Được Sở Lạc nhắc nhở, Diệp Vân Sơ cũng nhớ đến thần khám ở đầu cầu thang tầng hai, lúc đó còn thấy thần khám đó nét cổ kính, ngờ bây giờ trở thành mấu chốt cứu .
Cô trực tiếp xoay , chạy về phía đầu cầu thang.
Vừa chạy đến đầu cầu thang, xuống tầng một, cả lập tức sợ đến mức mở to hai mắt.
Chỉ thấy trong phòng khách tầng một, Kế Tể tay cầm kiếm gỗ đào, vẻ mặt nghiêm nghị, mà xung quanh là từng đám sương mù màu đỏ lượn lờ, đám sương mù đó như thể sự sống, trong lúc giao đấu càng như rồng bay rắn lượn.
“Lạc tỷ...”
“Đừng quan tâm đến . Cô thắp hương của cô .”
Mộng Vân Thường
Diệp Vân Sơ đành thu hồi ánh mắt, run rẩy tay thắp hương.
“Thắp hương xong, cô tìm một chỗ trốn , đợi đám ác quỷ qua đây hút hương nến, cô hãy cứu bọn họ.”
“Vâng.”
Bên cạnh thần khám, đặt một bó lớn hương nến, còn cả bật lửa.
Diệp Vân Sơ trực tiếp châm hương nến, cắm trong thần khám, nhanh ch.óng chạy xa.
Chưa chạy mấy bước, mũi cô khịt khịt vài cái: “Thơm quá.”
“Đây là linh hương, thể khiến hồn linh cảm giác no bụng, bây giờ cô đang quỷ nhập, thấy thơm là chuyện bình thường.”
Đối với bình thường, loại hương nến và hương nến bình thường gì khác biệt.
đối với quỷ hồn mà , đặc biệt khác thường.
Quả nhiên, hương thắp lâu, đám quỷ vây quanh cửa phòng Diên An Nghệ ở đằng xa, đều mùi hương thu hút, từng con tự chủ mà tiến về phía thần khám.
Phòng Khai Tế tụt phía cùng, khi liên tiếp đạp mấy cước cửa phòng, cũng mùi hương thu hút, xoay định .
Mới nhón chân hai bước, Phòng Khai Tế một bàn tay dùng sức tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay, kéo tuột trong một căn phòng.
Rầm một tiếng, cửa phòng đóng .
Lúc Phòng Khai Tế còn định vùng vẫy, Diệp Vân Sơ lấy tờ bùa , huơ huơ mặt .
Phòng Khai Tế đang vùng vẫy, lập tức từ bỏ sự chống cự.
Thấy Diệp Vân Sơ qua đây, Diên An Nghệ lập tức thở phào một : “Vân Sơ, cô đến !”
Anh chỉ con quỷ trần nhà : “Ở đó!”
Con quỷ đó dường như nhận điều gì, liên tục bò nhanh trần nhà, chứ giống như lúc Diên An Nghệ ở một , còn dám thả đầu xuống dọa .
Nó chỉ bò nhanh trần nhà, mùi hương nến bên ngoài thu hút, cảm giác cấp bách ngày càng mạnh.
Diệp Vân Sơ nhét Phòng Khai Tế cho Diên An Nghệ, tự nhảy lên giường, đưa tay với lấy con quỷ, lôi con quỷ từ trần nhà xuống.
Ngặt nỗi con quỷ nhận ý đồ của cô, trốn đông một cái, trốn tây một cái.
Diệp Vân Sơ tức giận xắn tay áo lên, chỉ lên trần nhà: “Mày giỏi dọa , thì mày giỏi xuống đây!”
Đáp cô là, động tác bò càng nhanh hơn của con quỷ.
Tốc độ bò của quỷ nhanh, cho dù Diệp Vân Sơ bê ghế, cũng luôn nó né .
Diệp Vân Sơ tức đến nghiến răng nghiến lợi, bê ghế di chuyển đến bên con quỷ, liền thấy trong điện thoại truyền đến giọng của Sở Lạc: “Hương nến sắp cháy hết . Đợi hương nến cháy hết, đám quỷ chắc chắn sẽ .”
Diệp Vân Sơ: “...”
“Thời gian của các còn nhiều .”
Mắt Diệp Vân Sơ lập tức trợn tròn, mặt lộ vẻ sốt sắng.
Ngón tay cô run rẩy chỉ con quỷ trần nhà, nghiến răng nghiến lợi gật đầu: “Được, . Mày xuống đúng !”
