Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 511: Đây Là Nhà Của Tôi

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:40:40
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhắc đến Sở Nhiễm, Sở Lạc liền đến bên cửa sổ, cô những đóa hoa và cây cối xum xuê trong sân, xanh tươi mơn mởn, “Tượng gỗ Âm Đồng quả thực hủy .”

Sở Hằng nóng lòng, “Vậy thì…”

“Không thể vội.”

Giọng Sở Hằng hiếm khi lộ vẻ lo lắng, “Không vội, mà là bụng của Vân Thiều lớn , nghĩ dù thể tổ chức đám cưới, cũng đăng ký kết hôn .”

“Nếu đăng ký kết hôn, hai bên gia đình gặp mặt chứ!”

Bên nhà họ Ôn vốn ý kiến về việc Ôn Vân Thiều cưới thai, bây giờ còn cứ trì hoãn cho hai bên gia đình gặp mặt, nhà họ Ôn càng bất mãn hơn.

“Cứ kéo dài nữa, sẽ cho Vân Thiều.”

nếu gặp mặt, lo Sở Nhiễm sẽ giở trò gì đó.

Bây giờ thể để Ôn Vân Thiều xảy bất cứ vấn đề gì!

Hiện tại nhà họ Ôn mắt, cứ kéo dài nữa, e là nhà họ Ôn sẽ đòi bỏ cha giữ con.

Anh khó khăn lắm mới tìm Ôn Vân Thiều, giải tỏa hiểu lầm năm đó, vì Sở Nhiễm mà lỡ dở thêm mười mấy năm nữa.

“Chính vì , nên thể vội.”

Đây chỉ là một thăm dò, thành công , chính cô cũng chắc chắn.

Sở Hằng định cảm xúc, vẻ mặt thêm một chút kiên định, “ , sẽ nắm bắt chừng mực. Bên phía A Tinh, cũng sẽ thông báo cho .”

“Ừm.”

Sở Hằng do dự vài giây, lên tiếng, “A Tinh nhờ hỏi thăm tình hình của Tả Du Du và Nha Nha, tiện cứ qua đó thăm họ.”

“Rất , Tả Du Du hồi phục gần như .”

“Được, sẽ thông báo cho .” Sở Hằng liếc Sở Tinh bên cạnh, hiệu cho bây giờ thể yên tâm , mới với Sở Lạc, “Chúng gặp ở nhà.”

“Gặp ở nhà.”

Cúp điện thoại, Sở Lạc xoay chiếc điện thoại trong tay, từ trong túi áo lấy bức tượng Âm Đồng vỡ.

Lúc bức tượng gì khác thường, chỉ một chút âm khí còn sót , vẫn lượn lờ đó.

Sở Lạc dùng vải đỏ bọc bức tượng , cất .

Hệ thống lúc hiện : 【Ký chủ, cô thật sự ?】

Sở Lạc: 【Thử xem.】

Giọng hệ thống yếu, mang theo một chút lo lắng: 【 là Thiên đạo sủng nhi, cô tính kế cô như …】

Sở Lạc ngắt lời hệ thống, giọng cô bất kỳ cảm xúc nào hỏi ngược : 【 chỉ tìm một con đường sống, sống. Sở Hằng vợ con sống, Sở Tinh Tả Du Du và Nha Nha sống.】

Sở Lạc: 【Chúng chỉ tìm một con đường sống.】

Hệ thống im lặng một lúc lâu, mới dùng giọng máy móc phù hợp với nó : 【Một khi thất bại, phản phệ lên các , sẽ ai thể cứu các nữa.】

Lại?

Chữ khiến vẻ mặt Sở Lạc đổi.

Chỉ là cô hỏi , mà giấu câu hỏi trong lòng.

Sở Lạc: 【Cho nên chúng sẽ cẩn thận thăm dò.】

Giọng cô cao lên: 【Là hệ thống của , ngươi chúc thành công ?】

Hệ thống: 【…】

Hệ thống: 【Chúc cô… thành công!】

Ngày hôm , Sở Lạc đẩy vali về nhà họ Sở.

Đào Thư Yên nhẹ nhàng kéo tay áo Sở Lạc, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn cô.

Sở Lạc: “ chỉ vài ngày, sẽ nhanh ch.óng trở về.”

Đào Thư Yên: “Bà bảo cô chăm sóc .”

Sở Lạc: “Ở đây nhiều bạn nhỏ chơi cùng con ?”

Đào Thư Yên đầu bãi cỏ bên cạnh.

