Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 372: Tôi, Sẽ Cứu Anh

Cập nhật lúc: 2026-04-08 13:51:11
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đó là một bé gái bảy tám tuổi.

 

, là một bé gái bảy tám tuổi bình thường.

 

Cô bé mặc chiếc áo ba lỗ của ông lão và chiếc quần đùi rộng thùng thình moi từ , đều là m.á.u khô, tóc tai bù xù như tổ chim, mặt là vết m.á.u khô, tay trái đứt, mắt con ngươi, chỉ một hốc m.á.u đỏ lòm.

 

Cô bé khom , nửa sấp mặt đất, di chuyển như một con thú nhỏ.

 

Cách ăn mặc giống như một kẻ điên vấn đề về thần kinh.

 

Động tác giống như một con thú nhỏ trong núi.

 

Nhìn thế nào cũng bình thường.

 

đôi mắt của cô bé và linh động, tựa như hội tụ linh khí của cả ngọn núi, pha lẫn một tia ô uế vẩn đục nào.

 

Kỳ Tễ kinh ngạc.

 

Hồi lâu cũng nên lời.

 

Bé gái đó dường như ý thức thương nặng đến mức nào, cũng cảm thấy tàn tật gì đáng sợ, thò khuôn mặt nhỏ bẩn thỉu trong bụi cỏ, đáy mắt quá nhiều cảm xúc.

 

Cô bé ghé sát , khịt khịt mũi như một con ch.ó.

 

là một con .” Cô bé , “Anh hình như sắp c.h.ế.t .”

 

Giọng cô bé chút phập phồng nào, nhưng khiến Kỳ Tễ đang căng thẳng thần kinh thả lỏng một chút.

 

Anh thể cảm nhận , cô bé ác ý.

 

Cô bé khịt mũi vài cái, chằm chằm ấn đường của nửa ngày, dường như sợ sợ hãi, lùi vài bước, vẫn khom , đờ đẫn chỉ :

 

, sẽ cứu .”

 

Cô bé dường như ít chuyện, cũng giỏi chuyện, chỉ đang cố gắng diễn đạt, cô bé .

 

, ánh mắt bình thản của cô bé, dường như cũng bận tâm việc coi cô bé là .

 

Hoặc lẽ là, bận tâm là gì.

 

“Ừ.” Kỳ Tễ gật đầu, tỏ vẻ sợ hãi, “Em điện thoại ? Có thể giúp báo cảnh sát ? Có đang đuổi theo .”

 

Anh bắt cóc.

 

Trước khi phận của bé gái, sẽ quá nhiều.

 

Những phụ nữ trẻ con phát hiện đưa về, cũng là ít.

 

Bé gái lắc đầu: “Không .”

 

Cô bé thậm chí điện thoại là gì.

 

Kỳ Tễ mím c.h.ặ.t môi: “Em thể đến thị trấn giúp…”

 

Lời còn dứt, ngậm miệng .

 

Bé gái thương nặng như , tuổi nhỏ như thế, để cô bé một đến thị trấn an .

 

Anh rũ mắt xuống, bắt đầu suy nghĩ đối sách.

 

Bé gái dường như nhận cảm xúc gần giống như sự quan tâm của , nhưng cô bé hiểu, cảm thấy tò mò.

 

Cô bé ghé sát : “Anh gì cơ?”

 

Kỳ Tễ lắc đầu, đôi môi khô khốc, nhưng nở nụ nhạt:

 

“Không gì.”

 

Mặt bẩn, lên cũng lắm.

 

Bé gái ghé sát , thêm vài .

 

Chưa từng ai với cô bé.

 

Anh sợ cô bé, cũng ghét cô bé.

 

Anh .

 

Bé gái suy nghĩ một chút, lấy từ trong chiếc ba lô phía một cái chai bẩn thỉu và một chiếc bánh mì trông vẻ hết hạn, nhét tay Kỳ Tễ.

 

“Anh, đói.”

 

“Ăn, ăn sẽ c.h.ế.t.”

 

Những thứ , cô bé nhặt hôm qua.

 

Đồ ăn ngon đấy!

 

Cô bé còn chẳng nỡ ăn hết trong một .

 

Anh , cũng ăn .

 

Kỳ Tễ quả thực cần ăn uống, cũng khách sáo, nhanh ch.óng ăn hết chiếc bánh mì, khuôn mặt nhợt nhạt cuối cùng cũng thêm vài phần huyết sắc.

 

Anh suy nghĩ một chút, về phía bé gái: “Tại em ở đây?”

 

Anh xác nhận phận của cô bé.

 

Mũi bé gái động đậy, dường như đang ngửi thứ gì đó:

 

“Đến tìm đồ.”

 

Cô bé một câu, dừng một chút, dường như đang suy nghĩ, câu tiếp theo nên thế nào:

 

“Đợi tìm thấy , sẽ đưa về nhà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-bi-van-nguoi-ghet-khong-lam-nu-phu-doc-ac/chuong-372-toi-se-cuu-anh.html.]