Một nữa, cô móc tờ bùa từ trong túi áo , huơ huơ giữa trung: “Đợi tao bắt mày, tờ bùa , coi như quà tao tặng mày.”
“Mày...”
Chưa đợi cô xong, con quỷ trần nhà, xoạt một cái rơi xuống, rơi thẳng xuống giường.
Diệp Vân Sơ thèm quan tâm nhiều như , trực tiếp xông lên, một tay túm lấy ngón tay quỷ quấn chỉ đỏ, một tay túm lấy ngón tay Diên An Nghệ quấn chỉ đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-502-co-can-duoc.html.]
Đợi chỉ đỏ quấn xong, con quỷ xoạt một cái biến mất.
Mắt Diên An Nghệ cũng xoạt một cái mở to.
Tròng mắt cứng đờ đảo một vòng.
Giọng của Sở Lạc vang lên: “Hai bọn họ dương khí đủ, thể áp chế quỷ hồn trong cơ thể. Bây giờ cô khống chế hai bọn họ... để bọn họ chạy ngoài là .”
Diệp Vân Sơ hai đàn ông cao to vạm vỡ, cánh tay cẳng chân gầy gò của : “Sở đại sư, Lạc tỷ, em... em cản nổi bọn họ a!”
“Cô cản !” Giọng Sở Lạc bình tĩnh nhưng kiên định.
Diệp Vân Sơ hết cách, đành bê một cái ghế ở cửa.
Ngoài cửa bắt đầu động tĩnh sột soạt, quỷ hồn lảng vảng ngoài cửa, nhưng nghi hoặc nhúc nhích.
“Sao mùi sống nữa ?”
“Là căn phòng ?”
“Thực sự là căn phòng ?”
“Có khi nào nhớ nhầm phòng ? Đi xem mấy phòng khác thử xem?”
Quỷ hồn ngoài cửa đến , đến.
Hai đàn ông nhập xác trong phòng, lúc đầu sự giám sát của Diệp Vân Sơ còn ngoan ngoãn ở yên, nhưng ở một lúc , bắt đầu yên phận mà động đậy lung tung.
Bọn chúng quỷ quá lâu , đột nhiên vất vả lắm mới nhập cơ thể một sống, thể dùng cơ thể sống để chạm đồ vật, khống chế nổi.
Cho dù sự cảnh cáo của Diệp Vân Sơ, hai con quỷ cũng ỷ việc đang ở trong cơ thể sống mà nhảy nhót lung tung.
Có lúc ôm nước tu ừng ực.
Có lúc lăn lộn giường.
Nhiều lúc hơn là, chạy tới chạy lui, nhảy lên nhảy xuống trong phòng ngủ...
[Tiêu ! Nam thần của , hủy hoại a!]
[Diên lão sư... hình tượng của mất hết a!]
[A, bọn họ định gì ! Mau cản bọn họ a! Mắt , mắt a!]
[Cho dù là cơ thể của nam thần, cũng thấy lúc tấu hài thế a! Diệp Vân Sơ coi như xin cô đấy, mau cản bọn họ a!]
[A a a!]
[Ha ha ha...]
Tiếng vui vẻ trong phòng livestream, vì hai con quỷ hồn mệt mỏi , mà từng dừng .
Sở Lạc đến một bên khác, bảo đạo diễn gọi riêng một màn hình cho cô xem.
Chính là hình ảnh của Kế Tể ở tầng một.
Cô nhíu mày Kế Tể vẫn đang đ.á.n.h trong màn hình.
Sở Lạc: “Có thể xoay camera một chút ? Ở... phía phòng ngủ tầng một.”
Kiều Châu lập tức bảo nhân viên xoay camera.
“Đó là... bà lão Đào ?”
So với sự bất ngờ của Kiều Châu, Sở Lạc mang vẻ mặt như đoán .
Bên hành lang, bà lão Đào xe lăn, mà bên cạnh bà , rõ ràng là một bé gái năm sáu tuổi.
Bé gái đó cạnh bà lão Đào, ánh mắt âm u lạnh lẽo chằm chằm Kế Tể.
Một già một trẻ ẩn nấp trong bóng tối, chỉ một tia sáng từ phòng khách hắt chéo , chiếu xuống gầm xe lăn, nhưng chiếu tới biểu cảm của hai .
Chỉ khiến khuôn mặt của một già một trẻ càng thêm quỷ dị.