Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 448: Bản Mệnh Cổ

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:36:27
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

【Từ đầu đến cuối chỉ streamer hai chữ đơn giản.】

【Nói thật, chút tò mò.】

【Bạn cô đơn , cũng chút tò mò. Vừa nãy còn chạy ăn hai hạt đậu nành xay sữa đậu nành ở nhà, tanh quá.】

cũng ăn .】

cũng ăn .】

【Không trúng cổ!】

【Không trúng cổ +1!】

“Sợ hạ cổ, thể khi ăn cơm, trực tiếp hỏi ‘Anh hạ độc ? Anh hạ cổ ?’ Đây là quy ước định khi cổ độc nhất phái và cổ thuật nhất phái đấu pháp thất bại, chỉ cần gọi phá, thì cổ độc vô hiệu.”

“Cũng thể khi ăn cơm, ăn một tép tỏi , chủ nhà cổ thì nôn, nôn thì c.h.ế.t.”

Bác sĩ Liêu ghi chép bộ những thứ , hỏi thêm vài câu hỏi nữa, Sở Lạc liền chuẩn tắt livestream.

Phòng livestream ồn ào hẳn lên.

【Tiểu tiên nữ, tiểu tiên nữ, cô còn livestream tiếp theo là gì nha?】

【Kiến thức vô dụng, học thêm một chút .】

【Có chút Giang Thành thử xem .】

【Có chút tìm một cổ sư thử xem .】

【Tiểu tiên nữ, kể chuyện nha! Không tọa đàm kiến thức nha!】

【Chán ngắt, phòng livestream của Sở Lạc chán nhất, tại còn nhiều thủy quân tâng bốc cô như nha!】

Phòng livestream đóng .

Túc Hướng Dương vội vàng chạy tới: “Chiêu của cô quá đáng đấy! Những cổ sư đó...”

Sở Lạc: “Anh phát hiện một chuyện ?”

“Chuyện gì?”

“Trận pháp của Giang Thành là ngũ hành trận pháp, năm phương vị kim mộc thủy hỏa thổ đều trận pháp.”

Túc Hướng Dương gật đầu, đó hít một ngụm khí lạnh: “Cổ sư nhất phái tu hành chính là ngũ hành thuật. Ngũ hành và ngũ hành trận pháp liên hệ gì ?”

Mộng Vân Thường

“Nếu trận cổ độc hoành hành , cũng sẽ liên hệ trận pháp đến cổ sư.”

“Chúng cần chuẩn ?”

Sở Lạc lắc đầu: “Mọi thứ cứ tiến hành theo kế hoạch đó. Nếu thực sự liên quan đến cổ sư, bọn họ tự khắc sẽ dâng mỡ đến miệng mèo.”

Túc Hướng Dương gật đầu: “ đưa cô về khách sạn.”

Hai lên xe.

Túc Hướng Dương thở hắt một , dùng tay xoa xoa thái dương, mệt mỏi rã rời.

Quay đầu Sở Lạc, nhắm mắt , hai tay bắt quyết, một chút vẻ mệt mỏi nào.

Không hổ là đại sư tu hành ?

Xe chạy đến cửa khách sạn, Túc Hướng Dương "ồ" lên một tiếng, đó hóng hớt: “Có đang đợi cô kìa.”

Sở Lạc mở mắt , liền thấy Hoắc Tiêu Minh bên ngoài xe.

Anh đang một tay cầm điện thoại máy, một tay vẫy vẫy với cô.

Sở Lạc mở cửa xe, định bước tới, liền thấy một phụ nữ lao thẳng đến mặt Hoắc Tiêu Minh.

Túc Hướng Dương cũng ngẩn : “Tình huống gì đây?”

Sở Lạc bước nhanh tới.

“A Minh, tại gặp em? Rốt cuộc em sai chuyện gì, cho em ? Em thực sự thích .”

Hoắc Tiêu Minh liên tục lùi , sắc mặt cực kỳ khó coi: “ nhiều , bất kỳ cảm giác nào với cô.”

Người phụ nữ vẻ mặt tổn thương, cô giơ một cái cặp l.ồ.ng giữ nhiệt lên: “Em . dày , đây là canh em hầm cho , đừng để đói.”

Hoắc Tiêu Minh: “ cần.”

Sở Lạc bước nhanh tới, trực tiếp chắn mặt Hoắc Tiêu Minh.

“Không chứ?”

Hoắc Tiêu Minh sắc mặt khó coi lắc đầu, nắm lấy vai Sở Lạc: “Để giải quyết.”

Sở Lạc nhíu mày.

Hoắc Tiêu Minh hiếm khi lộ chút vẻ cầu xin: “Sở Lạc, để giải quyết, ?”

Sở Lạc: “...”

“Được.”

Cô nhường đường, bước sang một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-448-ban-menh-co.html.]

Hoắc Tiêu Minh ôm lấy thái dương đang đau nhức, giọng trầm thấp : “ với cô bao nhiêu nữa, cô mới chịu tin, thích cô.”

