Thiên Kim Giả Trả Lại Vị Trí, Thiên Kim Thật Xuất Thế - Chương 5 - Hết
Cập nhật lúc: 2026-03-16 10:46:39
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bữa tiệc tối diễn nhanh hơn tưởng.
Hiệu suất việc của giới hào môn thật kinh , chỉ trong năm ngày thứ chuẩn xong xuôi.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Khách mời từ khắp nơi đáp chuyên cơ tới, khiến trang viên náo nhiệt phi thường.
Khi trời sụp tối, khách khứa bắt đầu tiến đại sảnh theo thứ tự.
Mẹ dắt quen với cho bớt căng thẳng.
"Lục tiểu thư đúng là tiên nữ hạ phàm mà."
Một bác lớn tuổi trêu ghẹo rộ lên.
khiêm tốn đáp lễ.
Các trai trẻ tuổi, vốn là những phú nhị đại đỉnh cấp, cứ lén lút khiến ngại ngùng vô cùng.
kiếm cớ nhà vệ sinh để hít thở khí, bỗng thấy tiếng kinh hô bên ngoài.
"Oa, chẳng Lục Kinh ?"
" là , công t.ử họ Lục, ngôi đỉnh lưu đó!"
Mấy tiểu thư đang xúm phía nhưng Lục Kinh nhanh để né tránh.
thầm, đúng là thần tượng của , phong thái.
đuổi theo tới cửa đại sảnh. Bác Vương và hầu đang đón khách.
lúc đó, Chu Khả xuất hiện. Cô ăn diện lộng lẫy trong bộ váy trắng dài quết đất, bố nuôi và Chu T.ử Phong vây quanh.
Trông bố nuôi và trai vẻ khẩn trương, sống lưng vô thức hạ thấp xuống, nhưng Chu Khả thì ngẩng cao đầu, gương mặt đầy vẻ hưng phấn và mong đợi.
Tiếc là ở giữa rừng thiên kim tiểu thư từ khắp nơi đổ về, cô chỉ thể là vai phụ của vai phụ.
Lục Kinh tiến lên nghênh đón với nụ lịch sự.
Bố nuôi và Chu T.ử Phong run rẩy gật đầu đáp lễ.
Chu Khả thì sững sờ.
"Lục Kinh? Anh là Lục Kinh ?"
"Ân, là Lục Kinh."
Chu Khả còn giữ bình tĩnh, đôi mắt cô sáng rực lên, vội vén tóc vẻ ưu nhã.
"Em tên Chu Khả, là fan của đây. Tối nay em mời tới dự tiệc, ở đây? Anh cũng là khách mời ạ?"
" là Lục gia."
Lục Kinh đáp thực lòng.
Chu Khả càng chấn động hơn, mặt đỏ bừng vì phấn khích.
Bố nuôi và Chu T.ử Phong hình mất mấy giây, đó mới lúng túng tiến gần, bắt tay chào hỏi cực kỳ khách khí.
Chu Khả dũng cảm tiến lên một bước định cầm tay Lục Kinh, ánh mắt liếc mắt đưa tình.
Lục Kinh lập tức nhíu mày, để dấu vết mà rút tay về.
"Mời mấy vị trong, dẫn các vị tới chỗ . ngoài xem còn khách nào tới ."
Khi Lục Kinh rời , Chu Khả vẫn theo lưu luyến.
Và cô chạm mặt .
"Chu Nhược Khê, cô ở đây!"
Cô hét lên như gặp ma khiến xung quanh đều nhíu mày .
Chu Khả trừng mắt , đợi giải thích tự suy diễn.
" , cô bám càng danh ngạch nhà chúng đúng ? Có cô với Lục Kinh cô là nhà họ Chu ? Cô hổ ?"
" là thiên kim Lục thị."
lạnh lùng đáp.
Cô xong thì ngất, bố nuôi và trai cũng ngơ ngác tin nổi.
"Để dẫn tới chỗ ."
định dẫn đường thì Chu Khả mỉa mai.
"Hóa là phục vụ. Nhìn cô ăn mặc đơn giản thế bưng đĩa là hợp nhất đấy."
