Mặt nước tĩnh lặng gợn lên từng tầng gợn sóng.
Vài giây , cá chép cẩm lý màu đỏ ngoi đầu lên khỏi mặt nước, nó linh tính nhảy vọt lên, trực tiếp rơi xuống đài hoa sen.
“Muốn hỏi gì?”
“Hoa văn tay Biện Không, là từ khi nào?”
Cá chép cẩm lý im lặng vài giây: “Tao cũng nhớ rõ lắm, tóm là đó . Lúc đó hình như là trận pháp nghiệt long gì đó phá vỡ, Minh chủ Huyền môn lúc bấy giờ, liền triệu tập của các đại môn phái đến bổ sung trận pháp...”
“Biện Không trở về, cơ thể liền yếu , tay hình như liền thêm đóa hoa văn đó!”
Nói xong, nó cảm thán: “Cũng con nghiệt long đó rốt cuộc lợi hại đến mức nào, năm đó Huyền môn vẫn đặc biệt suy vi, Biện Không còn là Phật t.ử chuyển thế Phật môn nhất trí công nhận... mà bại tay nghiệt long, trọng thương!”
“Haiz!”
Sở Lạc im lặng lắng lời cảm thán của cá chép cẩm lý: “Lúc Biện Không c.h.ế.t, gì bất thường ?”
Cá chép cẩm lý: “Không ! Ông viên tịch xong thì xử lý theo quy củ bình thường của Phật môn.”
Sở Lạc gật đầu.
Cô định , phía truyền đến giọng của cá chép cẩm lý: “Năm đó Biện Không sắp c.h.ế.t, liền truyền bộ linh lực linh tuyền mà Cảnh Giai Nghiên uống... giúp cô tu thành hình tiêu tán.”
Sở Lạc: “Ngay đầu tiên gặp cô phát hiện .”
Mặc dù là yêu, nhưng Phật lực.
Sở Lạc tiếp tục bước , thấy giọng của cá chép cẩm lý phía : “Cô sẽ cho cô chứ?”
“Mày hy vọng cho cô ?”
Cá chép cẩm lý im lặng hồi lâu, Sở Lạc cũng hối thúc, cho đến cuối cùng thấy phía truyền đến một tiếng thở dài nhẹ bẫng: “Bỏ ! Biện Không... đều cô .”
Sở Lạc thêm gì nữa, cô trực tiếp trở về thiền phòng ở.
Đêm nay cô và Cảnh Giai Nghiên nghỉ ngơi trong chùa, Cảnh Giai Nghiên vui vẻ trở về căn phòng tu hành của để hoài niệm quá khứ .
Sáng sớm hôm , nhân lúc Cảnh Thái Tự vẫn đến giờ đón du khách, Sở Lạc và Cảnh Giai Nghiên hai , mang theo một chậu hoa, một con cá chép cẩm lý, rời khỏi chùa.
Tu Ninh ở cửa, hai lên xe, hai tay chắp , niệm một câu: “A Di Đà Phật.”
Rồi bước chùa.
Giang Thành.
Ánh nắng ban mai lan tỏa từ chân trời, đường dần nhiều qua .
Sở Trạm chạy bộ xong trở về khu dân cư, lau mái tóc ướt sũng, tháo tai xuống, đến lầu khu nhà , liền thấy một bóng trẻ tuổi đang bậc thềm.
“Nhiễm Nhiễm!”
Sở Nhiễm đang vùi đầu giữa hai đầu gối, ngẩng đầu lên, hốc mắt sưng đỏ, vẻ mặt tiều tụy Sở Trạm: “Anh ba...”
Lời còn khỏi miệng, nấc lên.
Vừa thấy Sở Nhiễm , Sở Trạm lập tức luống cuống tay chân bước tới: “Sao ? Có ai bắt nạt em ?”
Sở Nhiễm lời nào, chỉ một mực .
Sở Trạm đành đưa cô về nhà, rót cho cô một cốc nước, dịu dàng hỏi: “Nhiễm Nhiễm, rốt cuộc xảy chuyện gì ? Sao thành thế ?”
Uống một ngụm nước, Sở Nhiễm nghẹn ngào : “Anh ba, em ở một , em quen! Em ở bên ngoài, em ở nhà.”
Sở Trạm: “...”
Đây là đầu tiên thấy, sống một , sống cùng ba .
“Là chỗ nào quen? Em cho ba .”
