Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 515: Yêu Cầu Của Sở Lạc

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:40:44
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm xuống.

Sở Lạc khoanh chân ban công tu luyện.

Bữa tối tan rã trong vui chẳng để chút ảnh hưởng nào đối với cô.

Cô vẫn như , nhắm mắt dưỡng thần.

Cho đến khi ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

Sở Lạc mới dậy mở cửa.

Hệ thống trong đầu nhảy : 【Ký chủ, màn kịch hôm nay của cô, quá đáng !】

Sở Lạc: 【Quá đáng ?】

Giọng hệ thống thấp thỏm lo âu: 【Thật sự chứ? Thật sự sẽ xảy chuyện gì ? Nhỡ xảy chuyện...】

Sở Lạc đến cửa, kéo cửa phòng ngủ .

Đứng ngoài cửa là Tống Thiên Nhã, bà bưng sữa và món tráng miệng tay, giọng điệu nhẹ nhàng hỏi: “Mẹ ?”

Sở Lạc nghiêng nhường đường.

Tống Thiên Nhã bước , đặt sữa và trái cây lên bàn: “Con đau dày, để bụng đói! Buổi tối ăn chẳng bao nhiêu, nhớ ăn thêm một chút.”

“Vâng.”

Sở Lạc xuống ghế.

Tống Thiên Nhã chiếc sô pha đơn đối diện cô.

Nhìn khuôn mặt giống hệt , trong lòng Tống Thiên Nhã trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Đây là con gái ruột của bà!

Nếu nuôi dưỡng bên cạnh, chắc chắn... chắc chắn sẽ là một thiên kim hào môn vô cùng xuất sắc.

Đáng tiếc, nuôi ở bên ngoài, từ nhỏ nhận nền giáo d.ụ.c t.ử tế.

“Phòng ngủ của con, vẫn luôn sai hầu dọn dẹp, đồ đạc của con, cho bất kỳ ai chạm .”

Sở Lạc gật đầu: “Cảm ơn.”

Khách sáo!

Xa cách!

Trong lòng Tống Thiên Nhã càng thêm khó chịu.

đích đến tìm cô chuyện, đứa con gái thêm vài câu ?

Lại còn bày bộ mặt lạnh lùng như .

Nếu là Nhiễm Nhiễm, sớm nhào lòng bà nũng .

Haiz!

“Lạc Lạc, chuyện hôm nay, là con xúi giục A Hằng ?”

Sở Lạc giương mắt Tống Thiên Nhã, , cũng chẳng .

Tống Thiên Nhã đợi Sở Lạc trả lời, bắt đầu : “Tình cảm em chúng nó nay luôn , A Hằng từ nhỏ tính tình trầm , cưng chiều Nhiễm Nhiễm đến mức nào.”

“Từ khi...” Sở Lạc trở về, thứ đều đổi.

Gia đình vốn dĩ hạnh phúc mỹ mãn của bọn họ, dường như trong nháy mắt vỡ vụn.

“Lạc Lạc, Nhiễm Nhiễm thật sự là một cô gái , cho dù... cho dù hai đứa thể chị em, thì cũng thể bạn mà!”

Giọng Sở Lạc kiên định: “Không thể nào.”

Tống Thiên Nhã ngẩn một chút, : “Nếu thể bạn, thể một xa lạ giữ phép lịch sự bề ngoài . Con đừng ôm ác ý quá lớn với Nhiễm Nhiễm.”

Sở Lạc tiếp tục lắc đầu: “Con .”

“Lạc Lạc!” Giọng Tống Thiên Nhã thậm chí mang theo chút cầu xin, “Con thật sự bắt chúng đưa lựa chọn giữa hai đứa ?”

!” Sở Lạc , “Con từ lâu , cái nhà con thì sẽ , thì sẽ con.”

Ai cam tâm tình nguyện xuất hiện như một nhóm đối chứng cho khác chứ?

Ai cam tâm dùng sự thất bại, sự t.h.ả.m hại, dùng cả sinh mạng của để thành cho sự huy hoàng và muôn vàn sủng ái của kẻ khác.

Sở Lạc .

là nhóm đối chứng của bất kỳ ai.

Càng dùng mạng sống để thành cho cái thứ Thiên đạo sủng nhi gì đó.

Cô cầu sống!

Cầu sống một cách chân chính.

Tống Thiên Nhã ngờ Sở Lạc kiên quyết như , vẻ mặt cứng đờ hồi lâu, mới run rẩy cất giọng hỏi: “Nhất định như ? Nhiễm Nhiễm nhượng bộ đến mức , vẫn đủ ?”

“Không đủ!”

“Vậy con gì?”

Sở Lạc cụp mắt, suy nghĩ vài giây, từ từ ngước lên, chạm ánh mắt của Tống Thiên Nhã, gằn từng chữ một: “Bảo cô .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-515-yeu-cau-cua-so-lac.html.]

“Đi?”

“Rời khỏi Sở gia.”

Tống Thiên Nhã trừng lớn mắt, vẻ mặt thể tin nổi: “Bảo... bảo Nhiễm Nhiễm rời ? Sao thể như ?”

! Bảo cô rời , giống như con, thỉnh thoảng mới về nhà.” Sở Lạc khựng một chút, nhấn mạnh, “Không, là, chỉ khi nào con về, cô mới về.”

