Thiên Kim Thật Lại Là Đại Lão Huyền Môn - Chương 437: Là Con Gái Của Anh

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:36:16
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một tiếng .

Sở Lạc bước , tay cô còn dắt theo Tiểu Nha nhỏ bé.

Còn phụ nữ trong phòng bệnh chìm giấc ngủ yên bình.

Nữ huyền sư đóng cửa , khẽ : “Bộ trưởng xóa bỏ T.ử phù , nhưng Mẫu phù vẫn cần một thời gian nữa.”

Ánh mắt đổ dồn về phía Tiểu Nha.

Sở Lạc cũng cúi đầu Tiểu Nha tắm rửa sạch sẽ, mái tóc rối bù cũng chải chuốt gọn gàng.

Chỉ là vóc dáng gầy gò, khuôn mặt đáng lẽ vẻ bụ bẫm của trẻ con ở độ tuổi , giờ chỉ còn đôi má hóp , càng cho đôi mắt hồn trông to đến mức kỳ dị.

“Con bé chịu đựng phù văn từ trong bụng , Mẫu phù thấm huyết mạch thông qua cơ thể . Cần tìm ba ruột của con bé, mới thể giải trừ Mẫu phù nó.”

Tinh cha huyết nuôi dưỡng hình hài.

Phù văn đồng hành cùng con bé từ lúc thành hình, lớn lên cùng con bé, khắc sâu kinh mạch của nó, chỉ dùng huyết mạch của ba mới thể dẫn độ phù văn.

Kế Tể Tiểu Nha nhỏ bé ngây thơ: “Mẹ con bé ở ngay đây, còn ba ?”

Anh cánh cửa phòng bệnh đóng c.h.ặ.t: “Đợi cô tỉnh hỏi thử xem.”

Nữ huyền sư trừng mắt Kế Tể: “Cậu nghĩ cô nhắc đến ba của đứa trẻ ?”

Cảnh tượng trong hang động, bọn họ từng thấy.

Ba của Tiểu Nha , thể là một trong những dân làng của Lưỡng Đầu thôn.

Mọi chìm im lặng.

Sở Lạc: “Ba của Tiểu Nha bọn họ, con bé...”

Sở Lạc im lặng vài giây, tiếp, mà chuyển lời: “Khoảng thời gian , sẽ dẫn theo con bé.”

Sở Lạc dắt Tiểu Nha, đưa con bé lên phòng bệnh tầng .

Tầng là phòng bệnh VIP, môi trường yên tĩnh.

Sở Nhiễm đang ở tầng .

Khi Sở Lạc dẫn Tiểu Nha xuất hiện ở phòng bệnh của Sở Nhiễm, tất cả trong phòng bệnh đều đồng loạt về phía cô.

Biết tin Sở Nhiễm thương, Tống Thiên Nhã và Sở Trạm vội vã chạy đến, mặt mang theo vẻ giận dữ, trừng mắt cô.

“Cô còn dám đến đây?” Sở Trạm phắt dậy, bước vài bước đến mặt Sở Lạc: “Cô rõ cho , vết thương của Nhiễm Nhiễm là chuyện gì?”

Anh hùng hổ dọa Sở Lạc.

Sở Lạc liếc một cái, sang Sở Nhiễm: “Chị với ?”

“Hừ! Nhiễm Nhiễm còn thể gì? Nhiễm Nhiễm đương nhiên là nuốt hết ấm ức bụng, con bé bảo vệ cô đấy!” Sở Trạm lạnh liên tục: “Không đến quan hệ giữa cô và Nhiễm Nhiễm, chỉ cô là nhân viên của tổ chương trình, thì cũng bảo vệ Nhiễm Nhiễm.”

“Tại tất cả trong tổ chương trình, chỉ một Nhiễm Nhiễm thương? Đây là trùng hợp ?”

Anh Phòng Khai Tế , Sở Lạc rõ những món trang sức đó vấn đề, nhưng cố tình nhắc nhở Nhiễm Nhiễm.

Chính là để Nhiễm Nhiễm bẽ mặt, thương mặt .

“Sở Lạc, tâm địa cô độc ác như ! Cô , cho dù đến bước , Nhiễm Nhiễm vẫn đang bênh vực cô!”

Sở Nhiễm cúi đầu lời nào.

Tống Thiên Nhã cũng thở dài thườn thượt, bà chút bực bội chất vấn: “Lạc Lạc, rốt cuộc con thế nào? Nhiễm Nhiễm nhường nhịn hết đến khác, con nhất định ép c.h.ế.t con bé ?”

Sở Lạc: “...”

“Nói chứ!” Sở Trạm hét lớn mặt Sở Lạc: “Biết đuối lý, nên lời nào ?”

Anh giơ tay định đẩy Sở Lạc, nhưng giữa chừng một bàn tay kìm .

“Anh ba!”

“Nói chuyện thì chuyện, động tay động chân là quá đáng đấy.” Sở Tinh kéo Sở Trạm : “Đầu đuôi sự việc , chuyện liên quan đến Sở Lạc.”

“Anh hai, xem là của ai!” Sở Trạm khẩy chất vấn: “Tại tất cả đều thương, chỉ Nhiễm Nhiễm thương.”

“Anh giải thích , là vì Nhiễm Nhiễm con bé lấy trang sức của dân làng, trong trang sức cổ trùng, sai khiến Nhiễm Nhiễm, Nhiễm Nhiễm mới thương.”

“Vậy tại chỉ một Nhiễm Nhiễm?”

“Bởi vì chỉ một con bé lấy trang sức.”

