Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 460: Hay Là, Anh Ta Đi Nhé?

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:37:21
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tám giờ sáng.

Mặt trời ở Đế Kinh khiến những đường vội vã bước chân.

Một chiếc xe màu đen dừng một tòa nhà văn phòng.

Minh ca ôm hũ sành, Bỉnh Âm Hoa che ô đen cẩn thận dè dặt theo Sở Lạc.

“Đại sư, hũ sành thật sự vấn đề gì ?”

Trên hũ sành vẽ chi chít phù văn, nắp hũ sành cũng dán hai lá bùa.

Nhìn thứ , liền thấy đặc biệt cố ý.

Minh ca chỉ cảm thấy đang ôm một tảng băng lớn, cho dù ánh mặt trời, cũng là từng trận ớn lạnh.

“Công ty quản lý của Tể Nhĩ Bạch ở ngay đây, Cổ Hoa Truyền thông.”

Minh ca giới thiệu qua về Cổ Hoa Truyền thông, liền dẫn Sở Lạc về phía Cổ Hoa Truyền thông.

Cổ Hoa Truyền thông chiếm năm tầng của tòa nhà .

Sau khi đến tầng lầu, liền dẫn bọn họ trong.

Mộng Vân Thường

“Minh ca, Tiền ca đến ngay đây.” Cô gái mặc dù với Minh Lỗ, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Sở Lạc, sự kích động trong mắt giấu cũng giấu .

Đợi đưa bọn họ phòng khách xong, từ từ lui ngoài.

Một đám đều xúm , ríu rít.

“Là Sở Lạc!”

“A a a! Thần tượng của , tiên nữ a!”

“Lời đồn quả nhiên là thật, Sở Lạc thật hơn ống kính gấp trăm .”

“Phát hiện ? Mọi phát hiện ? Tiên nữ trang điểm kìa! Không trang điểm mà da vẫn như , ghen tị quá!”

“Tiên nữ trang điểm cũng như , là chuyện bình thường ?”

.”

Trợ lý bưng nước tới, tất cả đều tranh giành .

Đều Sở Lạc linh, lúc chỉ cần một cái, là thể đối phương gặp chuyện .

Bọn họ đều dạo chuyện xui xẻo gì xảy a!

Mọi tranh giành một lúc lâu, mới do Giám đốc bộ phận Quan hệ công chúng đóng vai trò cô bé bưng rót nước, bưng nước .

“Minh ca, đại giá quang lâm a! Hoa tỷ, Hoa tỷ thật sự càng ngày càng xinh .” Giám đốc híp mắt đặt nước xuống, “Biết đại sư thích , nên đặc biệt pha Phổ Nhĩ mới.”

Hai tay bưng tách đặt mặt Sở Lạc, bưng một tách khác lên, xuống ghế.

“Không Minh ca đến, là chuyện gì chỉ giáo ?”

Nói , ánh mắt Giám đốc thỉnh thoảng liếc về phía cái hũ rõ ràng là bình thường trong lòng Minh Lỗ.

Minh ca định chuyện, liền thấy Giám đốc bộ phận Nhân sự bước , tay cầm một đống đồ ăn vặt: “ thấy đồ ăn vặt trong phòng khách hết , nên mang thêm một ít đến.”

Sau khi đặt các loại đồ ăn xuống, Giám đốc bộ phận Nhân sự cũng thuận thế xuống sô pha bên cạnh.

“Minh ca, công ty các dạo một nghệ sĩ mới ký hợp đồng, mạng nổi a!”

Minh ca định mở miệng, liền thấy Giám đốc bộ phận Nhân sự giọng đầy kinh ngạc vui mừng: “Đại sư thích ăn đồ ăn vặt a! Đây là một thương hiệu đồ ăn vặt nhỏ trong nước, ít đến. Nếu đại sư thích ăn, lát nữa sẽ gửi link cho đại sư.”

Nhân tiện lấy Wechat của đại sư!

Minh ca: “...”

Hóa chỉ là khách qua đường thôi !

Căn bản là câu trả lời của !

Cửa gõ, một bưng ấm bước : “Ây da, nước hết ! Để châm thêm cho một ít.”

Vừa rót : “Minh ca, cơ hội thì nâng đỡ nghệ sĩ công ty chúng nhiều hơn nhé!”

Minh ca: “...”

Quả nhiên, đợi trả lời, đối phương trực tiếp mang vẻ mặt tươi Sở Lạc: “Đại sư a! Khi nào cô mở livestream ? theo dõi streamer từ sớm sớm , những ngày streamer livestream, thật là chán a!”

Mấy khác , cũng liên tục : “ đúng ! Đại sư, thời gian cô cứ livestream nhiều . Cô , chúng đều thích xem livestream của đại sư.”

“Còn hơn cả phim truyền hình.”

Vừa cẩu huyết chân thực, còn kinh dị.

