạch, còn một bó hoa tươi thật lớn.
Hoa Uyển:"Nhà họ Hoắc gửi tới."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-553-bay-tam-muoi-tuoi.html.]
Mắt Trình Diên sáng lên, niềm vui mặt còn kịp bộc lộ hết, thấy lời của Hoa Uyển:"Là Hoắc phu nhân gửi tới."
Sắc mặt Trình Diên xị xuống:" ngay mà! Hoắc Tiêu Minh thể khai khiếu nhanh như ! Cái đầu gỗ đó!"
Trình Diên lấy điện thoại , chụp ảnh hoa tươi và quà tặng, trực tiếp gửi cho Hoắc Tiêu Minh.
[Xem di truyền EQ của !]
Sở Lạc đưa âm đồng xong về, cũng thấy những thứ bàn.
Hoa Uyển :"Lúc Hoắc phu nhân gọi điện thoại, tiểu thư đang bận, Hoắc phu nhân bảo đừng phiền tiểu thư."
"Nếu tiểu thư tối nay việc gì, thể đến nhà họ Hoắc dùng bữa tối."
"Xe đang đợi bên ngoài."
Sở Lạc suy nghĩ một chút, gật đầu.
Cũng nên gia cố hồn thể cho Hoắc Tiêu Minh.
Sở Lạc lên xe rời , Trình Diên ở cửa vẫy tay, đợi xe chạy xa , cô mới khoanh tay n.g.ự.c, vẻ mặt thâm trầm.
Hoa Uyển:"..."
"Cô đang nghĩ gì ?"
" đang nghĩ, với tốc độ của Hoắc Tiêu Minh, chừng đợi đến khi bảy tám mươi tuổi, tóc bạc trắng , hai họ vẫn tiến triển gì."
Hoa Uyển bất lực bĩu môi:"Cô lo lắng cho bọn họ như ?"
"Đương nhiên ! Anh mà già , thì sẽ mất ưu thế của khuôn mặt đó, ưu thế lớn nhất mà mất , fan CP như e rằng cũng ủng hộ nổi nữa."
Nghĩ đến đây, Trình Diên đành lắc đầu:"Haiz! Đáng tiếc Hoắc Tiêu Minh thể tu hành, nếu cũng thể giữ khuôn mặt đó a!"
Hoa Uyển:"..."
Sở Vân Quan Nhật và biệt thự nhà họ Hoắc ở hai ngọn núi liền kề.
Biệt thự nhà họ Hoắc Sở Lạc đây từng đến vài , an ninh còn nghiêm ngặt hơn bên Sở Vân Quan Nhật, khi bốt bảo vệ chân núi, dọc đường nhiều camera giám sát.
Xe chạy một nửa, trời đổ mưa to tầm tã.
Những hạt mưa to bằng hạt đậu đập cửa sổ xe, ngăn cách thế giới bên ngoài thành một khung cảnh kỳ dị.
Sở Lạc nghiêng đầu ngoài, thấy xe chạy đến cổng biệt thự, đột nhiên ánh mắt cô khựng , chằm chằm bóng dáng màu trắng bên ngoài biệt thự.
Dưới cơn mưa tầm tã, bóng dáng đó mỏng manh và nhỏ bé, cả co rúm thành một cục, hai tay ôm lấy vai, cô độc trốn một gốc cây, từ xuống đều ướt sũng.
đôi mắt cô vẫn chằm chằm về hướng biệt thự.
Nhìn thấy xe chạy tới, đôi mắt đó vụt sáng, mặt bừng lên niềm vui sướng, trực tiếp lao về phía chiếc xe.
Cô chặn đầu xe, ép xe dừng .
Lại nhanh ch.óng chạy đến ghế , dịu dàng mỉm gõ cửa sổ xe.
"A Minh, em sắp đến sinh nhật , nên đặc biệt chuẩn bánh kem cho . Em tự tay đấy."
Cô vén áo lên, để lộ chiếc bánh kem bảo vệ .
Vì lớp kính, cô rõ trong xe.
Sở Lạc trong xe thể rõ diện mạo của cô , cùng với chiếc bánh kem .
"A Minh, em với phận của em, em thể đến tham dự tiệc sinh nhật của . ..." Trên khuôn mặt yếu ớt của phụ nữ, lộ nụ đắc ý:"Anh tưởng những camera giám sát thể cản em ?"
"Chỉ cần em gặp , em thể đến."
Rõ ràng vô cùng nhếch nhác, nhưng thần sắc rạng rỡ bay bổng.
Sắc mặt tài xế hàng ghế trắng bệch từ lâu.
Sở Lạc lên tiếng, cũng nên khởi động xe rời , là mặc cho phụ nữ đó những lời với Sở tiểu thư a!
Tài xế sốt ruột thôi, đang cân nhắc xem nên gọi điện cho Hoắc Tiêu Minh .
Đang nghĩ ngợi, cánh cửa sắt chạm trổ hoa văn tự động mở .
Mộng Vân Thường
Bóng dáng cao lớn của Hoắc Tiêu Minh xuất hiện trong màn mưa, che một chiếc ô màu đen, vẻ mặt lạnh lùng bước tới.