Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 432: Lòng Tốt Á? Không Có Đâu Nha

Cập nhật lúc: 2026-04-08 13:53:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bệnh nhân oan ức thật sự.

 

Oan ức đến mức mắt sắp rớt hạt đậu vàng luôn .

 

Trời mới trải qua những gì!

 

Vốn dĩ nhé, khó khăn lắm mới đón y tá mới, thể tha hồ nếm thử mùi vị linh hồn.

 

Hơn nữa phân đến phòng bệnh của gã còn là một tên mặt trắng và một em gái bánh bèo.

 

Thế chẳng là để mặc gã bắt nạt ?

 

ai mà ngờ, cái em gái bánh bèo , chỉ là thì mềm yếu, chứ đ.á.n.h thì chẳng nương tay chút nào!

 

, đ.á.n.h .

 

đ.á.n.h đó trời ạ!

 

Chỉ cần thuận ý cô một chút, cô giơ tay lên là đ.ấ.m một trận.

 

Vừa đ.ấ.m còn sợ hãi xin :

 

"Xin xin ."

 

Phải là, bình thường đ.ấ.m gã, gã sẽ chẳng coi gì.

 

Khổ nỗi con bé Nguyễn Nhuyễn trâu bò thật!

 

Trên toát khí tức của Thần Hộ đại nhân, đ.ấ.m phát nào câm nín phát đó.

 

Đấm gã suýt chút nữa thì hồn phi phách tán!

 

Gã lập tức ngoan ngoãn ngay, chỉ thể nương theo Nguyễn Nhuyễn, dẫn dụ cô vi phạm quy tắc.

 

Một khi vi phạm quy tắc, quản cô Thần Hộ đại nhân , Quỷ Tôn sẽ tự tay!

 

ngờ, con bé Nguyễn Nhuyễn , thì giống mọt sách hiền lành, ai ngờ gặp quy tắc, chủ trương chính là bừa.

 

căn bản quan tâm quy tắc quy tắc, cũng chẳng quan tâm cái biển cảnh báo màu đỏ , dù cứ khăng khăng quy tắc trong loa phát thanh là đúng.

 

Không hề nghi ngờ chút nào.

 

Bảo cho uống t.h.u.ố.c thì cho uống t.h.u.ố.c, bảo đ.ấ.m gã thì đ.ấ.m gã.

 

Vừa đ.ấ.m còn xin : "Xin xin ..."

 

Bệnh nhân quả thực hết cách với cô, chỉ thể nghĩ cách khác, cố gắng tiếp xúc với cô.

 

ngờ là, Nguyễn Nhuyễn còn là một đứa ghét đàn ông.

 

Vừa tiếp xúc cô liền đ.ấ.m gã.

 

"Giở trò lưu manh hả mày!"

 

dám !

 

Chỉ thể gượng gạo giải thích: "Không giở trò lưu manh, chỉ là cô đỡ một chút, hơn nữa cô là y tá mà, trong mắt cô, chắc cũng chẳng khác gì một tảng thịt bình thường!"

 

Nguyễn Nhuyễn chẳng thèm mấy lời xàm xí đó của gã.

 

Mở miệng là một câu: " cũng y tá thật, còn chạm nữa, đ.á.n.h gãy vuốt của ông!"

 

Bệnh nhân chỉ thể đề phòng cô, lén lút cẩn thận từng li từng tí để tiếp xúc.

 

Dẫn đến việc cả hai cái vuốt đều đ.á.n.h gãy.

 

Khó khăn lắm tay đ.á.n.h gãy mới hồi phục, mắt thấy thị lực của Nguyễn Nhuyễn ngày càng kém, gã rục rịch ngóc đầu dậy.

 

Sắp thành công đến nơi .

 

Ai ngờ đúng lúc , ngoài cửa vang lên tiếng hét của Khương Chúc và Lão Hắc.

 

Trực tiếp cắt ngang kế hoạch tiếp theo của gã.

 

Vốn nghĩ rằng, lẽ Khương Chúc , còn thể giúp áp chế hành vi đ.á.n.h loạn xạ của Nguyễn Nhuyễn.

 

Ai ngờ , Khương Chúc còn ngông cuồng và bạo lực hơn cả Nguyễn Nhuyễn.

 

Vừa , hai lời, tát thẳng mặt gã một cái:

 

"Đừng tưởng Nguyễn Nhuyễn nhà bọn gan bé mà ngươi thể bắt nạt, trả thị lực cho !"

 

Bệnh nhân sắp thật .

 

Người gan bé, rõ ràng là gã mà!

 

"Không , bắt nạt cô , thật đó..." Bệnh nhân giải thích đủ kiểu.

 

Tên y tá mặt trắng bên cạnh cũng gượng gạo gật đầu: "Anh quả thực bắt nạt cô ."

 

Từ đầu đến cuối, chỉ ở đây, bàng quan Nguyễn Nhuyễn đ.ấ.m bệnh nhân.

 

Nguyễn Nhuyễn mà, nhát thì nhát thật, nhưng đ.ấ.m thì đ.ấ.m hung.

 

Tên mặt trắng tỏ vẻ, cô đúng là cô gái đặc biệt nhất mà từng gặp.

 

thành công thu hút sự hứng thú của .

 

Đáng tiếc, vẻ ngoài mà tự cho là tuấn trắng trẻo, những thu hút sự chú ý của Nguyễn Nhuyễn, mà cũng chẳng đổi lấy một ánh mắt của Khương Chúc.

 

Khương Chúc trở tay tát thêm một cái nữa: "Đừng mấy lời vô nghĩa đó, bảo ngươi trả thị lực cho , thấy ?"

 

Bệnh nhân tát cho ngơ ngác.

