Thiên kim thật bị đuổi ra khỏi nhà - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:53:16
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Việc đầu tiên mà nhà họ Kiều khi đón về, chính là đổi tên cho .

Tên là do chính chọn – Kiều Hợp Ý.

Kệ thế sự xoay vần, ân oán nổi trôi, chỉ sống cho hợp với lòng .

Gia đình họ Kiều còn tổ chức một buổi tiệc long trọng để chúc mừng sự trở về của .

Tối hôm đó, tất cả , bạn bè và các đối tác ăn của nhà họ Kiều đều mặt, biệt thự rực rỡ ánh đèn, huy hoàng như hội.

Bố ăn vận chỉn chu, dẫn theo , họ trang điểm kỹ lưỡng, bước lên sân khấu, trịnh trọng giới thiệu với .

Chuyện của vốn sớm trở thành đề tài bàn tán trong giới hào môn, nên ai tỏ quá ngạc nhiên.

Thế nhưng, liếc mắt xuống phía , nơi Kiều Huệ đang bình thản cùng khác, trong lòng khỏi bật châm biếm.

Chắc đang tính bày trò gì đây.

Quả nhiên, ngay khi bước xuống, cô nhanh tay kéo lấy .

“Em gái , theo chị, chị dẫn em quen với mấy bạn cùng trang lứa.”

tươi như hoa, vẻ mặt đầy thiện, cứ như thật sự lo nghĩ cho .

Ngay cả , đang nắm tay , cũng gật đầu tán thành:

“Đi Tiểu Ý, theo chị con mà mở mang thêm tầm mắt.”

chỉ mỉm nhàn nhạt, chẳng mấy để tâm mà bước theo.

Trên bộ sofa gần đó, một nhóm thiếu gia tiểu thư đang tán chuyện. Có vẻ đều là bạn từ nhỏ của Kiều Huệ, ánh mắt từ cao đ.á.n.h giá một cách đầy khinh bỉ.

Một thanh niên cầm ly rượu khẩy qua cánh mũi:

“Ở mọc một con nhà quê thế ? Thật tưởng ai cũng thể bước chân giới ?”

Kiều Huệ vội vàng lên tiếng “giải vây” cho : “Ôi trời, Tề Thắng, đừng khó em gái . Đây là đầu em tham dự tiệc như thế , còn nhiều điều .”

Ngay lập tức, một cô bạn của Kiều Huệ kéo tay cô , giọng đầy trách móc:

“Tiểu Huệ , tính quá mức đó. Người sắp trèo lên đầu đấy.”

Nói xong, cô quên liếc một cái đầy miệt thị.

cho cô , trong cái giới , chẳng ai quan tâm cô là con ruột . Ở đây, chỉ nể kẻ thực lực.

“Nghe cô là một đứa lưu manh nghịch ngợm, suốt ngày lăn lộn với bọn du côn đầu đường xó chợ. Hừ, nên tự phận, đừng tưởng thể lung lay vị trí của Tiểu Huệ.”

“Cô dạng cô thể so bì. Người từ lâu phụ giúp trai quản lý công ty, thành tích học tập cũng xuất sắc. Kỳ thi đại học sắp tới, việc thi trường top trong nước chắc chắn thành vấn đề. Cô nên thu mấy suy nghĩ viển vông .”

thản nhiên thưởng thức màn hợp xướng đầy định kiến của đám đó, từng câu từng chữ đều mang hàm ý công kích, còn Kiều Huệ thì cứ đỡ cho vài câu.

Cuối cùng, khi lũ vịt trời đó cũng chịu ngừng mồm, mới thong thả cất lời:

“Nói xong ? Nói xong thì lấy cho ít đồ ăn với một ly nước. Làm thì sẽ rộng lượng mà tha thứ cho mấy .”

ngả phịch xuống chiếc ghế sofa êm ái, ánh mắt ai nấy đều ngơ ngác sững sờ, nhịn mà phá lên .

Cậu con trai ban nãy là dữ nhất, đến mức rượu trong ly cũng hắt ngoài.

“Trời ơi trời ơi, c.h.ế.t mất thôi! Kiều Huệ, em gái cô là thứ gì ? Còn đòi lấy đồ ăn, lấy nước cho? Não cô ?”

Kiều Huệ với vẻ trách móc, nhưng chắc trong lòng thì đang đến phát điên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-bi-duoi-ra-khoi-nha/chuong-3.html.]

“Tiểu Ý, em… em thể lệnh cho như thế chứ?”

“Tại thể?”

mở to đôi mắt đầy vẻ tò mò, lấy điện thoại , kết nối với màn hình lớn và bấm nút phát.

Lập tức, âm thanh từ chính những lời lẽ hống hách của đám thiếu gia tiểu thư lúc nãy vang lên khắp hội trường:

“Ở cái đồ nhà quê thế ?”

“Nghe cô là một con nhỏ đầu gấu?”

“Tự phận !”

Không còn ai dám nữa. Cả hội trường như c.h.ế.t lặng.

Gương mặt của những vị trưởng bối, những nhân vật lớn trong giới kinh doanh giờ đây đều tối sầm .

Những ấm cô chiêu đối diện thì mặt mày trắng bệch, chẳng ai thốt nổi một lời.

Mà trắng nhất, tất nhiên là đóa bạch liên hoa đáng yêu nhà .

Bố bước tới, sắc mặt nặng nề, chẳng một câu mà chỉ lặng lẽ về phía những vị trưởng bối của đám trẻ .

Ngay cả trai đáng ghét, Kiều Diệp, cũng miễn cưỡng nở một nụ lạnh nhạt, chắn mặt .

Kiều Huệ mím môi, lí nhí giải thích rằng cô cố gắng ngăn cản , nhưng thành.

Bố vẫn mềm lòng với cô , nhẹ nhàng nắm lấy tay cô , dỗ dành:

“Đừng sợ, Tiểu Huệ.”

khẽ nhếch môi , trong lòng chỉ thấy chua chát.

Đám ban nãy còn kiêu ngạo giờ đây đều trưởng bối nhà lôi đến mặt , mặt mày co rúm, gượng gạo lành:

“Ôi, Tiểu Ý , thằng con nhà cô dì lỡ lời thôi, con đừng để bụng, dì về sẽ dạy dỗ nó một trận!”

đúng , con bé nhà cũng , cứ về là lột da nó! Thi cử thì đội sổ mà còn dám chê bai khác!”

Bố lúc cũng dịu , với vẻ chần chừ:

“Tiểu Ý, là… thôi bỏ qua , tụi nhỏ cũng chỉ là đùa giỡn với thôi mà.”

Là một đứa con gái điều như , đương nhiên lời bố .

Thế là ngước đôi mắt vô tội nhóm trẻ đang mặt đỏ tía tai mặt:

đấy, chỉ cần lấy cho ít đồ ăn với một ly nước là , sẽ tha thứ cho mấy .”

Lần , chẳng ai dám bật nữa.

Từng , trong ánh mắt dõi theo của bao mặt, nén giận cúi đầu lấy đồ ăn và nước uống cho .

nhâm nhi ly nước cam, ném một câu cuối cùng:

tha thứ cho mấy đấy nhé! rộng lượng mà!”

Từ hôm đó, gương mặt Kiều Huệ còn nở nụ nào nữa, mà khi về nhà cũng trở nên ngoan ngoãn hẳn.

Tiếc là ngây thơ tưởng rằng cô thực sự sợ. Ai ngờ, cô đang âm thầm chuẩn một đòn độc…

Loading...