Thật sự là xem thể loại phim gì, đều thể xem trong phòng livestream của đại sư.

Sở Lạc bưng tách khẽ mỉm : “Dạo thời gian, nếu thời gian sẽ livestream.”

Ánh mắt cô nhẹ nhàng quét qua mấy mặt.

Giám đốc bộ phận Quan hệ công chúng quan sát sắc mặt, hô hấp nghẹn .

Không thật sự chứ!

“Đại sư, là vấn đề gì ?”

Giám đốc bộ phận Nhân sự cũng vội vàng : “Đại sư, nếu thật sự vấn đề, ngài cứ thẳng, chúng thể chịu đựng .”

Là đối tượng ngoại tình? Chồng ngoại tình?

Hay là qua đời?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-460-hay-la-anh-ta-di-nhe.html.]

Hoặc là thứ sạch sẽ gì đó quấn ?

Hay là ... sắp ác vận gì giáng xuống?

Mấy đều căng thẳng Sở Lạc.

Thậm chí còn chen lấn Minh ca, đẩy Minh ca sang một bên.

Minh ca: “...”

Công cụ hình địa vị như ?

Bây giờ ngay cả khách sáo cũng khách sáo nữa ?

Hay là, nhé?

Ánh mắt Sở Lạc lưu chuyển mặt bọn họ: “Dạo thường xuyên mơ?”

Ba cùng gật đầu: “ đúng đúng, thường xuyên mơ.”

“Đều là ác mộng?”

“Đều là ác mộng.”

Sở Lạc tiếp tục hỏi: “Lửa lớn?”

Ba một cái, cùng gật đầu: “ đúng đúng, chính là lửa, lửa lớn.”

Trong lòng ba sợ hãi kinh ngạc.

Đại sư hổ là đại sư, quá linh nghiệm !

“Trong giấc mơ đều trẻ con.”

Ba cùng gật đầu.

Gật đầu xong, sự sợ hãi trong mắt ba đều tăng thêm một chút.

Đều gặp ác mộng, cái đáng sợ.

Đều mơ thấy lửa, cái cũng gì đáng sợ.

đều mơ thấy trẻ con, nhiều sự trùng hợp như tụ tập với , thì thể coi là trùng hợp nữa !

Sở Lạc hỏi: “ thể hỏi những khác ?”

“Có thể, đương nhiên thể.”

Giám đốc bộ phận Nhân sự lập tức mở cửa.

Sở Lạc bước ngoài, Minh ca và Bỉnh Âm Hoa theo, trong nháy mắt liền những khác chen .

Hai : “...”

Sở Lạc ngoài, khu vực văn phòng vốn ồn ào liền yên tĩnh .

Sở Lạc hỏi những mặt, gặp ác mộng, gặp ác mộng.

phần lớn đều sẽ gặp ác mộng.

Giám đốc bộ phận Nhân sự nhỏ giọng hỏi: “Đại sư, cái vấn đề gì ?”

Sở Lạc: “Ừm. Chỗ các một linh vật nửa chính nửa tà.”

Linh vật nửa chính nửa tà!

Những mặt đều kinh hãi.

Sở Lạc: “ thể xem tùy ý ?”

“Đương nhiên thể, đại sư cứ tự nhiên.”

Mấy vị Giám đốc dẫn Sở Lạc dạo xung quanh, ba tầng lầu đều một vòng, cho đến khi đến ngoài phòng huấn luyện nghệ sĩ, cô dừng bước, trực tiếp đến một chiếc rương gỗ cổ đặt bức tường bên trái hành lang.

Chiếc rương gỗ cổ thoạt đen nhánh, đó điêu khắc hoa văn tinh xảo phức tạp.

“Đây là do Du tổng của chúng mang từ bên ngoài về, là đặc biệt linh nghiệm, nhiều nghệ sĩ đều sẽ đến cầu xin một chút.”

Sở Lạc: “Tất cả những từng gặp ác mộng, đều đến bái qua?”

Những mặt đều nhíu mày.

từng đến bái.”

cũng từng đến bái, chỉ là bái tùy tiện, phù hộ tăng lương.”

cũng chỉ lúc ngang qua, bái bái.”

Tất cả những từng gặp ác mộng, lúc mới phát hiện, hóa bọn họ đều từng bái thứ .

Còn những gặp ác mộng, gần như đều từng bái.

“Đại... đại sư... cái... cái chỉ là một chiếc rương ?”

“Tiên nữ! Thứ sát thương cao ? Chúng c.h.ế.t a?”

“Lẽ nào là lấy chúng hiến tế?”

“Không chứ! Du tổng tàn nhẫn ? Chút tiền lương ít ỏi , mạng của chúng !”

“Tên tư bản hút m.á.u vô liêm sỉ gì ?”

“Đại sư, phản phệ ông ! Cái bùa chú vèo vèo vèo gì đó của cô, phản phệ ông !”

 

 

Loading...