Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 439: Ngày Trở Về Sở Gia
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:36:18
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sự kiện ở Lưỡng Đầu Thôn liên lụy quá rộng, khi Sở Sự Vụ báo cáo lên cấp , lập tức nhận sự đồng ý.
Túc Hướng Dương thở phào nhẹ nhõm, cầm báo cáo đến tìm Sở Lạc.
“Cấp đồng ý cho chúng hành động ở Giang Thành , phía Giang Thành cũng sẽ hỗ trợ chúng .” Túc Hướng Dương day day thái dương, “Tất cả việc cần thông qua Huyền môn địa phương ở Giang Thành, bên Huyền môn đó sẽ ý kiến gì chứ?”
Sở Lạc: “Không .”
Túc Hướng Dương nhắc nhở cô: “Cô mặc dù là Minh chủ Huyền môn, nhưng uy vọng cao, những kẻ tự cao tự đại thuộc thế hệ của Huyền môn chắc chắn cô tự tiện tay với Huyền môn Giang Thành.”
Sở Lạc lật xem tài liệu mà Hoắc Tiêu Minh đưa: “Không , thì công khai.”
“Công khai cái gì?”
Sở Lạc hờ hững : “Công khai những việc của Huyền môn Giang Thành, công khai Càn Khôn Cấm ở Lưỡng Đầu Thôn, công khai T.ử Mẫu Phù, công khai trận pháp khổng lồ của Giang Thành.”
Hai mắt Túc Hướng Dương từ từ trợn to.
Anh dám tin Sở Lạc.
Đây quả thực là chiêu rút củi đáy nồi.
Huyền môn luôn tự xưng là duy trì chính nghĩa của Thiên Đạo, lấy việc trừ ma vệ đạo nhiệm vụ của , nhưng bây giờ Càn Khôn Cấm ở Lưỡng Đầu Thôn, trận pháp bao trùm cả Giang Thành rộng lớn...
Những thứ là thứ mà tu sĩ nhỏ bé thể .
Một khi công khai...
Cho dù chỉ lộ một chút tin tức, trong thế giới mạng phát triển như hiện nay, e rằng bộ Huyền môn sẽ vấp sự tẩy chay của dân.
Khóe miệng Túc Hướng Dương giật giật hai cái: “Chiêu rút củi đáy nồi của cô, quá tàn nhẫn đấy! Đây là kéo bộ Huyền môn xuống nước mà!”
Sở Lạc giương mắt, Túc Hướng Dương: “Người của Huyền môn sẽ đồng ý ?”
“Chắc chắn là ! Cô là khiến bộ Huyền môn còn chốn dung ?”
Sở Lạc khẽ một tiếng: “Nếu lúc , quốc gia tiếp quản Huyền môn, chính thức đưa Huyền môn công chúng, dùng bộ phận đặc biệt để xử lý các vụ án đặc biệt. Công chúng sẽ nghĩ thế nào?”
Hiện nay uy tín của quốc gia mạnh, cộng thêm việc Huyền môn xảy chuyện, nếu quốc gia ...
Túc Hướng Dương vỗ tay một cái: “Chiêu lợi hại thật! Triệt để cắt đứt thế lực của Huyền môn, thu tóm quyền Huyền môn về tay quốc gia quản lý, như thì...”
“Toàn bộ Huyền môn suy yếu, còn cao nhân đắc đạo nào nữa.” Sở Lạc đưa kết luận.
Túc Hướng Dương: “Hả! Tại ?”
“Con đường tu hành, mỗi mỗi khác, lấy thanh tâm quả d.ụ.c đạo, lấy thất tình lục d.ụ.c đạo, lấy Phật nhập đạo, lấy sát nhập đạo... Tu sĩ Huyền môn phần lớn trong khuôn khổ quy củ.”
“Bảo bọn họ tiêu diệt tà ma, bọn họ bằng lòng. Bảo bọn họ chịu sự quản chế của quy tắc, cũng kìm kẹp, chắc chắn bọn họ bằng lòng.”
Hiện nay Huyền môn chính vì kìm kẹp quá nhiều, nên tu sĩ thưa thớt, các thế gia Huyền môn lớn càng là tre già măng mọc kịp, kế thừa.
Nếu lúc quốc gia quyền tiếp quản Huyền môn, e rằng bộ Huyền môn sẽ nhanh ch.óng lụi tàn.
