Thiên Kim Huyền Học Lại Đi Livestream Bốc Gạch - 457

Cập nhật lúc: 2025-03-30 10:43:32
Lượt xem: 10

Dứt lời, Lê Thanh Thanh nhanh chóng đẩy Lê Kiến Mộc ra khỏi lớp.

Trùng hợp làm sao, điện thoại cô thật sự đổ chuông.

Lê Kiến Mộc nhìn màn hình, ôm cặp sách đi ra ngoài, nhận máy.

"Alo."

Giọng nói bên kia vang lên, mang theo tiếng nức nở:

"Đại sư, cô có thể giúp tôi một chuyện không?"

Là Hứa San.

Cô đã từng trao đổi số điện thoại với Hứa San từ trước.

Nghe thấy tiếng nghẹn ngào của đối phương, vẻ mặt Lê Kiến Mộc lập tức trở nên nghiêm túc hơn.

"Cô cứ nói trước chuyện gì đã."

"Tiểu Bảo... Tiểu Bảo mất tích rồi!"

Cô ngay lập tức nghĩ đến bé trai trong buổi phát sóng trực tiếp lần trước, trong lòng dâng lên dự cảm không lành.

Khi đến cửa nhà trẻ mà Hứa San nhắc đến, Lê Kiến Mộc thấy bên cạnh cô ấy có hai người.

Một là giáo viên mầm non, gương mặt tái nhợt, liên tục cúi đầu xin lỗi.

Người còn lại là một phụ nữ trung niên, khoảng hơn 50 tuổi, ăn mặc sang trọng nhưng sắc mặt tức giận.

Bà ta gằn giọng:

"Bây giờ nói xin lỗi thì có ích gì? Cháu nội tôi mất tích ngay trong nhà trẻ của các cô! Các cô phải chịu hoàn toàn trách nhiệm!"

Người phụ nữ mặc trang phục lộng lẫy, từng món đồ trên người đều toát lên vẻ xa xỉ, nhưng những lời bà ta nói ra lại khiến người nghe không khỏi nhíu mày.

"Điều kiện gia đình chúng tôi rất tốt, Tiểu Bảo là độc đinh của nhà họ Tôn, từ nhỏ đã tốn biết bao nhiêu tiền của, cô có biết không? Tôi nói cho cô hay, nếu lần này không tìm được thằng bé về, các người phải bồi thường ít nhất 30 triệu! Nếu không, tôi tuyệt đối không để yên!"

Đứa bé còn chưa tìm thấy, vậy mà bà ta đã bắt đầu tính toán chuyện đòi bồi thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-huyen-hoc-lai-di-livestream-boc-gach/457.html.]

Không chỉ các giáo viên trong nhà trẻ nghe ra điều bất thường, ngay cả Hứa San cũng cảm nhận được sự vô lý trong lời nói của mẹ Tôn.

Cô ấy ngước mắt nhìn bà ta, đôi mắt đỏ hoe vì khóc quá nhiều. Nhưng ngay lúc này, một suy nghĩ lóe lên trong đầu khiến cô ấy đột ngột chất vấn:

"Có phải bà không?"

Cô bước tới, nắm lấy cánh tay mẹ Tôn, giọng nói run lên vì kích động:

"Có phải bà đã thông đồng với Tôn Phục để giấu Tiểu Bảo đi không?!"

Sắc mặt mẹ Tôn lập tức thay đổi. Bà ta hất mạnh tay Hứa San ra, tức giận quát:

"Cô bị điên à? Tôi rảnh rỗi đến mức phải giấu cháu trai của mình đi làm gì?"

Hứa San cười lạnh, ánh mắt tràn đầy căm phẫn:

"Ồ, đừng nghĩ tôi không biết! Tôn Phục muốn ly hôn, các người muốn đuổi tôi ra khỏi nhà mà không cho tôi bất cứ thứ gì. Tôi không chịu rời đi, nên các người lập tức dùng Tiểu Bảo để uy h.i.ế.p tôi, có đúng không?"

Những người xung quanh, bao gồm cả giáo viên trong nhà trẻ, đều ngạc nhiên quay sang nhìn mẹ Tôn.

Bị nhiều ánh mắt dồn ép như vậy, bà ta không nhịn được mà lớn tiếng phản bác:

"Cô nói linh tinh cái gì vậy? Chính cô là kẻ ngoại tình, đội nón xanh cho con trai tôi! Cô không có tư cách ở lại nhà họ Tôn, dù có Tiểu Bảo hay không, cô cũng phải tay trắng ra đi! Hơn nữa, bây giờ là xã hội pháp trị, cả nhà chúng tôi đều là công dân tuân thủ pháp luật. Đừng tưởng ai cũng giống như cô—một kẻ dân tỉnh lẻ càn quấy!"

Lời nói đầy khinh miệt của bà ta khiến Hứa San đỏ bừng mặt.

Quả nhiên, cô đã mắc mưu.

Hứa San siết chặt tay, hít sâu một hơi để kìm nén cơn giận. Đúng vậy, bây giờ quan trọng nhất không phải tranh cãi với mẹ Tôn, mà là tìm Tiểu Bảo!

Cô nghiến răng nói: "Bà giao Tiểu Bảo ra đây! Chỉ cần các người trả lại con cho tôi, tôi có thể tay trắng rời đi! Tiểu Bảo sợ bóng tối, nếu lâu không thấy tôi, thằng bé sẽ rất hoảng sợ. Các người còn coi nó là cháu nội của nhà họ Tôn thì xin hãy đưa nó về!"

Mẹ Tôn nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ châm chọc:

Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa

"Tôi đã nói rồi, Tiểu Bảo mất tích không liên quan đến tôi. Nó bị lạc trong nhà trẻ, cô không đi tìm ở đó mà lại chạy tới đổ tội cho tôi, đầu óc cô có vấn đề đúng không?"

Hứa San siết chặt nắm tay, ánh mắt sắc bén nhìn bà ta:

"Tôn Phục đấu thầu bất động sản thất bại, khiến công ty thiệt hại một số tiền khổng lồ. Cha chồng tôi phải lấy tiền công ty để bù vào, bây giờ công ty sắp bị kiểm toán. Các người không thể lấy lại số tiền đã thiếu, bà tưởng tôi không biết sao?"

Loading...