Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 465: Trình Diên Trở Về

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:37:26
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Luồng âm khí đó bay , liền bay thẳng về phía cửa, miệng lẩm bẩm: “Bố … bố …”

giữa đường, hai sợi chỉ đỏ quấn lấy.

Oán đồng từ từ , đôi đồng t.ử đen kịt to bằng nắm đ.ấ.m, quỷ dị theo sợi chỉ đỏ.

Khóe miệng nứt , để lộ một hàm răng màu tím sẫm.

Khi đầu, động tác cứng đờ.

Nó chậm rãi men theo sợi chỉ đỏ, từng chút từng chút một bay ngược trở .

Sở Lạc đốt lá bùa bát tự của Minh Lỗ và Bỉnh Âm Hoa, men theo sợi chỉ đỏ.

Ngọn lửa đang cháy, vèo một tiếng, liền men theo sợi dây đỏ, truyền thẳng đến oán đồng.

Oán đồng ngọn lửa thiêu đốt, âm khí giảm nhiều.

Nó nghiêng đầu một cách quỷ dị, Bỉnh Âm Hoa và Minh Lỗ ở đầu của sợi chỉ đỏ.

“Bố ?”

Nó từ từ đến mặt Bỉnh Âm Hoa.

Đôi đồng t.ử đen kịt, khuôn mặt quỷ dị gần như dán mặt Bỉnh Âm Hoa, lạnh âm u và một mùi tanh hôi xộc mũi.

Bỉnh Âm Hoa sợ đến mức nín thở.

“Mẹ?”

Bỉnh Âm Hoa gật đầu, “Mẹ là đây.”

Oán đồng đến mặt Minh Lỗ, “Bố?”

“Bố là bố đây.”

Oán đồng bay quanh họ một vòng, về phía cửa.

tìm bố .”

Vừa hai bước, sợi dây đỏ giật mạnh một cái.

Oán đồng đầu , họ một cách âm u đáng sợ.

Bỉnh Âm Hoa cố gắng nở nụ , dịu dàng : “Chúng chính là bố của con mà! Con còn tìm nữa?”

Oán đồng: “…”

! Chúng là bố , bố ở ngay đây.”

Bỉnh Âm Hoa: “Con cần bố nữa ? Bố sẽ buồn lắm đó.”

Cô giả vờ .

Oán đồng về phía cửa, Bỉnh Âm Hoa đang thút thít , do dự một lúc lâu, mới .

Nó giơ tay lên nhẹ nhàng chạm mặt Bỉnh Âm Hoa.

Lạnh buốt, mùi khó ngửi vô cùng.

“Mẹ?”

, . Đây là bố!”

“Bố?”

Đối mặt với một con oán quỷ đáng sợ như , Minh Lỗ chỉ thể gượng ép nở nụ .

Oán đồng do dự, Sở Lạc bước tới.

Một lá bùa dán lên oán đồng.

Trong phút chốc, bộ âm khí oán đồng tiêu tan.

Một cô bé gái xinh xắn như ngọc tại chỗ.

Tóc b.úi hai bên kiểu Na Tra đáng yêu, khuôn mặt tròn trịa đầy vẻ nghi hoặc.

Cô bé mặc chiếc váy công chúa màu hồng, trong đôi mắt nghi hoặc là đồng t.ử quỷ dị.

Bỉnh Âm Hoa: “…”

Cô bé đáng yêu quá.

Dễ thương quá!

“Mẹ?”

Một giọng thăm dò vang lên.

Bỉnh Âm Hoa đưa tay , ôm oán đồng lòng, “ đúng đúng, chính là !”

“Sau chính là của con, mau, gọi một tiếng !”

Tể Nhĩ Bạch đúng là đồ súc sinh!

Con gái đáng yêu như , mà cũng nỡ tay.

Nếu đây là con gái của cô, chắc chắn mỗi ngày cô sẽ trang điểm cho nó thật xinh , chỉ sợ khác bắt nạt nó.

Súc sinh!

Bỉnh Âm Hoa cưng nựng ôm đứa bé, thầm mắng Tể Nhĩ Bạch trong lòng.

Minh Lỗ cô bé gái đáng yêu, đôi mắt đó tuy đáng sợ, nhưng khi qua, vẫn khiến khỏi mềm lòng.

Đây là cảm giác con gái ?

Cảm giác

Anh đưa tay nhẹ nhàng sờ thử.

Ồ!

Mái tóc lạnh buốt, thật kỳ lạ!

Anh bất giác đưa tay , “Lại đây, bố bế.”

Oán đồng chuyển sang vòng tay của Minh Lỗ.

Minh Lỗ cảm khái ôm oán đồng.

Con gái!

Anh con gái!

Cứ thế mà một đứa con gái!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-465-trinh-dien-tro-ve.html.]

Cảm giác

Oán đồng chuyền qua trong vòng tay của hai .

Bỉnh Âm Hoa hai tay chống cằm, ánh mắt tràn đầy vẻ sự dễ thương cho tan chảy.

“Con gái xinh đáng yêu như , quả nhiên là con gái của Bỉnh Âm Hoa !”

Hoa Uyển đến bắt đầu dọn dẹp những thứ bàn.

