Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 476: Bơi Lội Dưới Sông

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:37:38
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa Thu , mặt lộ vẻ sợ hãi.

Lúc đó bọn họ đến một con sông ngoài làng để bơi, con sông đó sâu, lên cũng chỉ đến n.g.ự.c bé.

Bọn họ bơi một lúc, thì một bạn đề nghị bơi ngửa thả trôi.

Mọi ngửa mặt lên trời, nổi lên, trôi theo dòng nước.

Mọi thấy vui, liền cùng bơi thả trôi.

Bọn họ trôi qua một cây cầu cổ của làng, khi qua cầu cổ, Thượng Thượng đột nhiên hét lên, là trong nước thứ gì đó đang sờ bé.

Nói đến đây, mặt Mùa Thu lộ rõ vẻ sợ hãi.

bé vẫn cố gắng kể tiếp.

“Bọn cháu lặn xuống nước, thấy gì cả, chỉ thấy một chiếc váy, một chiếc váy hoa.”

“Chiếc váy hoa đó kỳ lạ, chìm đáy nước, cũng nổi mặt nước.”

“Mà là ở ngay giữa dòng nước, trôi theo bọn cháu.”

Nghe đến đây, chân mày Sở Lạc khẽ nhíu , “Sau đó thì ?”

“Sau đó bọn cháu vớt chiếc váy đó lên, để bờ.”

chiếc váy đó trơn quá, giống như nước , bọn cháu cầm lên, nó trượt xuống nước.”

Cứ lặp lặp như mấy , bọn họ liền cảm thấy .

Váy trơn đến mấy, cũng thể dùng tay nắm c.h.ặ.t mà vẫn trượt khỏi tay .

Lúc đó bọn họ cảm thấy sợ hãi, bắt đầu chạy về nhà.

“Lúc đó bọn cháu trôi khỏi làng, ở gần hạ lưu. Thượng Thượng mập mạp, chạy cuối cùng, bọn cháu chạy phía , cứ gọi bọn cháu ở phía , bảo bọn cháu đợi .”

“Bọn cháu liền gọi Thượng Thượng nhanh lên một chút. Thượng Thượng đột nhiên im bặt.”

Thượng Thượng là bạn của bé, bé liền đầu .

Liền phát hiện Thượng Thượng cầu, cơ thể những động tác quỷ dị.

Còn gầm cầu, chỗ Thượng Thượng , chiếc váy hoa đó đang trôi lềnh bềnh.

“Là thật sự trôi gầm cầu, chiếc váy đó cứ động đậy, Thượng Thượng cũng động đậy theo.”

“Cháu sợ. Chiếc váy hoa đó đột nhiên , giống như đang cháu, cháu sợ quá liền bỏ chạy.”

“Bọn cháu gọi lớn đến, lúc lớn đến nơi, Thượng Thượng ngất xỉu .”

“Sau khi về nhà, Thượng Thượng sốt cao bảy tám ngày, bây giờ cả tiếng nào, Thượng Thượng trở nên đáng sợ.”

“Người lớn đều , Thượng Thượng trúng tà , trừ tà.”

Mùa Thu, “Đều tại cháu, lúc đó cháu rủ bơi thì . Cháu đợi một chút thì …”

【Không chứ! Chỉ em kể thôi mà thấy lạnh sống lưng .】

【Dưới nước , thường đều thứ bẩn thỉu. Có những đứa trẻ, đặc biệt dễ chiêu dụ những thứ .】

【Haizz! Trẻ con chính là lời, làng cắm biển báo bên bờ nước cũng vô dụng, cấp hai cấp ba tiểu học, đều đứa lén lút giấu ba bơi, nhất là con trai, chuyện đó quả thực… thế nào cũng .】

【Mỗi năm nghỉ hè đều thấy loại tin tức .】

【Chiếc váy hoa đó, chính là…】

【Đáng sợ quá!】

【Sởn cả gai ốc .】

“Ba Thượng Thượng đưa đến bệnh viện kiểm tra , bác sĩ não vấn đề gì. lúc nhận cháu, lúc nhận . Có lúc cháu là bạn của , lúc trách cháu hại …”

“Tiên nữ tỷ tỷ, bọn họ đều chị lợi hại, chị thể giúp Thượng Thượng ?”

Sở Lạc: “Đưa xem thử.”

“Vâng.”

Mùa Thu cầm điện thoại chạy ngoài, chạy vài phút, liền đến một ngôi nhà ba tầng nhỏ.

Xung quanh ít dân làng vây quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-476-boi-loi-duoi-song.html.]

Trước ngôi nhà, một bà lão chột mắt hơn sáu mươi tuổi, đang vòng quanh một đứa trẻ.

Đứa trẻ đó trói c.h.ặ.t ghế bằng những dải vải.