Tống Thiên Nhã thốt nên lời.

Chuyện căn bản là thể nào!

Đây là đuổi Nhiễm Nhiễm khỏi nhà mà!

Nếu thật sự đuổi Nhiễm Nhiễm ngoài, Nhiễm Nhiễm ?

Cả giới thượng lưu Giang Thành chẳng sẽ xem Nhiễm Nhiễm như một trò ?

Bà kiên quyết lắc đầu: “Mẹ đồng ý. Nhiễm Nhiễm từ nhỏ nuôi dưỡng bên cạnh , ngoài lúc việc và học, gần như đều ở cùng .”

“Mẹ thể nào để con bé rời khỏi Sở gia .”

Sở Lạc : “Đối xử bình đẳng, con rời khỏi Sở gia, cô cũng rời . Mẹ gặp cô một , thì gặp con một . Nếu thì đừng gặp cả hai.”

Tống Thiên Nhã: “...”

Bà lảo đảo dậy, về phía cửa, miệng lẩm bẩm nho nhỏ: “Không thể nào. Mẹ thể nào đuổi Nhiễm Nhiễm ngoài .”

“Mẹ thể...”

“Con thể hỏi một câu ?” Sở Lạc đột nhiên lên tiếng, gọi Tống Thiên Nhã đến cửa .

Mộng Vân Thường

Tống Thiên Nhã đầu Sở Lạc.

Sở Lạc hỏi: “Mẹ hận bà ?”

“Ai cơ?”

“Mẹ ruột của Sở Nhiễm, phụ nữ đ.á.n.h tráo con gái ruột của .”

Tống Thiên Nhã liền : “Đương nhiên là hận bà ! tất cả những chuyện liên quan gì đến Nhiễm Nhiễm, lúc đó Nhiễm Nhiễm chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, con bé gì cả.”

“Lúc đó gì cả, bây giờ cũng ?” Sở Lạc hỏi ngược , “Mẹ ruột của cô cho cô một cuộc sống sung túc, đ.á.n.h tráo con.”

“Cô lấy tư cách gì mà đường hoàng yêu cầu con gọi cô là chị, yêu cầu con chung sống hòa bình với cô ?”

Tống Thiên Nhã: “...”

Sở Lạc đang bình tĩnh hỏi vặn , thốt một chữ nào nữa.

Chỉ đành thất vọng và bất lực rời .

Tinh thần bà hoảng hốt, sắc mặt cực kỳ khó coi đến phòng ngủ của Sở Nhiễm.

Từ khe cửa phòng ngủ hé mở, truyền đến tiếng thút thít của Sở Nhiễm, cùng với tiếng an ủi nhỏ nhẹ của Sở Trạm.

ngoài cửa một lúc, đẩy cửa bước .

“Mẹ!” Sở Nhiễm nức nở gọi.

Tống Thiên Nhã xót xa tới, ôm lấy vai Sở Nhiễm, ôm cô lòng, nhẹ nhàng vỗ về.

Sở Trạm bên cạnh, hỏi: “Mẹ, Sở Lạc ?”

Sở Nhiễm cũng ngẩng đầu bà.

Tống Thiên Nhã xót xa Sở Nhiễm đến đỏ hoe cả mắt, bất lực : “Con bé ... trừ phi Nhiễm Nhiễm rời khỏi Sở gia!”

Sở Trạm há hốc mồm.

Sở Nhiễm thậm chí nín bặt tiếng : “Bắt con rời khỏi nhà?”

Tống Thiên Nhã gật đầu: “Trừ phi con rời .”

Còn những lời tuyệt tình , bà .

Sở Trạm theo bản năng nhíu mày: “Chuyện cũng... chuyện cũng...”

“Con ! Con rời !” Sở Nhiễm gục lòng Tống Thiên Nhã, một nữa òa lên, “Con rời xa ba , con rời xa ba !”

Sở Trạm bên cạnh Sở Nhiễm lóc đau lòng, khẽ thở một , mãi đến khi tiếng của Sở Nhiễm nhỏ dần, mới tiếp tục hỏi: “Còn yêu cầu nào khác ?”

“Không . Chỉ là bảo Nhiễm Nhiễm dọn khỏi Sở gia.”

Sở Trạm: “Chỉ dọn khỏi Sở gia?”

Không cần công khai triệt để thế của Nhiễm Nhiễm mặt giới hào môn Giang Thành.

Cũng cắt đứt quan hệ giữa Nhiễm Nhiễm và Sở gia?

Chỉ là dọn ngoài?

Mắt Sở Trạm sáng lên: “Chỉ dọn ngoài thôi, chuyện cũng chẳng gì to tát.”

Tống Thiên Nhã tiếp tục : “Không cho phép Nhiễm Nhiễm tùy tiện về Sở gia, con bé về Sở gia, Nhiễm Nhiễm mới về. Cũng cho phép tùy tiện gặp Nhiễm Nhiễm...”

Ánh mắt Sở Nhiễm khi những yêu cầu , khẽ lóe lên, cô nhíu mày, nhỏ giọng : “Lẽ nào con nhớ , cũng gặp ?”

Tống Thiên Nhã bất lực thở dài một tiếng: “Con bé yêu cầu như .”

 

 

Loading...