Thiên Kim Thật Giả Gây Sốt Giới Giải Trí - Chương 198

Cập nhật lúc: 2025-02-26 03:20:00
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Về đi, nghỉ ngơi sớm một chút.”

Lộ Tuệ Tuệ: “Anh cũng vậy.”

Thấy cô vào nhà rồi, Bùi Chi Hành quay đầu nhìn tài xế đang chờ.

“Chú về nhà nghỉ ngơi đi, tôi đi bộ về.”

Tài xế: “Dạ.”

Bùi Chi Hành cảm thấy mình cần phải hóng gió một lát để bình tĩnh lại.

Thái độ dầu muối không ăn này của Lộ Tuệ Tuệ khiến anh bó tay hết cách.

Bùi Chi Hành lại thiếu hiểu biết về phụ nữ, lúc nhỏ quen biết mấy người Lộ Niên Niên, nhưng tiếp xúc không nhiều.

Thật ra, Quý Minh Tân rất thích chơi với con gái, nhưng Bùi Chi Hành chỉ cảm thấy họ rất ồn nên hiếm khi chơi cùng.

Đến bây giờ, người xuất hiện bên cạnh anh thật ra cũng không nhiều.

Cũng có, nhưng đa số là đối tác, chỉ xã giao bình thường.

Vậy nên Bùi Chi Hành thật sự không biết phải xử sự với Lộ Tuệ Tuệ thế nào, càng không biết hình thức của hai người rốt cuộc là do anh có vấn đề, hay là do Lộ Tuệ Tuệ khác người nữa.

Khi Bùi Chi Hành về đến nhà, điện thoại đã nhận được tin nhắn hỏi số tài khoản ngân hàng từ Lộ Tuệ Tuệ.

Xem xong, cơn giận vừa mới tan biến của Bùi Chi Hành lại chồng chất ở trong ngực.

Gửi tin nhắn cho Bùi Chi Hành xong, Lộ Tuệ Tuệ vào phòng tắm rửa mặt.

Sau khi rửa mặt xong, Bùi Chi Hành vẫn chưa trả lời cô.

Lộ Tuệ Tuệ chớp mắt khó hiểu.

Cô ngó qua ngó lại trong phòng, nhìn thấy chiếc túi đặt bên cạnh, đứng dậy lấy váy ra, treo lên.

Chiếc váy thật sự rất đẹp, cô cũng rất thích.

Nhìn chằm chằm một hồi, Bùi Chi Hành đã gửi tin nhắn tới.

Bùi Chi Hành: [Không nhớ, mai bảo trợ lý gửi cho em.]

Lộ Tuệ Tuệ: [Được, tôi đi ngủ trước đây, ngủ ngon.]

Bùi Chi Hành: [Ngủ ngon.]

Sáng sớm hôm sau, Lộ Tuệ Tuệ thức dậy lúc 4 rưỡi.

Cô đã dọn sẵn đồ đạc, lúc cô dậy, Lộ Niên Niên đang ngái ngủ cũng theo xuống lầu.

“Chị ơi, chị muốn ăn sáng không?”

Lộ Tuệ Tuệ lắc đầu.

“Không ăn, vẫn còn sớm, chị không muốn ăn.”

Cô xoa đầu Lộ Niên Niên.

“Có rảnh thì tới thăm chị.”

Lộ Niên Niên: “Vâng.”

Cô ấy cong môi cười.

“Em nhất định sẽ tới, chị tới sân bay bằng cách nào? Chị Hạ Lỵ tới đón chị à?”

Vừa dứt lời, Lộ Niên Niên thấy Bùi Chi Hành đi vào.

Cô ấy trợn tròn mắt, quay đầu nhìn Lộ Tuệ Tuệ.

“Sếp... sếp Bùi đưa chị đi sao?”

Lộ Tuệ Tuệ gật đầu.

“Phải. Khi nào tới chị sẽ nói với em, em ngủ tiếp đi.”

Lộ Niên Niên há hốc mồm, nhìn chằm chằm Bùi Chi Hành một hồi rồi ghé vào tai Lộ Tuệ Tuệ.