 

Cái tát của Khương Chúc, còn kinh khủng hơn cái tát của Nguyễn Nhuyễn.

 

Cô tát một cái là thể trực tiếp đ.á.n.h tan quỷ khí của gã!

 

Mặt gã sưng vù lên ngay lập tức, căn bản xẹp xuống !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-bi-van-nguoi-ghet-khong-lam-nu-phu-doc-ac/chuong-432-long-tot-a-khong-co-dau-nha.html.]

 

Bệnh nhân mếu máo, ôm lấy khuôn mặt sưng đỏ: "Không , thị lực của cô cho , thì là của , các thể đòi về ..."

 

Đôi mắt đục ngầu ầng ậc nước mắt.

 

Tên mặt trắng vẫn chút đồng cảm, gượng gạo bước lên, cố gắng thể hiện :

 

"Cái đó, mắt như , cũng dễ dàng gì..."

 

Hắn hề rõ mức độ kinh khủng của quỷ dị.

 

Bởi vì từ khi Thế giới Quỷ Dị, mới sợ hãi xong, mở mắt , thấy Nguyễn Nhuyễn đang đ.ấ.m bệnh nhân.

 

Lẽ đương nhiên, cảm thấy quỷ dị thực cũng khá đáng thương, liền nghĩ vài lời , dĩ hòa vi quý là xong.

 

Hắn cảm thấy cũng khá lương thiện.

 

Ai ngờ dứt lời, Khương Chúc đối diện với , trở tay tát một cái.

 

"Cút!"

 

Tên mặt trắng ôm mặt, mếu máo: "Cô đ.á.n.h gì! chọc gì cô !"

 

Bệnh nhân còn phụ họa: " đó đúng đó, gì sai ."

 

Khương Chúc trở tay tát thẳng mặt bệnh nhân một cái nữa.

 

"Ngươi cũng cút!"

 

Bệnh nhân lập tức ngậm miệng, dám ho he tiếng nào.

 

Tên mặt trắng há miệng, lý luận gì đó, nhưng bắt gặp ánh mắt hung dữ của Khương Chúc, lẳng lặng lùi một bước, dám chuyện.

 

Thì là, cô đ.á.n.h đau thật sự.

 

Khương Chúc liếc khay điều trị bàn, lấy một con d.a.o phẫu thuật từ bên trong:

 

"Nói nữa, trả thị lực cho ."

 

Bệnh nhân ấp úng: "Không mà, thế hợp quy tắc..."

 

Thị lực gã khó khăn lắm mới , dựa mà trả cho Nguyễn Nhuyễn?

 

Của gã!

 

Đều là của gã!

 

Bệnh nhân tranh luận đến cùng.

 

Có thể thấy , Khương Chúc là lý lẽ.

 

Phải rằng, cái Thế giới Quỷ Dị của bọn họ, bởi vì chủ quỷ dị là Quỷ Tôn, cho nên IQ của bọn họ đều thấp, lý luận giảng đạo lý, bọn họ đều hiểu cả.

 

Mọi đều thể hòa hòa khí khí mà.

 

—— Gã hòa hòa khí khí ăn thịt các cô.

 

—— Các cô hòa hòa khí khí gã ăn thịt.

 

Tốt bao, hòa khí bao.

 

Bệnh nhân nghĩ xong cách khuyên nhủ Khương Chúc .

 

miệng gã mới mở , d.a.o phẫu thuật trong tay Khương Chúc trực tiếp xoay một đường hoa mỹ, trở tay đ.â.m thẳng tròng mắt gã.

 

Tròng mắt nổ tung.

 

Máu và dịch trắng chảy đầy mặt.

 

"Á——!" Quỷ dị đau đớn ôm lấy mắt.

 

"Á——!" Tên mặt trắng sợ hãi hét lên một tiếng, kinh hoàng lùi một bước.

 

Khương Chúc dùng miếng vải bố sạch lau thứ vẩn đục d.a.o, nghịch nghịch cán d.a.o một chút, về phía bệnh nhân:

 

"Nói nữa, trả thị lực cho ."

 

Bệnh nhân còn dám ho he gì nữa: " trả, trả, cô đừng động thủ nữa..."

 

Bị chọc nổ nhãn cầu thực chẳng gì to tát.

 

Quỷ dị hồi phục dễ dàng.

 

Khương Chúc thì khác, nhãn cầu cô chọc nổ, hồi phục cần thời gian dài.

 

dám để cô chọc nổ cái thứ hai nữa.

 

Chỉ thấy bệnh nhân giơ tay lên, thị lực của Nguyễn Nhuyễn lập tức hồi phục.

 

"Các , các thế là bắt nạt quá đáng!" Tên mặt trắng nghiến răng nghiến lợi, "Anh đều như , các còn hùng hổ dọa , đưa thị lực cho thì , các chút lòng nào ?"

 

Hắn tại , cảm thấy Nguyễn Nhuyễn và là cùng một phe, cho nên bên cạnh Nguyễn Nhuyễn, tự cho là cùng chung mối thù.

 

Tuy nhiên Nguyễn Nhuyễn tránh né sự tiếp cận của , ghé sát Khương Chúc, lắc đầu dứt khoát:

 

"Lòng á? Không nha."

 

Tên mặt trắng cứng đờ cả .

 

Khương Chúc liếc t.h.u.ố.c trong khay điều trị, như điều suy nghĩ:

 

"Cậu cho uống t.h.u.ố.c ?"

 

"Cho ."

 

"Không sợ vi phạm quy tắc ?"

 

"Không sợ." Nguyễn Nhuyễn lắc đầu, mắt Khương Chúc, , "Cậu sẽ luôn đến cứu tớ mà."

 

 

Loading...