Túc Hướng Dương nghĩ đến những tu sĩ Huyền môn mà từng tiếp xúc, thở dài một .
Những tu sĩ Huyền môn năng lực, phần lớn đều lánh đời xuất hiện.
Những huyền sư hiện đang gia nhập bộ phận, năng lực đều bình thường.
Mộng Vân Thường
Cũng chính vì , sự gia nhập của Sở Lạc mới giúp bộ bộ phận thành lập và vận hành bình thường, nếu thì bộ phận lấy gì để chống Huyền môn.
“Vậy chiêu , chỉ thể dọa Huyền môn một chút thôi ?”
“Ừm. Chỉ cần rò rỉ một chút gió, của bộ Huyền môn sẽ tán thành việc chúng nhúng tay Huyền môn Giang Thành.”
Nói xong, Sở Lạc tiếp tục lật xem tài liệu.
Túc Hướng Dương thì thở hắt một nặng nề, bực bội vò đầu: “Mục đích của chúng và Huyền môn đều giống , đều là diệt trừ tà ma, tại thể hợp tác đàng hoàng chứ.”
Câu hỏi , Sở Lạc trả lời.
Túc Hướng Dương trong Huyền môn, tự nhiên hiểu quy củ của Huyền môn.
Quy củ mấy ngàn năm, sớm khắc sâu trong xương tủy của trong Huyền môn, đặc biệt là những thế gia Huyền môn nội hàm sâu sắc, càng dễ dàng đặt chân và nhúng tay chuyện phàm tục.
Túc Hướng Dương cằn nhằn một lúc, : “ sắp xếp chuyện ở Giang Thành, cô... xác định địa điểm đầu tiên ?”
Sở Lạc gật đầu, chỉ một vị trí tài liệu.
“Xe buýt tông ở đường Dần Tuyền, chọn chỗ ?”
“Ừm.” Sở Lạc chằm chằm phần tài liệu , “Chỉ chỗ , là ngoại trận pháp.”
Ngoại trận, là chỉ trận pháp tạo thành nhờ mượn ngoại vật.
Còn nội trận, thì là trận pháp cao minh hơn ngoại trận, là trận pháp tạo thành bằng linh lực.
“Toàn bộ Giang Thành là dùng trận pháp nhỏ để tụ thành đại trận, bắt buộc tìm điểm nút, mới thể phá vỡ sự liên kết giữa đại trận và tiểu trận.”
“Đường Dần Tuyền chính là điểm nút ?”
“Ừm. Chỉ chỗ ...” Không đợi Sở Lạc xong, điện thoại của cô reo lên.
Sở Lạc cầm lên xem, là một dãy lạ, cô trực tiếp cúp máy.
Giây tiếp theo, điện thoại reo lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-439-ngay-tro-ve-so-gia.html.]
Vẫn là dãy lúc nãy.
Sở Lạc bắt máy, đầu dây bên truyền đến giọng hầm hầm tức giận của Tống Thiên Nhã: “Sở Lạc, con qua đây cho !”
Sở Lạc: “Có chuyện gì?”
“Con qua đây, thì đừng hòng mang đứa trẻ con nuôi .”
Sở Lạc nhíu mày: “Bây giờ con qua đó.”
Cúp điện thoại, Túc Hướng Dương hỏi: “Sao thế? Sở gia khó cô ?”
Sở Lạc cất tài liệu : “Tiểu Nha đang ở bên đó.”
Túc Hướng Dương thở một , đối với chuyện nhà họ Sở, nhiều.
vẫn nghi hoặc hỏi: “ thấy cô đối với Sở gia cũng chẳng bao nhiêu tình cảm, tại vẫn luôn dây dưa dứt với Sở gia ?”
Động tác của Sở Lạc cứng đờ trong chốc lát: “...”
Thấy Sở Lạc trả lời, Túc Hướng Dương hỏi nữa, mà : “Nếu khó khăn, thể , cô bây giờ là Minh chủ của Huyền môn, là lãnh đạo của Sở Sự Vụ, khó khăn gì mà giải quyết ? Hơn nữa... còn Hoắc Tiêu Minh và Hoắc gia chống lưng cho cô.”
Sở gia đúng là hào môn, nhưng hào môn cứng rắn đến , cũng thể đối đầu với chính quyền.