Cô bộ đồ đơn giản của cũng đáng giá mấy chục vạn tệ.
lúc dì quản sự tới tìm đồ chính thức.
dặn dì dẫn họ tới chỗ VIP vì họ là của bước nhanh ch.óng, bỏ mặc tiếng khinh miệt của Chu Khả phía .
phòng đồ riêng, đợi sẵn ở đó.
Mẹ khép miệng, khen xinh và rằng cả Lục Kinh cũng khen như .
Anh trai giả xem vẫn còn ngại ngùng.
Sau khi hình đổi dạng, bước trong bộ lễ phục lộng lẫy nhất.
Bố trong bộ vest lịch lãm đang đợi sẵn.
Bác Vương khán đài bắt đầu diễn văn chào mừng mời lão gia, phu nhân cùng thiếu gia, tiểu thư lên đài.
Lục Kinh vội vã tới, khẽ liếc dời mắt chỗ khác.
Cả gia đình chúng thong dong bước lên sân khấu sự chứng kiến của hàng trăm nhân vật m.á.u mặt nhất giới hào môn.
khẩn trương đến mức nụ chút mất tự nhiên.
Lục Kinh đột nhiên nắm lấy tay , thẳng về phía , cứ thế dắt bước ánh đèn tâm điểm.
Lòng bỗng thả lỏng hơn hẳn.
Bố cầm micro phát biểu cảm ơn.
xuống đài, lập tức thấy bố nuôi và Chu T.ử Phong ngay hàng ghế đầu.
Chu Khả thì hóa đá ngay giây phút thấy bước lên.
Bố đột nhiên nhắc đến họ.
"Ở đây đặc biệt cảm ơn vài bạn, họ chính là bố nuôi và trai của con gái ."
Ông gật đầu thăm hỏi bố nuôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-gia-tra-lai-vi-tri-thien-kim-that-xuat-the/chuong-5-het.html.]
Hành động gây chấn động trường, bố đang tặng cho nhà họ Chu một cơ hội đổi đời cực lớn.
Từ nay về , giới thượng lưu sẽ nể mặt họ.
Bố nuôi và Chu T.ử Phong kinh hỉ dậy cảm ơn, cúi chào bốn phía.
Chỉ Chu Khả là sụp đổ.
Hy vọng cuối cùng của cô tan biến, chính là thiên kim thật sự của Lục thị.
"Không thể nào, tuyệt đối thể nào! Chu Nhược Khê, cô... cô..."
Chu Khả đột nhiên phát cuồng, cô bật dậy chỉ tay về phía gào thét một cách cuồng loạn.
Toàn trường kinh hãi về phía cô .
Sắc mặt bố lập tức đen , Lục Kinh nhíu mày, vẫy tay hiệu cho hầu phía .
Bố nuôi và Chu T.ử Phong sợ hãi đến tái mặt, vội vàng lao tới ôm c.h.ặ.t lấy Chu Khả.
cô vẫn ngừng gào thét, gương mặt vặn vẹo đầy oán độc và tuyệt vọng.
Xem tinh thần của cô thực sự vấn đề .
dứt khoát bước xuống đài, hiệu cho hầu giúp đưa bố nuôi, Chu T.ử Phong và cả Chu Khả đang phát điên ngoài.
Sau một hồi la hét, cô vì quá sốc mà ngất lịm .
Chu T.ử Phong bế thốc cô lên, nhanh ch.óng rời khỏi đại sảnh.
Trên sân khấu, Lục Kinh khéo léo chủ tình hình, kể một câu chuyện đùa nhẹ nhàng để dịu bầu khí, đó chính thức bắt đầu bữa tiệc.
theo gia đình họ Chu phía ngoài vườn hoa.
Bố nuôi với ánh mắt đầy hối , giọng nghẹn .
"Nhược Khê, bố xin con, con mất mặt ."
Họ thậm chí còn định quỳ xuống cầu xin sự tha thứ của .
Chu T.ử Phong bên cạnh, dáng vẻ câu nệ và đầy hổ thẹn.
"Lục tiểu thư... thực sự xin cô. Hợp đồng hai tỷ tệ chắc cũng là do cô dành cho nhà , cảm ơn cô."
lắc đầu, thoáng qua Chu Khả đang hôn mê nhưng đôi bàn tay vẫn siết c.h.ặ.t.
"Đưa cô bệnh viện ạ. Hãy tìm bác sĩ tâm lý giỏi nhất để điều trị cho cô . Sau cháu sẽ xuất hiện mặt cô nữa, cháu về nhà ."