“Đều quen? Em về nhà ở. Anh ba, thể với ba một tiếng, cho em về nhà ?” Cô nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Sở Trạm, “Em tìm cả hai , bọn họ đều đồng ý.”
“Anh ba, thương em nhất, giúp em ?”
“Từ nhỏ đến lớn, em từng rời khỏi nhà, em rời khỏi nhà.”
“Em sống ở bên ngoài, em cảm giác an .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-527-yeu-anh-ba-nhat.html.]
“Em là con gái của Sở gia, nhưng em thật sự coi là một nhà.”
Nói đến đây, Sở Nhiễm đau lòng lên.
Sở Trạm vội vàng rút khăn giấy đưa cho cô : “Nhiễm Nhiễm, bọn cũng đều coi em là một nhà. Lần cả và hai tức giận, cũng là vì...”
Những chuyện đó, đây cảm thấy gì.
dạo gần đây, đem những chuyện Nhiễm Nhiễm đăng lên mạng, hỏi thăm em bạn bè, nhận đều là câu trả lời nhất trí.
Nhiễm Nhiễm vấn đề.
Có vấn đề lớn.
đây cảm thấy Nhiễm Nhiễm vấn đề, thậm chí còn cảm thấy đều là khác hãm hại Nhiễm Nhiễm.
Một thể là sai.
Hai cũng thể là sai.
... nhiều như , thể thẳng vấn đề .
Sở Nhiễm tủi Sở Trạm: “Anh ba cũng cảm thấy là của em ?”
Sở Trạm thở dài một tiếng: “Nhiễm Nhiễm, chuyện của Ôn Vân Thiều thể là em còn nhỏ hiểu chuyện, nhưng chuyện của Tả Du Du...”
“Chuyện đó cũng thể trách em a!” Sở Nhiễm càng thêm tủi , “Lúc em học cấp ba, rõ ràng em nên là hoa khôi, đều bình chọn em hoa khôi, nhưng tại cuối cùng Tả Du Du hoa khôi.”
“Lúc học đại học, cũng như , tại nào đồ của em, cũng cô cướp mất.”
“Anh ba, là cô cướp đồ của em .”
Sở Trạm: “...”
Rõ ràng Sở Nhiễm mắt vẫn đang vô cùng đau lòng, nhưng trong lòng Sở Trạm dâng lên một nỗi hoảng sợ.
Anh há miệng, hỏi Sở Nhiễm.
Những chuyện cả và hai, từng ?
Hay là , những chuyện đó đối với Sở Nhiễm căn bản là chuyện lớn.
“Anh ba? Anh ba!”
Sở Trạm hồn, thấy Sở Nhiễm nín đang nghi hoặc : “Sao thế?”
“Anh ba, em sống một trong căn nhà trống trải. Em thể ở đây ?”
Sở Trạm theo bản năng từ chối, nhưng thấy khuôn mặt Sở Nhiễm đáng thương đầy nước mắt, nuốt những lời định xuống.
“Anh ba, cũng đồng ý ?”
“Không !” Sở Trạm vội vàng , “Anh chỉ đang nghĩ, chỗ ở của một đàn ông như , thể thích hợp với một cô gái nhỏ như em, là...”
“Em để ý ! Em còn thể ở đây bầu bạn với ba, còn thể dọn dẹp nhà cửa cho ba nữa.” Sở Nhiễm dịu dàng ngọt ngào, mang theo vài phần nũng nịu, “Chỉ cần ba chê em dọn dẹp bừa bộn là .”
Sở Trạm gượng gạo nhếch khóe miệng: “Anh ba đương nhiên sẽ chê em .”
Sở Nhiễm vui sướng vô cùng, trực tiếp tiến lên ôm chầm lấy Sở Trạm: “Anh ba thật . Trong mấy , em yêu nhất là ba .”
Trước đây, bọn họ đều thích hỏi Sở Nhiễm yêu trai nào nhất?
Vì chuyện , ba còn thường xuyên ghen tị lẫn .
bây giờ...
Nghe từ yêu , Sở Trạm chỉ cảm thấy nổi da gà khắp , chống hai tay lên vai Sở Nhiễm, đẩy cô , gượng một tiếng: “Anh tập thể d.ụ.c đổ đầy mồ hôi, thể hun khói tiểu công chúa của chúng .”
“Anh tắm rửa một lát .”
Nói xong, Sở Trạm liền như chạy trốn lao phòng .
Anh đóng cửa phòng ngủ , vẫn cảm thấy đủ, thậm chí còn khóa trái cửa.
Mộng Vân Thường