Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 364: Anh Cứ Bắt Đi, Bắt Một Cái Là Im Thin Thít
Cập nhật lúc: 2026-04-08 13:50:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Chúc há hốc mồm.
Đến thành phố A sống bao nhiêu năm nay, đương nhiên cô camera hành trình là gì.
cô ngờ, Kỳ Tễ thậm chí định dùng cái bằng chứng tòa khi cô xử .
Anh thật sự lúc nào cũng nghĩ đến thành tích của nhỉ!
Công chính!
Lại còn thiết diện vô tư!
Phi Xử Sở nhân viên như , thật sự khiến cảm thấy an tâm.
Nếu xử là Khương Chúc, thì cô hẳn cũng sẽ vài phần an tâm đấy.
“Hiểu lầm, đều là hiểu lầm!” Khương Chúc quả quyết thể hiện phẩm chất công dân của , “Vừa nãy đều là đùa thôi.”
Sau đó ngoan ngoãn im, ngậm miệng .
Người họa từ miệng mà .
Cùng với sự tiến bộ của thời đại, từ biểu hiện cụ thể.
Đều thể trở thành bằng chứng tòa lúc nơi !
Kỳ Tễ thấy cô như , cô hiểu lầm , nhất thời dở dở , nhưng trêu cô:
“Vậy em bỏ d.a.o xuống .”
Khương Chúc: “...”
Lặng lẽ nhét d.a.o trở cặp sách.
Rất nhanh đến nhà họ Bạch, Kỳ Tễ dừng xe, Khương Chúc cởi áo khoác của , nhanh ch.óng mở cửa xe chuồn ngoài.
Kỳ Tễ , dựa cửa xe:
“Về sớm chút, đợi em.”
Khương Chúc: “!”
Anh thậm chí xổm ở đây, đích bắt giữ cô!
Bắt một cái là im thin thít.
Muốn đạo đức nghề nghiệp, ai so với a!
Khương Chúc phẫn nộ trừng mắt một cái, bày tỏ sự bất mãn khá mãnh liệt đối với .
Kỳ Tễ vẫn vân đạm phong khinh dựa cửa xe, nhưng bất động thanh sắc dùng tay gạt gạt chiếc còng tám bên hông.
Khương Chúc: “...”
Cô lập tức mỉm , bày tỏ mười hai phần cảm kích đối với sự chờ đợi của , đó xoay ấn chuông cửa.
Người mở cửa là một bảo mẫu, thấy Khương Chúc mặc áo bông rách rưới, lập tức nghiêm mặt đề phòng.
“Khương tiểu thư? Cô đến tìm thiếu gia ?”
Kể từ Khương Chúc đại náo nhà họ Bạch, để bóng ma tâm lý cực lớn cho nhà họ Bạch, hiện tại nhà họ Bạch, ai là Khương Chúc.
Đề phòng là đề phòng thật.
Sợ hãi cũng là sợ hãi thật.
Hơn nữa bộ dạng chiến tổn hôm nay của cô, qua là dễ chọc!
“Ừ, nhà ?”
“Có , Khương tiểu thư mời theo .”
Bảo mẫu dẫn Khương Chúc qua con đường rải sỏi và một hành lang dài, cuối cùng dừng ở cửa:
“Thiếu gia đang ở trong sân.”
Dứt lời chạy trốn như bay.
Trời tối hẳn, nhà họ Bạch khắp nơi đều sáng đèn, trong ánh đèn đuốc sáng trưng, cây cối hậu viện lay động, yên tĩnh và đầy khí.
“Anh Bạch Thần, bên bệnh viện bảo ngày tháo bột.” Là giọng của Tần Thiên.
“Ừ.”
So với sự yên tĩnh của Bạch Thần, Tần Thiên rõ ràng nhiều hơn hẳn, cái miệng thể là từng dừng .
“ , Thiên Châu xảy chuyện ” Tần Thiên giật thon thót, quanh bốn phía, xác nhận ai mới , “Sáng nay tạm giam ! Anh là vì chuyện gì ?”
Bạch Thần đương nhiên .
Bởi vì chính là do .
trả lời Tần Thiên, cũng để Tần Thiên dính những chuyện lộn xộn , cho nên lắc đầu.
“Cũng đúng, dưỡng bệnh trong bệnh viện mà, thể mấy chuyện ? chuyện thật sự quá là cái , em cảm thấy chắc thật .”
Tần Thiên ấp a ấp úng, dường như chuyện .
Cảm thấy bẩn tai Bạch Thần.
con mà, cứ giấu chuyện, mắt thấy Bạch Thần và hứng thú, càng ham bày tỏ.
Quá tìm để kể lể !
Thế là ấp a ấp úng nửa ngày, vẫn đem những gì , tuôn sót một chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-bi-van-nguoi-ghet-khong-lam-nu-phu-doc-ac/chuong-364-anh-cu-bat-di-bat-mot-cai-la-im-thin-thit.html.]