 

Hai chữ về nhà , đối với Kỳ Tễ lúc , tuyệt đối tính là từ ngữ gì.

 

Theo bản năng liền cảm thấy bé gái và bọn buôn là cùng một giuộc, đưa về làng.

 

đối mặt với đôi mắt cực kỳ thuần khiết đó, mím môi, bất động thanh sắc:

 

“Em đang tìm gì? giúp em tìm nhé.”

 

Bé gái lắc đầu, hiệu giúp :

 

“Tìm cánh tay của .”

 

Vài ngày cô bé đám đạo sĩ phân thây, t.h.i t.h.ể bọn họ phân tán khắp nơi để trấn áp, vất vả lắm mới tìm hơn nửa cơ thể, cánh tay trái còn đang ở ngọn núi .

 

Kỳ Tễ phản ứng kịp: “Em tìm gì cơ?”

 

Cánh… cánh tay?

 

Tầm mắt rơi cánh tay trái trống rỗng của cô bé.

 

Cánh tay của cô bé đứt ở trong núi ?

 

Hay là , khi cô bé đứt cánh tay, nhà vứt trong núi?

 

Bất kể là suy đoán nào, việc đến núi tìm cánh tay, đều chỉ vô lý, mà còn rợn .

 

Không đợi Kỳ Tễ hỏi gì, bé gái khom , linh hoạt bò qua bò sườn núi, khịt khịt mũi, dường như mũi thể men theo mùi mà tìm thấy cánh tay của cô bé.

 

Kỳ Tễ hiểu.

 

ch.ó , thể thông qua khứu giác mà tìm thấy cánh tay ?

 

Anh nghĩ, lẽ bé gái là một kẻ điên.

 

Một kẻ điên bụng sẵn sàng cho thức ăn.

 

Kỳ Tễ thở dài.

 

Lại nghĩ, thực chỉ cần cô bé cùng một giuộc với bọn buôn , thế nào cũng .

 

Ngay lúc cảm thấy vô vọng trong việc cầu cứu, thấy bé gái đó khom dừng ở một chỗ nào đó, vươn tay lấy thứ gì đó, nhưng bật ngược trở .

 

Cô bé gầm gừ như dã thú một tiếng, lao về phía , nhưng một nữa bật ngược trở .

 

“Ưm——!”

 

Bị bật ngược trở vài , đầu cô bé rỉ m.á.u, khuôn mặt cũng càng thêm dữ tợn.

 

Động tác quỷ dị đó, giống như thứ gì đó nhập , khiến sởn gai ốc.

 

Kỳ Tễ kinh hãi: “Em ?”

 

Bé gái cũng thèm một cái, lao tới mấy vòng, cho đầy m.á.u, mới rốt cuộc vung một lá bùa màu vàng sang bên cạnh, đào bới thứ gì đó mặt đất.

 

Bùa chú?

 

Ánh mắt Kỳ Tễ biến đổi.

 

Vừa cô bé đang sợ lá bùa ?

 

Bùa chú đa phần là để khắc chế quỷ quái.

 

Chẳng lẽ, cô bé ?

 

lúc , bé gái đào cánh tay chôn đất.

 

Phải là vết thương cánh tay bé gái, dường như lành từ lâu , cánh tay ít nhất cũng đứt lìa mấy tháng , nhưng cánh tay chôn đất đó, tươi mới.

 

, tươi mới.

 

Giống như mới c.h.ặ.t xuống .

 

Bé gái phủi phủi bùn đất cánh tay, bùn đất ở chỗ đứt của cánh tay biến mất, trong nháy mắt trở nên sạch sẽ đẫm m.á.u.

 

Dưới ánh mắt trợn trừng há hốc mồm của Kỳ Tễ, cô bé nối cánh tay trở .

 

Kỳ diệu là, cánh tay giống như đất sét , tự nhiên hòa nhập bả vai cô bé, vết thương từng chút từng chút biến mất.

 

Đến cuối cùng, ngay cả vết sẹo cũng biến mất.

 

Đầu óc Kỳ Tễ ong lên một tiếng.

 

Cô bé thật sự !

 

Bé gái vỗ vỗ bả vai nối , xác nhận nối xong , lúc mới về phía Kỳ Tễ.

 

Cô bé dường như cảm thấy cảnh tượng gì bất thường, thần sắc như cũ, đeo chiếc ba lô bẩn thỉu mặt đất lên, vẫy tay với :

 

“Đi, đưa xuống núi.”

 

Nói xong, xoay vạch bụi cỏ ngoài.

 

Kỳ Tễ phản ứng kịp.

 

Có lẽ nhận đuổi theo, bé gái trở , liếc chân một cái, suy nghĩ một chút, vớt từ đất lên, vác lên vai.

 

Cô bé nhỏ, sức lực lớn.

 

Lúc vác lên nửa điểm khựng .

 

Trong bụi cỏ nhiều bông lau, bước về phía một bước, bông lau liền bay lả tả khắp nơi.

 

Cô bé vác , giữa bầu trời đầy bông lau bay lả tả, về phía chân núi.

 

 

Loading...