Thiên Kim Thật Bị Vạn Người Ghét Không Làm Nữ Phụ Độc Ác - Chương 310: Anh Ba Anh Nói Xem, Sao Anh Còn Muốn Chặt Đầu Để Trả Nợ Cho Em Thế?

Cập nhật lúc: 2026-04-08 13:48:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người đè cổ tay cô gái cũng ăn mặc lòe loẹt, cổ đeo một sợi dây chuyền vàng to bự, nhưng, cô là một cô gái.

 

Một cô gái tóc ngắn.

 

đá văng con d.a.o mặt đất, liếc cánh tay cũng cô gái rạch rách của , vẻ mặt lạnh nhạt:

 

“Có tao ở đây, mày g.i.ế.c .”

 

Động tác của cô lưu loát, cũng mắt.

 

Bề ngoài vẻ như đang đối đầu với cô gái , nhưng thực chất nếu đè cô gái , thì cô gái đó c.h.ế.t chắc .

 

Khương Chúc sững sờ tại chỗ, cô gái tóc ngắn , mắt thèm chớp lấy một cái.

 

Tiêu... Tiêu Viện?

 

Là Viện Viện a!

 

Là Viện Viện trong lòng cô a!

 

Cô gái mặt đất thì điên cuồng gào thét: “Bọn mày nối giáo cho giặc, bọn mày đều đáng c.h.ế.t! Đều đáng c.h.ế.t!”

 

“Tao nguyền rủa bọn mày! Tao nguyền rủa bọn mày đều c.h.ế.t t.ử tế!”

 

Hoàn chẳng ai bận tâm đến lời cô .

 

Tất cả đều ùa về phía Tiêu Phú Hữu và Tiêu Viện, bôi t.h.u.ố.c sơ sài cho họ.

 

“Đoạn Thủ, chiêu của cô ngầu quá mất! Thân thủ như , hèn chi đại ca coi trọng cô đến thế!”

 

Đoạn Thủ?

 

Tiêu Viện ?

 

Nhìn kỹ mới phát hiện, tay Tiêu Viện đeo găng tay da, rõ tay cô trông như thế nào.

 

Khương Chúc cũng can đảm dùng Quỷ khí để kiểm tra.

 

“Đau đau đau!” Tiêu Phú Hữu la oai oái, “Không thể nhẹ tay chút ! Đau c.h.ế.t ông đây !”

 

Gã đá một cước tên đàn em bên cạnh, c.h.ử.i thề tiến lên túm lấy tóc cô gái, hung hăng tát mặt cô mấy cái:

 

“Chửi ! Mày c.h.ử.i tiếp cho ông đây xem!”

 

“Con đĩ thối, tao cho mày , hôm nay mày c.h.ế.t chắc !”

 

“Không mày xuống địa ngục ! Hôm nay ông đây thành cho mày!”

 

Cô gái vốn dĩ yếu ớt, chịu mấy cái tát , cũng chút tỉnh táo nữa.

 

, cô vẫn hung hăng trừng mắt Tiêu Phú Hữu, hận thể lột da ăn thịt gã.

 

Sắc mặt Tiêu Viện đổi, nhưng đá Tiêu Phú Hữu một cước, vặn ngăn cản gã tiếp tục tát cô gái.

 

“Hàng của đại ca ? Tiêu Phú Hữu, thời gian ở đây xem loạn .”

 

Tiêu Phú Hữu hì hì: “Đoạn Thủ, cô xem cô gấp cái gì, hàng , chắc chắn sẽ đưa cho cô, nhưng đại ca cũng , món hàng , đến lấy chỉ một cô, rốt cuộc giao hàng cho ai, còn suy nghĩ kỹ .”

 

Nói , gã chỉ một tên tóc vàng đang sô pha bên cạnh.

 

Tên tóc vàng với Tiêu Viện: “Đoạn Thủ, đại ca cũng bảo cô đến lấy hàng ? Ây da, thế thì ngại quá, đại ca cũng bảo đến .”

 

Đoạn Thủ , chuyện , cô cho lắm .”

 

“Người g.i.ế.c sạch, chờ đại ca chùi đ.í.t cho cô ?”

 

“Chỉ cớm mới mềm lòng thôi, Đoạn Thủ, cô là cớm đấy chứ?”

 

Lời còn dứt, ánh mắt của tất cả đều đổi, đầy vẻ suy ngẫm về phía Tiêu Viện.

 

Đoạn Thủ, chuyện chỉ một .”

 

mặc kệ cô là cớm là đàn bà nhân từ, tóm a, bây giờ đại ca còn tin tưởng cô lắm .”

 

Tên tóc vàng ngông cuồng: “Hôm nay , món hàng cô đừng hòng đụng , cút !”

 

Sắc mặt Tiêu Viện vẫn nhàn nhạt, nhiều lời vô ích, giơ tay phóng luôn một con d.a.o qua.

 

Tên tóc vàng cũng là kẻ nghề, né tránh nhanh, nhưng né thoát , mặt vẫn rạch một đường.

 

Máu men theo mặt gã chảy xuống.

 

Gã thò lưỡi l.i.ế.m l.i.ế.m, nhướng mày, bề ngoài vẻ lưu manh, nhưng thực chất đáy mắt là sự lạnh lẽo:

 

“Đoạn Thủ, cô c.h.ế.t ?”

 

Người trong phòng, gần như là dân nghề.

 

Mà Tiêu Viện rõ ràng đang ở trong trạng thái cô lập.

 

Nếu thật sự động thủ, cho dù võ công cô giỏi đến , trở lui, khó.

 

Tiêu Viện hề hoảng hốt: “Có bản lĩnh thì mày động thủ thử xem? Đại ca rốt cuộc là đang thử tao, là đang thử mày, trong lòng mày tự ?”