Cái gì mà giam cầm, thiếu niên, PUA tinh thần, buôn bán, bắt cóc...
Những từ ngữ rợn , từ miệng nhảy , từ từ ghép thành những hình ảnh kinh dị.
“Cái chắc chắn Thiên Châu , Thiên Châu trông giống , hơn nữa vẫn luôn với chúng như , cho dù thực sự là gay, dựa tướng mạo của , đàn ông kiểu gì mà chẳng tìm ? Sao thể những chuyện ?”
Tần Thiên hùng hồn lý lẽ.
Bạch Thần một cái, bắt gặp ánh mắt "thông thái" và thuần khiết của , nhạt:
“Em thể nghĩ như , .”
Cậu thể lớn lên sạch sẽ như , .
“ mà, Tiểu Thiên, thích một đàn ông, và khống chế một đàn ông, là giống .”
Gay và gay, là giống .
Thích và khống chế, và mua bán, sự khác biệt tuyệt đối.
Liễu Thiên Châu bao giờ là yêu đương với đàn ông.
Hắn , là sự thần phục và khống chế tuyệt đối.
Hắn thích đàn ông ?
Là gay ?
Những thứ thực căn bản quan trọng.
Trong sâu thẳm đáy lòng Liễu Thiên Châu, coi trọng là ký hiệu tượng trưng cho quyền lực mà đàn ông đại diện trong xã hội phụ quyền.
Cho nên thứ nắm giữ, từ đến nay chỉ là quyền lực mà thôi.
Nếu tượng trưng cho quyền lực là phụ nữ, chừng khống chế chính là phụ nữ .
Tần Thiên đăm chiêu, dường như hiểu, dường như hiểu.
Suy nghĩ nửa ngày, suy nghĩ thông, liền lười suy nghĩ, chỉ bày tỏ sự đồng tình với một câu của Bạch Thần:
“Em cũng cảm thấy gay.”
Lý do quan trọng nhất đưa , vì xu hướng tính d.ụ.c của Liễu Thiên Châu.
Mà là...
“Một đại soái ca như em ở mặt , cũng chẳng thèm thêm hai , thể thấy quả thực gay.”
Tần Thiên bày tỏ sự tự tin tuyệt đối đối với khuôn mặt và vóc dáng của .
Bạch Thần... Bạch Thần dành cho sự im lặng tuyệt đối.
“Lúc đó em thấy vụ án , giật nảy , cho nên lúc tan học, em chuyên môn một chuyến đến đồn cảnh sát.”
Ánh mắt Bạch Thần lạnh vài phần: “Em gặp Liễu Thiên Châu ?”
“Không , gặp em.” Tần Thiên sự vui trong giọng điệu của Bạch Thần, vội vàng , “ em thấy mấy nam sinh trong vụ án đó.”
“Bọn họ tuổi đều lớn, vì quanh năm nhốt, da dẻ trắng bệch như quỷ, là vết thương...”
Chính vì da quá trắng, vết thương mới càng thêm nổi bật.
Đáng sợ nhất là ánh mắt của bọn họ, ngoại lệ, tất cả đều đờ đẫn vô hồn, giống như từng con b.úp bê sứ xinh .
Khoảnh khắc đó mới , vụ án là thật.
Cậu tin vụ án là do Liễu Thiên Châu , nhưng vì vụ án đả kích quá lớn, vội vàng bỏ chạy.
Nghe thấy Tần Thiên gặp Liễu Thiên Châu, Bạch Thần mới thở phào nhẹ nhõm:
“Sau , đừng gặp .”
Tần Thiên ý tứ trong lời , chút ngẩn .
Bạch Thần dường như khẳng định chuyện là do Liễu Thiên Châu .
Tuy đưa nguyên nhân, nhưng Tần Thiên đương nhiên là trăm phần trăm chấp nhận !
Trong lòng , kết luận Bạch Thần đưa , nhất định là đúng.
Bởi vì từ nhỏ đến lớn, thường xuyên bố cảm thán :
“May mà lúc đó con , nếu xảy chuyện là con , thằng nhóc con , gì cũng xong, cái khá may mắn...”
Vô c.h.ế.t hụt, thực vì may mắn, mà là vì Bạch Thần.
Cậu tại Bạch Thần những chuyện đó sẽ nguy hiểm, và thể nhắc nhở , dù cứ theo là .
Đây cũng là lý do luôn ỷ Bạch Thần.
“Được , tuyệt đối nữa! Cũng gặp Thiên Châu... thằng cha đó nữa!”
Tần Thiên còn đang đảm bảo, đột nhiên thấy phía xa một bóng đen bước .
“Cộp cộp cộp ——”
Áo đen, váy đen, giày da nhỏ màu đen, hòa một thể với màn đêm.
Trên tay, còn cầm ngược một con d.a.o lóe lên ánh bạc.
Từ từ về phía bên .
Âm u, đáng sợ.