Trên đó Nha Nha đang thả diều, Diệu Diệu đang cầm bình tưới nước nhỏ tưới cho hoa hải đường, mấy cục khí đang bay vòng quanh hoa hải đường, Oán Đồng đang trượt xuống từ cơ thể của Cảnh Giai Nghiên hóa thành nguyên hình.

Người, quỷ nhi, linh, oán đồng…

Cộng thêm cô bé là chuyển thế của Mãnh Nguyên Lực…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-511-day-la-nha-cua-toi.html.]

“Cô thật sự để đây ? Một ?”

Sở Lạc xổm xuống, thẳng mắt Đào Thư Yên, “Con sợ ?”

Đào Thư Yên lắc đầu.

“Hay là chơi cùng họ?”

Đào Thư Yên lắc đầu.

Vẻ mặt Sở Lạc càng thêm dịu dàng, đưa tay xoa mái tóc mềm mại của cô bé, “Vậy thì hãy chơi vui vẻ cùng họ. Không một ngoài, ngoài cùng Hoa Uyển hoặc Trình Diên, ?”

Đào Thư Yên sững sờ một lúc, “ thể ngoài?”

“Tất nhiên.”

“Lúc cô ở đây, cũng thể ngoài ?”

“Tất nhiên thể.”

Miệng nhỏ của Đào Thư Yên mím .

Lúc Hoa Uyển tới, nắm lấy bàn tay nhỏ của Đào Thư Yên, “Tiểu thư, cô cứ yên tâm lo việc của ! Ở nhà .”

Trình Diên cũng bay tới, bế Đào Thư Yên lên, “Chuyện của cô quan trọng hơn, ở đây cần cô lo, và Hoa Uyển thì gì mà giải quyết .”

Sở Lạc gật đầu, lúc mới đẩy vali rời .

Đào Thư Yên đầu tiên quỷ bế lên, tuy là một vòng tay nhiệt độ, nhưng vẫn chút quen.

Cô chỉ vùng vẫy trong lòng Trình Diên, “ xuống.”

“Nhóc con, chúng dạo phố ! Dẫn nhóc mua quần áo, mua đồ chơi…” Trình Diên xong, đợi Đào Thư Yên đồng ý, liền hét lớn với Tống Diệu Diệu và những khác, “Ai ngoài chơi, mau chuẩn . Chúng trung tâm thương mại.”

“A! Đi trung tâm thương mại!”

“Đi trung tâm thương mại!”

“Mua đồ!”

Hoa Uyển: “…”

Cô chán nản kéo tay Trình Diên, nhỏ giọng : “Cô định mang mấy đứa nhỏ ngoài hết ?”

Trình Diên vẻ mặt thản nhiên, “ !”

Hoa Uyển thở một , “Tiểu thư , cô liền bung xõa. Một cô quản ?”

Mộng Vân Thường

Trình Diên “soạt” một tiếng rút một tấm thẻ, “Không ! Thẻ khách hàng VIP của trung tâm thương mại thuộc Tập đoàn Hoắc thị, cần đến những nơi đông , cần lo lắng.”

“Hơn nữa, chỉ mấy đứa nhóc , còn quản ?”

quản , còn Cảnh Giai Nghiên ?”

Hoa Uyển: “…”

Cô bất lực thở dài, đám nhóc kích động chạy tới chạy lui, đeo kính áp tròng, quần áo…

Chỉ Đào Thư Yên mở to mắt, chút bối rối, “Bây giờ… ngoài ?”

“Tất nhiên ! Em ngoài ? Còn khu vui chơi trẻ em nữa!”

Khu vui chơi trẻ em?

Đã từng thấy tivi.

Trong mắt Đào Thư Yên lộ một chút khao khát.

cô bé bướng bỉnh .

Vẻ mặt khiến Trình Diên bật , đưa tay gõ nhẹ đầu cô bé, “Em là sướng nhất , cần chuẩn gì cả.”

Bên , Sở Lạc lên máy bay đến Giang Thành, xuống máy bay, xe do Sở Hằng sắp xếp đến đón cô.

Rất nhanh xe dừng cửa nhà họ Sở.

Đứng cửa nhà họ Sở, Sở Lạc yên một lúc lâu, mới nhẹ nhàng thở một , đẩy vali .

Vừa nhà, thấy tiếng đặc trưng của Sở Nhiễm, ngay lúc cô bước nhà, tiếng đột ngột dừng , chút kinh ngạc hỏi, “Lạc Lạc, em về đây?”

Khóe miệng Sở Lạc nhếch lên một nụ nhạt, “Đây là nhà của . về, gì lạ ?”

Sở Nhiễm: “…”

Cô cảm thấy Sở Lạc hôm nay chút kỳ lạ!

 

 

Loading...