Huống hồ, so với hào môn như Hoắc gia, Sở gia chẳng thấm tháp .
Sở Lạc gật đầu: “ .”
Sở Lạc mang theo tài liệu về phía phòng bệnh của Sở Nhiễm.
Sắc mặt cô lạnh lùng, trong đôi mắt sâu thẳm là một mảnh u ám.
Hệ thống nhận sự đổi cảm xúc của Sở Lạc, giọng run rẩy: 【Ký chủ, cô đang nghĩ gì ?】
Sở Lạc: 【 đang nghĩ, còn cần bao lâu nữa mới thể thoát khỏi Sở gia?】
Hệ thống vội vàng ngăn cản: 【Ký chủ cô đừng kích động! Sở Nhiễm chính là thiên đạo sủng nhi, cô ...】
Sở Lạc lạnh một tiếng: 【Thiên đạo sủng nhi, cần nền, đúng ?】
Hệ thống: 【...】
Sở Lạc đến phòng bệnh của Sở Nhiễm: 【Vậy tại là ? Không khác? Lúc về Sở gia, Sở Nhiễm cái danh thiên đạo sủng nhi , cần nền ?】
Hệ thống trực tiếp tắt mic tiếng nào nữa.
Sở Lạc đẩy cửa phòng bệnh , những trong phòng bệnh đồng loạt đầu cô.
Sở Nhiễm mép giường, khuôn mặt nhợt nhạt mỏng manh là một vẻ vô tội.
Sở Lạc tiếp tục với hệ thống trong đầu: 【Mọi sự khởi đầu, đều là từ ngày trở về Sở gia.】
Ngày trở về Sở gia.
Hệ thống xuất hiện.
Ngày trở về Sở gia.
Sở Nhiễm cái danh thiên đạo sủng nhi , bắt đầu cần nhóm đối chiếu.
“Tiểu Nha, qua đây!”
Sở Lạc đưa tay đóng cửa phòng bệnh, vẫy tay gọi Tiểu Nha.
Tiểu Nha trực tiếp vùng khỏi tay Tống Thiên Nhã, chạy đến bên cạnh Sở Lạc, mím môi, cảnh giác và tức giận trừng mắt nhà họ Sở.
Sở Nhiễm che miệng : “Lạc Lạc, đứa trẻ thật sự bám em đấy! Mẹ, con sai chứ! Nhiễm Nhiễm cô bé yêu thích mà.”
Tống Thiên Nhã nhíu c.h.ặ.t mày, sắc mặt cực kỳ khó coi: “Sở Lạc, con bé là ai?”
Bà chỉ Tiểu Nha: “Tại con bé giống con đến ?”
Nếu Nhiễm Nhiễm nhắc nhở, bà vẫn phát hiện cô bé vài phần giống Sở Lạc.
Sở Lạc cúi đầu Tiểu Nha, tắm rửa sạch sẽ quần áo mới, tóc cũng chải thành hai b.í.m nhỏ, nét mày ánh mắt quả thực một hai phần giống cô.
mà, con bé giống hơn chẳng là... Sở Tinh ?
“Sở Lạc, con !”
Tống Thiên Nhã tức đến mức chịu nổi nữa.
Sở Nhiễm vội vàng kéo Tống Thiên Nhã: “Mẹ, đừng tức giận vội. Chuyện vẫn rõ, chúng Lạc Lạc thế nào .”
“Đừng bây giờ vẫn chắc chắn, cho dù đứa trẻ thật sự là của Lạc Lạc, cũng thể trách Lạc Lạc !”
“Lạc Lạc chắc chắn là vì tuổi còn nhỏ, hiểu chuyện nên đàn ông tồi lừa gạt.”
“Dù cũng là con, cũng là cốt nhục của Sở gia chúng , thể bỏ mặc !”
Cô càng , Tống Thiên Nhã càng tức giận.
Sở Trạm cũng nhíu mày: “Sở Lạc, em hiểu chuyện đến , cũng ngu ngốc đến mức chứ! Em đẻ một đứa trẻ, đứa trẻ cũng bốn năm tuổi nhỉ! Lúc đó em mới bao nhiêu tuổi! Em...”
Sở Lạc Tiểu Nha đang ngơ ngác, nhà họ Sở đang phẫn nộ: “Trên Tiểu Nha quả thực dòng m.á.u của Sở gia.”