 

Tên tóc vàng nhíu mày.

 

chắc chắn đại ca mấy tin tưởng Tiêu Viện, nhưng cô ngược thế , gã thật đúng là khó mà biện bạch.

 

Nghe thấy lời , đám Tiêu Phú Hữu liếc Tiêu Viện, đều dập tắt tâm tư.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-bi-van-nguoi-ghet-khong-lam-nu-phu-doc-ac/chuong-310-anh-ba-anh-noi-xem-sao-anh-con-muon-chat-dau-de-tra-no-cho-em-the.html.]

Gã đá cô gái mặt đất một cước để xả giận, ngẩng đầu hòa nhã :

 

“Ây da, đều là một nhà, hai xem, chuyện sặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g thế gì?”

 

“Hàng , chắc chắn sẽ đưa.”

 

rốt cuộc đưa cho ai, sẽ tự quyết định, hai tự thương lượng , thương lượng xong , lấy hàng , thấy ?”

 

Tên tóc vàng và Tiêu Viện đều từ chối.

 

Bầu khí trong phòng, đột nhiên dịu đôi chút.

 

lúc , những khác mới phát hiện Trương Lão Tam hói đầu đang ở cửa.

 

“Tiểu Tam, mày ngoài cửa gì?” Tiêu Phú Hữu liếc Trương Lão Tam, “Có chuyện gì thì .”

 

Trương Lão Tam rõ ràng bầu khí căng thẳng trong phòng cho hoảng sợ, thầm c.h.ử.i đến đúng lúc.

 

gã vẫn nịnh nọt, gật đầu khom lưng : “Anh Ba, con ranh chơi chán ?”

 

Lúc gã chuyện, ánh mắt về phía phụ nữ đang chút bò dậy nổi mặt đất.

 

Người phụ nữ đó, cũng là do gã đưa tới.

 

“Ồ? Sao, hàng mới gì ?” Tiêu Phú Hữu nổi hứng.

 

háo sắc.

 

thủ đoạn chơi đùa khác tàn nhẫn, phần lớn phụ nữ rơi tay gã, đều sống quá lâu.

 

Điều đòi hỏi nhiều phụ nữ hơn, liên tục đưa đến tay gã.

 

Trương Lão Tam là một trong những kẻ dắt mối giỏi nhất, gã đối với tên vẫn hài lòng.

 

“Lần một món hàng ngon! Hàng thượng hạng! Trông vẻ vẫn còn là gái tân!”

 

Trương Lão Tam dứt lời, liền đẩy Khương Chúc bên cạnh lên phía :

 

“Anh xem thử xem, nhan sắc thượng thừa ?”

 

Ánh mắt Tiêu Phú Hữu rơi Khương Chúc, mắt rõ ràng sáng lên: “Sao vẫn còn mặc đồng phục? Vẫn đang học ?”

 

Trương Lão Tam hì hì: “Thế càng ? Cũng để nếm thử đồ tươi mới.”

 

Tiêu Phú Hữu hài lòng.

 

Ánh mắt trắng trợn quét qua quét Khương Chúc.

 

Những khác trong phòng cũng đều lộ vẻ thèm thuồng, tuy nếm đồ tươi mới họ nếm , nhưng đợi Tiêu Phú Hữu nếm xong, chút nước canh cặn bã họ vẫn thể húp .

 

Chỉ Tiêu Viện, trong khoảnh khắc thấy Khương Chúc, ánh mắt đổi.

 

cô c.ắ.n răng, rũ mắt xuống, lúc ngước mắt lên nữa, vẫn là dáng vẻ dửng dưng như đó.

 

Người phụ nữ mặt đất khi thấy Trương Lão Tam, phun một ngụm m.á.u:

 

“Trương Lão Tam, mày hại tao thành thế , mày c.h.ế.t t.ử tế! Mày c.h.ế.t t.ử tế!”

 

lên tiếng, Tiêu Phú Hữu đá một cước.

 

“Lại đây đây, đưa đây tao xem kỹ nào.”

 

Đây là ý hài lòng.

 

Trương Lão Tam mừng rỡ, sợ Khương Chúc bỏ chạy, vốn định nắm lấy cổ tay cô, ném cô trong.

 

Lại ngờ, gã còn kịp động thủ, Khương Chúc tự bước .

 

Không những sợ hãi, ngược còn hớn hở:

 

“Chỗ các náo nhiệt thật đấy!”

 

Tiện tay nhét luôn cái gương tủ cạnh cửa trong túi.

 

Mọi : “?”

 

Tiêu Viện mím môi.

 

Trương Lão Tam vốn dĩ chuẩn rời , Khương Chúc gọi giật : “Anh ba, bảo sẽ chơi cùng em ? Sao ?”

 

“Anh ba, ruột của em mà!”

 

“Nếu , để một em ở đây đ.á.n.h bạc, em ngại đấy.”

 

Chị gái mặt đất trông vẻ vui cho lắm.

 

Cho nên, Trương Lão Tam cứ ở đây, c.h.ế.t một cho chị xem .

 

Trương Lão Tam: “?”

 

Trông cô, chẳng vẻ gì là ngại ngùng cả.

 

“Nó là họ hàng của cô ?” Tiêu Phú Hữu chỉ Trương Lão Tam hỏi Khương Chúc.

 

Khương Chúc quả quyết gật đầu: “ a, ba , nếu em trả nổi nợ c.ờ b.ạ.c, cho dù c.h.ặ.t đ.ầ.u , cũng trả cho em.”

 

“Anh ba, xem đúng ?”

 

Trương Lão Tam: “?”

 

 

Loading...