“Tại sao em lại thấy tâm trạng sếp Bùi hôm nay không được tốt nhỉ? Chẳng lẽ có tật hay bực lúc vừa ngủ dậy sao?”

“?”

Lộ Tuệ Tuệ mờ mịt nhìn cô ấy.

“Em hỏi chị, chị biết hỏi ai?”

Lộ Niên Niên: “Ờ nhỉ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-gia-gay-sot-gioi-giai-tri/chuong-198.html.]

Cô ấy xoa chóp mũi, ngượng ngùng nói.

“Sếp Bùi.”

Bùi Chi Hành nhướng mắt nhìn qua, vẻ mặt lạnh lùng.

Khuôn mặt của anh cứ như bị băng tuyết che phủ vậy.

Lộ Niên Niên căng thẳng nuốt nước bọt, chỉ.

“Chị của em giao lại cho anh nhé, phiền anh đưa chị ấy tới sân bay an toàn?”

Bùi Chi Hành: “Ừ.”

Anh nhìn Lộ Tuệ Tuệ, nhỏ giọng hỏi.

“Muốn ăn sáng không?”

“Không ăn.”

Lộ Tuệ Tuệ nhìn thời gian.

“Đi thôi.”

Bùi Chi Hành gật đầu.

Sau khi tạm biệt Lộ Cảnh Sơn và Lộ Niên Niên, Lộ Tuệ Tuệ lên xe của Bùi Chi Hành.

Bùi Chi Hành không gọi tài xế, mà đích thân đưa cô đi.

Năm giờ sáng, trên đường rất ít xe cộ.

Trong xe rất im ắng, nhiều lần Lộ Tuệ Tuệ định nói gì đó rất, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt lạnh tanh của Bùi Chi Hành lại không biết nên nói gì.

Yên lặng hồi lâu, lúc sắp tới sân bay, Lộ Tuệ Tuệ không nhịn được nữa.

Cô quay đầu nhìn sang bên cạnh, đúng lúc này, Bùi Chi Hành cũng quay đầu nhìn cô.

“Em muốn nói gì sao?”

Lộ Tuệ Tuệ suy nghĩ vài giây, hỏi.

“Anh hay bực lúc vừa ngủ dậy à?”

“...”

Trong phút chốc, bầu không khí trong xe đột nhiên nóng lên.

Bùi Chi Hành không rõ lời này của Lộ Tuệ Tuệ là tức giận hay là thích thú, dù sao anh cũng chỉ nở nụ cười.

Anh khẽ cong môi, nói theo ý cô.

“Có một chút.”

Lộ Tuệ Tuệ hiểu.

Cô lưỡng lự một chút rồi thì thầm.

“Hôm nay là chủ nhật, anh không bận việc gì đúng không?”

“Ừ.”

“Vậy khi về anh có thể ngủ thêm một lúc.”

Cô nói xong, vẻ mặt chân thành.

“Cảm ơn anh đã đến tiễn tôi.”

Bùi Chi Hành nghẹn cứng họng.

Tuyết Lạc Vô Ngấn

Lộ Tuệ Tuệ cũng không hiểu tại sao bản thân cô lại nói mấy lời làm điêu đứng bầu không khí kiểu này.

Yên tĩnh được một lúc, chiếc xe dừng lại ngay lối vào sân bay.

Từ nhà họ Lộ đến sân bay mất khoảng một tiếng, sân bay vào lúc sáu giờ khá vắng vẻ, người qua lại thưa thớt.

Bùi Chi Hành nhìn quanh một lượt, cuối cùng tìm được chỗ đỗ xe thích hợp.

Sau khi dừng lại, anh nhìn sang người bên cạnh, không thèm để ý đến chuyện nhỏ tối qua, dặn dò nói.

“Khi nào đến Cam Sơn nhớ báo cho tôi một tiếng.”

Lộ Tuệ Tuệ gật đầu.

Bùi Chi hành im lặng rồi lại nói.

Loading...