Sở Trạm mang vẻ mặt dám tin Sở Tinh: “Anh hai, đang tiếng đấy ?”

Anh chỉ Sở Lạc: “Sự việc rành rành mắt, chính là Sở Lạc hại Nhiễm Nhiễm, Nhiễm Nhiễm dạy dỗ cô thì thôi, tại còn dùng giọng điệu trách móc Nhiễm Nhiễm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-dai-lao-huyen-mon/chuong-437-la-con-gai-cua-anh.html.]

Sở Nhiễm vội vàng : “Anh ba, đừng cãi với hai nữa. Đều là tại em , là của em.”

“Em !” Sở Trạm lớn tiếng : “Chính là vì em quá mềm lòng, mới để cưỡi lên đầu lên cổ bắt nạt.”

Tống Thiên Nhã cũng mang vẻ mặt bất đực dĩ: “Lạc Lạc, cho dù chúng thế nào, thế nào, con cũng sẽ chung sống hòa bình với Nhiễm Nhiễm ?”

Những chuyện Sở Lạc đây, bà còn thể nhịn.

bây giờ, cô khiến Nhiễm Nhiễm thương, còn thương nặng như .

Chuyện thì thể nhịn nữa.

Cứ tiếp tục như , còn cô sẽ chuyện mất trí gì nữa.

Ánh mắt Sở Lạc vẫn luôn từ Sở Trạm, Tống Thiên Nhã sang Sở Nhiễm, trả lời câu hỏi của bọn họ, mà dời ánh mắt sang Sở Tinh, kỹ tướng mạo của : “ chuyện với .”

Sở Tinh gật đầu, định theo Sở Lạc ngoài.

Sở Lạc mới bước một bước, cánh tay Sở Trạm kéo : “Không , hôm nay cô rõ ràng chuyện, nếu ... a da!”

Anh còn xong, một lực đ.â.m bắp chân. Cả lảo đảo lùi về .

Còn vững, một lực nữa đ.â.m tới: “Đứa trẻ ở thế , phép tắc gì .”

Giơ tay định bắt lấy Tiểu Nha.

Tay đưa giữa chừng, Sở Lạc cản : “Anh định đ.á.n.h trẻ con ?”

Sở Trạm ánh mắt của Sở Lạc cho kinh hãi, bàn tay giơ lên từ từ hạ xuống: “ định đ.á.n.h nó, chỉ là kéo nó thôi. lớn, thể chấp nhặt với một đứa trẻ chứ!”

Tiểu Nha mở to mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận trừng mắt Sở Trạm.

Sở Trạm sờ sờ mũi .

Sở Tinh bước tới, trừng mắt : “Làm loạn cái gì! Vừa định tay với một đứa trẻ, điên ?”

Sở Trạm mắng đến mức sắc mặt ngượng ngùng: “Em... em định tay, em chỉ là... chỉ là...”

Đầu óc nóng lên, lệ khí bùng phát, cần một chỗ để trút giận mà thôi.

Vừa đứa trẻ lao tới.

Sở Tinh mắng mỏ Sở Trạm, khóe mắt khống chế mà liếc Sở Nhiễm đang giường bệnh.

Tống Thiên Nhã đang nhẹ nhàng an ủi cô , cô tủi cúi đầu lau nước mắt, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Anh hai, đừng cãi với ba nữa.”

Sở Tinh: “...”

Cảm giác ớn lạnh rợn tóc gáy đó, ập đến.

Sở Tinh chút hoảng hốt đầu, với Sở Lạc: “Không chuyện ? Chúng ngoài .”

Anh ngoài .

Sở Lạc dắt Tiểu Nha khỏi phòng bệnh, ba đến phòng nghỉ.

Dịch vụ của phòng bệnh VIP hơn phòng bệnh thường.

Phòng nghỉ chuẩn ít đồ ăn vặt, trái cây và đồ uống.

Ánh mắt Tiểu Nha chạm những thứ , liền sáng rực lên.

Sở Lạc buông tay, với con bé: “Muốn ăn gì, tự lấy !”

Tiểu Nha lập tức chạy về phía đống đồ ăn vặt.

Sở Lạc và Sở Tinh sô pha, ánh mắt hai đều về phía Tiểu Nha.

Tiểu Nha mỗi lấy một món đồ ăn vặt, đều híp mắt Sở Lạc một cái, nhưng mỗi thấy Sở Tinh, ánh mắt lộ vẻ hung ác như một con thú nhỏ.

Sở Tinh: “ đắc tội với con bé chứ! Sao con bé đối xử phân biệt với hai chúng ?”

Sở Lạc: “...”

Sở Tinh cũng mong đợi nhận câu trả lời của Sở Lạc: “Cô tìm việc, việc gì?”

Sở Lạc kể chuyện của Tiểu Nha một , xong sắc mặt Sở Tinh cũng trầm xuống.

Âm thầm cúi đầu nghiến răng: “Đám súc sinh . Cô tìm , là hy vọng giúp tìm ba của Tiểu Nha ? Có đặc điểm gì của ba con bé ? Tên là gì? Bao nhiêu tuổi, manh mối gì ?”

Sở Lạc gì, ánh mắt rơi mặt Sở Tinh.

Mộng Vân Thường

Sở Tinh: “Không manh mối ? Một chút cũng ? Vậy thì khó tìm đấy! Chỉ thể đến đồn cảnh sát lập án, xem ADN nào trùng khớp .”

“Từ tướng mạo của mà xem, Tiểu Nha là con gái của .”

 

 

Loading...