Hai đầu cha , đối mặt với đứa con gái đột nhiên xuất hiện , đều yêu thương vô cùng.

đầu Sở Lạc đang một bên chứng kiến cảnh , lòng chùng xuống.

Tiểu thư, chắc hẳn ghen tị!

Những quan hệ huyết thống, cũng thể yêu thương đứa con gái danh nghĩa như .

Sở gia…

Cặp bố kỳ quặc đó, quan tâm đến con gái ruột, ngược bảo vệ đứa con gái giả !

Hừ!

Tiểu thư nhà họ thèm.

Tiểu thư nhà họ khối thương.

Đến khi Minh Lỗ và Bỉnh Âm Hoa bắt đầu bàn bạc xem nên mua quần áo gì, ở nhà nào cho oán đồng, Sở Lạc mới bước tới.

“Đến giờ .”

Minh Lỗ và Bỉnh Âm Hoa đều sững sờ, bất giác oán đồng.

Oán đồng nghiêng đầu, chớp mắt họ.

Bỉnh Âm Hoa: “…”

Xong , chút nỡ.

Minh Lỗ cũng nỡ, nhưng vẫn còn lý trí, trực tiếp đưa đứa bé trong lòng cho Sở Lạc.

Đứa bé đến vòng tay của Sở Lạc, vẫn ngây thơ vô tri họ.

Khóe miệng còn nở một nụ ngọt ngào.

Vừa ngoan dễ thương.

“Đại sư!” Bỉnh Âm Hoa dậy, “Có thể để nó ở thêm một thời gian . Nó… nó vẫn cảm nhận vẻ của thế giới.”

Minh Lỗ sững sờ một lúc, cũng Sở Lạc, “Đại sư, chúng cầu nhiều, chỉ đưa nó ngoài chơi một chút, mua ít quần áo gì đó.”

Anh cũng hiểu, nhưng bên cạnh Sở đại sư nuôi những thứ .

Cũng là nuôi như thế nào.

Sở Lạc im lặng.

Hoa Uyển vẻ ngoài đáng yêu của oán đồng, đến bên cạnh Sở Lạc, nhỏ giọng : “Diệu Diệu một ở đây, cũng bạn chơi. Hay là…”

Sở Lạc cũng oán đồng trong lòng.

“Đại sư, nếu thật sự khó xử thì thôi .”

“Khó xử thì khó xử, chỉ là…” Sở Lạc dừng một giây, “Giữ nó nhân gian cũng lợi cho nó.”

“Chấp niệm của nó tiêu tan, tuy lệ khí hết, nhưng vẫn còn chấp niệm với bố .”

“Nếu thể khiến chấp niệm của nó tiêu tan, cũng coi như là công đức của nó, kiếp thể đầu t.h.a.i .”

Mộng Vân Thường

Đây cũng là phương pháp nuôi Cổ Mạn Đồng.

Nuôi Cổ Mạn Đồng thể việc , Cổ Mạn Đồng và chủ nhân là tương trợ lẫn .

Cổ Mạn Đồng giúp chủ nhân mang may mắn, còn Cổ Mạn Đồng nhận sự chăm sóc, yêu thương, cúng bái của chủ nhân, từ đó nhận công đức, để kiếp thể đầu t.h.a.i .

ở Thái Lan, nhiều bố sẵn lòng chế con thành Cổ Mạn Đồng, tìm cho nó một chủ nhân, chính là để con kiếp thể đầu t.h.a.i .

Oán đồng khi c.h.ế.t đều hành hạ phi nhân, oán khí trong lòng tan, cho dù đến Địa Phủ, e rằng cũng thể đầu t.h.a.i ngay .

“Hai chắc chắn giữ nó ?”

“Chắc chắn!”

Minh Lỗ cũng gật đầu.

Đột nhiên, một giọng lo lắng vang lên.

“Sở Lạc, Sở Lạc, .”

Cảnh Giai Nghiên vội vã chạy từ bên ngoài , cô thèm Bỉnh Âm Hoa và Minh Lỗ, trực tiếp lao đến mặt Sở Lạc, mặt đầy kinh hãi.

“Trình Diên về .”

“Trình Diên đưa Diệu Diệu cùng về .”

Sở Lạc chớp mắt, “Họ về , ?”

Cảnh Giai Nghiên lo lắng đến mức xoay vòng vòng, nếu ngoài ở đây, cô trực tiếp hóa thành nguyên hình , “Cô đưa một con quỷ sát về, đưa về một oán đồng.”

“Trình Diên và Diệu Diệu chắc chắn sẽ ghen tị.”

Sở Lạc: “… Chắc… nhỉ!”

Chuyện gì mà ghen tị.

Hoa Uyển.

Hoa Uyển cũng vẻ mặt nghiêm trọng, cô nghĩ đến cuộc điện thoại Trình Diên gọi cho , cũng chút chắc chắn.

“Tiểu thư, khả năng.”

Sở Lạc: “…”

Chắc là nhỉ!

Cảnh Giai Nghiên lo lắng đến mức đuôi rắn sắp lộ , Hoa Uyển cũng mím môi.

về đây!”

“Chúng về đây!”

Hai giọng cùng vang lên, khiến cả phòng khách, biểu cảm của đều đổi.

 

 

Loading...