Người phụ nữ ủ rũ cúi đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

“Hoắc Tiêu Minh, em còn đủ ? Anh tay em !” Cô giơ tay lên: “Em thích uống canh, em rõ ràng nấu ăn, em vì , em học nấu canh.”

“Anh uống một ngụm ? Chỉ một ngụm thôi!”

Hoắc Tiêu Minh: “ yêu cầu cô cho , cũng sẽ uống.”

thích, chính là cô .” Hoắc Tiêu Minh chỉ Sở Lạc: “Cô như , ngoài việc khiến bản khó xử , bất kỳ tác dụng nào.”

hy vọng cô hiểu lầm quan hệ giữa và cô.”

“Vậy tại giúp em tìm việc? Tại cứu vãn công ty nhà em, tại tìm bệnh viện cho đang bệnh của em?”

“Hoắc Tiêu Minh, trong lòng một chút thích em, đúng ?” Người phụ nữ ánh mắt đầy mong đợi Hoắc Tiêu Minh.

Hoắc Tiêu Minh trực tiếp lắc đầu: “Không . giúp cô, là vì... gây tình trạng hiện tại, của .”

“Sự yêu thích của cô đối với , cũng là thích...”

“Đủ !” Người phụ nữ đột nhiên hét lớn một tiếng: “Anh nhất định chà đạp tình cảm của em dành cho lòng bàn chân ? Anh thích em thì thôi, tại còn vu khống tình cảm của em dành cho ?”

“Hoắc Tiêu Minh, em... em sẽ thích nữa.”

Cặp l.ồ.ng giữ nhiệt trong tay phụ nữ "bạch" một tiếng rơi xuống đất, canh gà hầm mấy tiếng đồng hồ bộ đổ lênh láng cửa khách sạn.

nghiến răng, hốc mắt đỏ hoe : “Em sẽ thích nữa, cuộc đời em còn dài như , em thể mãi mãi chỉ thích một .”

Nói xong, cô liền chạy .

Hoắc Tiêu Minh: “...”

Sở Lạc: “...”

Túc Hướng Dương mím môi đến cạnh Sở Lạc, nhỏ giọng : “Đây chính là tác dụng của Phong Tình bình ?”

Sở Lạc: “...”

“Cốt truyện cẩu huyết nha!”

Sở Lạc nhạt nhẽo liếc một cái.

Túc Hướng Dương tiếp tục : “Nếu theo cốt truyện cẩu huyết, thì tiếp theo chắc là truy thê hỏa táng tràng .”

“Lời thoại , bối cảnh , sự hy sinh tâm ý , đổi lấy sự bảo vệ của đàn ông dành cho bạch nguyệt quang, bản nỗ lực đến , cũng nhận lấy một ánh mắt của đàn ông... tim vỡ vụn .”

Sở Lạc: “Anh nhiều tiểu thuyết lắm ?”

Túc Hướng Dương ha hả: “Lúc rảnh rỗi thì chút.”

Nhân viên vệ sinh của khách sạn, đến dọn dẹp đống bừa bộn mặt đất.

Vừa lau nhà, dọn dẹp, xịt nước hoa xịt phòng.

Hoắc Tiêu Minh lạnh lùng bước đến mặt Sở Lạc, Túc Hướng Dương điều rời .

“Anh ngờ cô đến đây?”

Sở Lạc vươn tay, ngón tay điểm lên trán , truyền một chút linh lực cơ thể .

Hồn thể định, cứ thế mà an .

Sắc mặt nhợt nhạt của Hoắc Tiêu Minh cũng khôi phục chút huyết sắc.

“Anh giúp cô , là vì cảm thấy cô thích , là do tác dụng của Phong Tình bình. Anh một chút tình cảm nào với cô .”

Sở Lạc lấy một tờ bùa gấp thành hình tam giác, nhét túi áo Hoắc Tiêu Minh.

“Anh để em mặt giải quyết, là bênh vực cô , mà là phơi bày mặt t.h.ả.m hại như mặt em.”

“Sở Lạc, ...”

Hoắc Tiêu Minh còn xong, vẻ mặt Sở Lạc mắt chợt biến đổi, đẩy mạnh Hoắc Tiêu Minh .

Một con bướm đêm màu đỏ to bằng bàn tay, như mũi tên nhọn bay tới.

Sở Lạc giơ tay, một tờ bùa kẹp giữa hai ngón tay, trực tiếp chặn đòn tấn công của con bướm đêm.

Con bướm đêm vỗ cánh, sương mù màu đỏ tản .

Túc Hướng Dương đang quan sát từ xa lao tới.

Sở Lạc quát lớn một tiếng: “Đừng qua đây!”

Bước chân Túc Hướng Dương khựng , lập tức với của khách sạn: “Lùi , mau lùi .”

“Đây là cái gì?” Hoắc Tiêu Minh Sở Lạc che chở phía hỏi.

“Là cổ!”

“Cổ trùng ?”

“Không , là nguyên hình của cổ độc, bản mệnh cổ của Mãnh Nguyên Lợi!”

 

 

Loading...