Thiên Kim Thật Giả Gây Sốt Giới Giải Trí - Chương 108

Cập nhật lúc: 2025-02-26 03:15:12
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40SyzPnJ9f

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghiêm Triều cười, cụp mắt nhìn cô ta.

“Em đi, Tuệ Tuệ đỡ là được.”

Nếu đổi lại Lộ Tuệ Tuệ dẫm lên anh ta, Nghiêm Triều cảm giác fan của mình có thể xé nát cô.

Phùng Chỉ San hết cách, chỉ có thể trả lời.

“Được rồi.”

Cô ta nhìn ống kính, nhấn mạnh, nói.

“Mọi người đều thấy rồi đó nhé, là thầy Nghiêm bảo tôi dẫm đó! Tôi thật sự không muốn dẫm đâu.”

Fan nhìn, nói cô ta tốt bụng.

[Hu hu hu San San của chúng ta tốt bụng quá! Cô ấy không nỡ đạp lên thầy Nghiêm.]

[San San quá đáng yêu, yêu yêu.]

[Lộ Tuệ Tuệ là đầu gỗ hả? Tại sao bắt Nghiêm Triều làm đệm lưng?]

[Tổ chương trình mời Lộ Tuệ Tuệ tới đây làm gì? Cho chúng tôi xem người đẹp đầu gỗ? Đây là chương trình tạp kỹ giải mã, ôi, lần sau đừng mời người không có não tới.]

[... Có cần tôi nhắc nhở mọi người một chút không? Manh mối công tắc là Lộ Tuệ Tuệ nghĩ ra đó.]

Chỉ cần có nghệ sĩ tụ lại một chỗ, fan các nhà nhất định sẽ cãi nhau.

Nghiêm Triều làm đệm lưng, Phùng Chỉ San đạp lên lưng anh ta giơ tay, Lộ Tuệ Tuệ ở bên cạnh đỡ, ba người hợp tác, cũng không khó khăn lắm.

Không lâu sau, Phùng Chỉ San thật sự sờ thấy công tắc.

Tổ chương trình điên rồi, đặt công tắc ở cửa sổ trên mái nhà.

Tuyết Lạc Vô Ngấn

Bật đèn lên, trong phòng lập tức bừng sáng.

Đến lúc này, mọi người mới thấy rõ bố cục trong phòng, căn phòng trống rỗng, không có thứ gì quan trọng, chỉ có một cái giường nhỏ.

Nghiêm Triều khiếp sợ.

“Cái này có gì hả?”

Anh ta không hiểu.

“Có phải nhiệm vụ của chúng ta ra ngoài mới tiếp tục đúng không?”

Phùng Chỉ San: “Không thể nào, tổ chương trình cho chúng ta phòng để nghỉ ngơi à?”

Cô ta nhìn Lộ Tuệ Tuệ, nghĩ rồi nói.

“Coi như săn sóc khách mời của chúng ta, cũng không thể cho hai chúng ta ở chung.”

Nghiêm Triều nhíu mày, theo bản năng nhìn Lộ Tuệ Tuệ.

Lộ Tuệ Tuệ ngược lại không cảm giác nhiều, cô dạo quanh phòng một vòng, suy nghĩ một chút, hỏi.

“Có thể xốc giường lên được không?”

Phùng Chỉ San: “Tôi quan sát từ trước rồi, không thể.”

Lộ Tuệ Tuệ gật đầu, vận dụng đầu óc, cô nhớ lúc trước mình có xem qua video mật thất tương tự, hình như là có manh mối ở chỗ nào đó.

Cô nhìn chằm chằm cái giường một hồi, nói.

“Em nằm thử một chút.”

Phùng Chỉ San và Nghiêm Triều không ngăn cản.

Cô vừa nằm xuống, khán giả trong phong phát sóng trực tiếp liền bắt đầu biểu đạt sự bất mãn của mình.

[Lộ Tuệ Tuệ không làm gì, sao đã nằm xuống rồi?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-gia-gay-sot-gioi-giai-tri/chuong-108.html.]

[Có một số nghệ sĩ ấy mà, thể lực và trí lực không có thì đừng tới làm mất mặt tổ chương trình, có được không?]

[... Tôi cho phép mấy người nói Lộ Tuệ Tuệ không có trí lực, nhưng không cho phép mấy người nói cô ấy không có thể lực.]

[Tán thành với chị em lầu trên! Cô ấy là nghệ sĩ nữ mà Tống Tinh Trì của chúng tôi không đọ nổi thể lực đấy!]

[Tôi thay mặt Tống Tinh Trì, đăng một dấu hỏi chấm.]

Đang lúc bình luận kịch liệt ầm ĩ, có người tinh mắt phát hiện chiếc giường Lộ Tuệ Tuệ nằm đang bắt đầu di chuyển.

Bình luận: [? Vãi! Tình tiết kinh dị!]

Giống phòng phát sóng trực tiếp, Nghiêm Triều cũng là người đầu tiên phát hiện không đúng.

Anh ta kinh ngạc nhìn chiếc giường đang di chuyển, nhìn Phùng Chỉ San, rồi nhìn về phía Lộ Tuệ Tuệ.

“Tuệ Tuệ! Giường của em đang di chuyển.”

Lộ Tuệ Tuệ: “Em biết.”

Cô nhanh chóng nói.

“Thầy Nghiêm, em phát hiện bí mật của chiếc giường này, giường cần có trọng lực đè lên mới có thể lộ ra lối đi ở dưới, thầy và chị San San có thể ra khỏi lối đi này trước.”

“Vậy còn em thì sao?”

“Nếu em đứng lên lối đi này sẽ đóng lại, hai người đi trước, tập hợp với mấy người khác có thể mở khóa cửa ra. Như thế em có thể ra ngoài.”

Nghiêm Triều suy nghĩ, quả thật như thế.

Nhưng anh ta vẫn không yên tâm lắm.

“Nhưng một nghệ sĩ nữ như em ở lại có sợ không?”

Lộ Tuệ Tuệ còn chưa lên tiếng, Phùng Chỉ San liền nói một câu.

“Chúng ta ở đây cũng không thích hợp, Tuệ Tuệ chưa từng chơi, cô ấy ở lại đây là thích hợp nhất.”

Nghiêm Triều: “... Hình như là vậy.”

Lộ Tuệ Tuệ trả lời.

“Hai người đi trước đi.”

Không lâu sau, Nghiêm Triều và Phùng Chỉ San rời khỏi căn phòng từ lối đi, Lộ Tuệ Tuệ bò dậy, lối đi đóng lại.

Cô nhìn chiếc giường trước mặt một hồi, giơ tay chọc chọc.

“Không thể đóng chậm một chút à? Để tao cũng được ra ngoài.”

Cô lầm bầm lầu bầu, nhìn ống kính cách đó không xa, dứt khoát ngồi xuống đất nghỉ ngơi.

Nghỉ ngơi dưỡng sức mới là chuyện lớn.

-

Bên kia, mấy người Tống Tinh Trì cũng đang cố gắng tập hợp với ba người họ.

Bọn họ vừa mở khóa cửa thứ nhất đi ra, liền đụng phải Nghiêm Triều và Phùng Chỉ San.

“Chị Tuệ Tuệ đâu?”

Tống Tinh Trì nhìn hai người kia, kinh ngạc nói.

“Chị ấy không bị nhốt chung với hai người à?”

Nghiêm Triều giải thích tình huống, Triệu Khả Nhi nhíu mày.

“Sao có thể để một người mới như cô ấy trong đó, cô ấy có sợ tối không?”

Loading...