Trang viên chỉ là nơi ở tạm thời mà bố mua cho .
Đã trở họ Lục thì về chính gia ở thủ đô.
Nước mắt bố nuôi lã chã rơi, mắt Chu T.ử Phong cũng đỏ hoe.
mỉm , tiến ôm lấy cả ba họ.
"Đừng mà, sinh ly t.ử biệt . Sau thời gian, cháu sẽ lẻn về thăm ."
Cả ba đều gật đầu trong nước mắt.
Chúng từ biệt ngay tại đó.
Nửa tháng , tại trang viên rộng lớn ở thủ đô, đang thong thả cưỡi ngựa thì bác Vương chạy tới gọi lớn.
"Tiểu thư, buổi biểu diễn của thiếu gia sẽ bắt đầu 7 giờ tối nay, cô xem ?"
Concert của Lục Kinh sắp bắt đầu , ngay tại thủ đô .
Đáng tiếc là Chu Khả cơ hội thấy. xuống ngựa, giao dây cương cho hầu hỏi.
"Cháu thể mang theo bạn bè bác?"
"Đương nhiên là chứ, tiểu thư mang bao nhiêu cũng ạ."
lập tức gọi điện cho Đóa Đóa.
Cô bạn hiện với mức lương tháng mười vạn tệ, chế độ một ngày nghỉ ba ngày, hằng ngày chỉ việc văn phòng lướt web xem phim, chẳng động tay việc gì.
Vừa bắt máy, giọng Đóa Đóa đầy phấn khích.
"Nhược Khê! Tớ đúng là thiên tài mà! Vừa giám đốc qua khen tớ việc , trong khi tớ còn chẳng cái gì nữa."
bật thành tiếng.
"Cậu tất nhiên là giỏi , vì chính tay đại tiểu thư Lục thị an bài tập đoàn Phong Hoa để "linh vật" cơ mà."
"Đừng tự luyến nữa. Cậu thống kê xong danh sách hội cuồng Lục Kinh trong lớp ? Chuẩn , tối nay tớ bao cả hội xem concert của ."
"Hả? À đúng ! Thế còn Chu Khả ? Sao thấy nó liên lạc gì với tớ thế? Không nó bảo nó sẽ đưa bọn tớ ?"
Đóa Đóa đúng là thần kinh thô, đến tận lúc mới nhớ Chu Khả.
chỉ nhạt giải thích.
Chu Khả vẫn còn đang viện điều trị tâm lý, tình hình đang chuyển biến , hy vọng cô thể trở thành bình thường.
"Kệ cô , mau tập hợp các chị em , chúng ngắm Lục Kinh nào!"
Bảy giờ tối, nhóm chúng ở vị trí VIP nhất hội trường, cách sân khấu đầy nửa mét, thậm chí thể chạm tay thần tượng.
Đóa Đóa và đám bạn học tròn mắt kinh ngạc, liên tục hỏi thể kiếm vị trí mà giá vé chợ đen thổi lên tới hơn ba vạn tệ thế .
giải thích, chỉ im lặng chờ đợi Lục Kinh xuất hiện.
Suốt nửa tháng qua luôn bận rộn và cố tình tránh mặt .
đành dùng cách để "bắt" trai .
Đèn sân khấu vụt sáng, bước trong tiếng hò reo vang dội.
Cả hội trường như nổ tung, Đóa Đóa hét đến khản cả cổ.
giữa đám đông, mỉm chăm chú .
Lục Kinh lập tức phát hiện , thoáng ngẩn một chút nhanh ch.óng điều chỉnh trạng thái để bắt đầu buổi diễn.
Giai điệu của ca khúc "Em gái" vang lên.
Đó là một bài hát do chính sáng tác, kể về câu chuyện giữa một con nuôi và một cô con gái ruột.
Một chút dịu dàng, một chút sủng ái, ấm áp như làn gió đêm.
Nhiều cảm nhận trong đó cả sự rung động thầm kín, nhưng rốt cuộc đó là tình tình yêu, lẽ chỉ Lục Kinh mới câu trả lời.
vỗ tay thật lớn, tỏa sáng rực rỡ sân khấu.
"Lục Kinh, hát lắm!"