【Đây là mập ?】

【Không mập ?】

【Đây là mập! Đây quả thực gầy đến mức đáng sợ.】

Đứa trẻ ghế, gì còn chút thịt nào, quả thực chỉ còn da bọc xương, vì quá gầy nên đôi mắt to đến mức kỳ dị đáng sợ.

“Tiểu Quân, cháu ở đây, mau về .” Một phụ nữ tới, định giật lấy điện thoại tay Tiểu Quân.

Tiểu Quân khéo léo né tránh, bé giơ điện thoại lên, với ba Thượng Thượng, “Cô chú, cháu tìm một đại sư. Một đại sư lợi hại.”

Bà lão nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày, “Còn mau bế đứa trẻ .”

Mẹ Tiểu Quân chạy tới, kéo bé sang một bên, dùng sức đ.á.n.h mấy cái lưng bé, “Bây giờ lúc nghịch ngợm.”

Từ Tiểu Quân tủi bĩu môi.

“Trịnh bà t.ử là Quá âm bà nổi tiếng ở chỗ chúng , thôi bỏ , cháu cũng hiểu. Cháu chỉ cần , Trịnh bà t.ử lợi hại là .”

Từ Tiểu Quân , tiên nữ tỷ tỷ mà bé liên lạc còn lợi hại hơn.

lớn đều bé.

Từ Tiểu Quân đối mặt với điện thoại, chuyện, Sở Lạc : “Quay điện thoại , để xem Thượng Thượng.”

Từ Tiểu Quân còn tưởng Sở Lạc sẽ tức giận, ngắt kết nối, ngờ cô tức giận, lập tức camera , nhắm Thượng Thượng.

Trịnh bà t.ử tay cầm kiếm gỗ đào, một tay cầm bột ch.ó đen, vòng quanh Thượng Thượng, Thượng Thượng vốn đang trừng mắt, đột nhiên phát một tiếng gầm gừ, kịch liệt vùng vẫy thoát .

Mấy lớn tiến lên giữ c.h.ặ.t Thượng Thượng.

Cơ thể gầy gò của Thượng Thượng, bộc phát sức mạnh cực lớn, kéo theo chiếc ghế cũng cọ xát mặt đất tạo từng vệt dài.

Sở Lạc: “Có thể cản bà ?”

Từ Tiểu Quân những lớn xung quanh, Thượng Thượng đang gầm gừ, “Tiên nữ tỷ tỷ, chị thể cứu Thượng Thượng ?”

“Có thể.”

“Vâng, cháu tiên nữ tỷ tỷ.”

Từ Tiểu Quân hít sâu một , trong lúc đều nghi thức của Trịnh bà t.ử thu hút, bé lập tức lao tới, húc văng Trịnh bà t.ử.

Bột m.á.u ch.ó đen tay Trịnh bà t.ử, vãi đầy bé.

“Tiểu Quân, cháu !” Mẹ Tiểu Quân sốt ruột thôi.

Ba Thượng Thượng cũng chạy tới, “Tiểu Quân, rốt cuộc cháu gì! Cháu dẫn Thượng Thượng nhà cô chú bơi, hại thằng bé thành thế , bây giờ còn hại Thượng Thượng ?”

Từ Tiểu Quân với khuôn mặt dính đầy bột đen, “Không , là tiên nữ tỷ tỷ bảo cháu cản , tiên nữ tỷ tỷ chị thể cứu Thượng Thượng.”

“Tiên nữ tỷ tỷ nào?”

“Tiểu Quân cháu đừng quậy nữa, chuyện trò đùa .”

“Cháu hại Thượng Thượng, cháu thật sự tìm một đại sư lợi hại, nổi tiếng.” Cậu bé giơ điện thoại lên.

Trong làng cũng xem livestream, lời Từ Tiểu Quân , “Lẽ nào là Sở đại sư của Sở Vân Quan Nhật ?”

Hôm nay Trịnh bà t.ử trừ tà cho Thượng Thượng, một trong làng đều đến xem náo nhiệt, nên cũng xem livestream.

Lúc lời Thượng Thượng , liền mở điện thoại, phòng livestream của Sở Vân Quan Nhật.

“Quả nhiên là Sở đại sư.”

“Tiểu Quân thể kết nối thành công với Sở đại sư.”

“Cô gái nhỏ tuổi thế , thật sự là đại sư ?” Có Sở Lạc.

Trịnh bà t.ử thấy đều bàn tán về Sở Lạc, liền đến mặt Từ Tiểu Quân, cúi đầu điện thoại một cái.

Đợi đến khi thấy tướng mạo của Sở Lạc, hai mắt bà thoắt cái trợn tròn.

Mộng Vân Thường

“Tướng mạo …”

 

 

Loading...