Ngu Tịch khẽ gật đầu đáp một tiếng về chỗ của . Nhìn thấy bàn xuất hiện thêm một xấp khăn giấy, trái cây và sữa, ánh mắt cô lập tức trở nên ôn hòa.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên lớp màng nhựa màu cam của bịch giấy Khiết Nhu, Ngu Tịch đây là do Cố Hải Yến mua cho cô.
Trương Bình Bình lắc đầu, đúng là lạnh lùng khác. Cô chẳng thêm gì chỉ bưng chậu phòng tắm.
Ngu Tịch trông như đang nhắm mắt dưỡng thần ghế, nhưng thực cô tiến gian hệ thống.
Hôm nay xảy quá nhiều chuyện nên cô vẫn kịp xử lý việc .
Ngu Tịch tìm kiếm bóng dáng hệ thống trong đầu nhưng thu gì. Hệ thống vẫn giống như , hễ chút mất tăm. Sau một hồi vô ích, cô rời khỏi gian tinh thần, xoa xoa huyệt thái dương. Đã đến thì cứ an tâm mà ở chứ giờ cô cũng chẳng nên gì.
Tắm rửa xong, Ngu Tịch lên giường và chậm rãi nhắm mắt kết thúc một ngày mệt mỏi.
Vầng trăng thong thả nhô lên nơi chân trời, những vì e thẹn trốn tầng mây. Trên bầu trời chỉ còn một vầng trăng sáng.
“Á!” Một tiếng thét ch.ói tai đ.á.n.h thức Ngu Tịch khỏi giấc ngủ.
Cô mở mắt dậy xuống. Trong ký túc xá, bốn cô gái đều đang quây quanh một chiếc bàn bê từ tới.
Ký túc xá tắt đèn, họ thắp hai cây nến, ánh sáng vàng mờ chiếu lên gương mặt trông phần rợn .
Chính giữa bàn đặt một cây b.út lông. Không hề ngoại lực nào khác tác động mà cây b.út vẫn lơ lửng giữa trung, ngừng rỉ những giọt m.á.u mà thường thể thấy.
Trương Bình Bình đưa tay bịt miệng Lâm Mai Mai, hẳn tiếng hét ban nãy là của cô .
Thấy Ngu Tịch dậy, là cô tỉnh giấc nên Trương Bình Bình áy náy: “Bọn thức ? Xin nhé! Cậu chơi trò Bút Tiên với bọn ?”
Ngu Tịch trả lời ngay. Ánh mắt cô vẫn chăm chăm bốn họ. Cây b.út vẫn nhỏ m.á.u, một khi khởi động sẽ triệu hồi ác quỷ.
Nghĩ đến con ác quỷ dữ tợn trong ký túc lúc mới đến, ánh mắt Ngu Tịch tối . Nơi quá nhiều thứ quái dị, sự việc bất thường tất yêu.
Cô gật đầu ngắn gọn: “Được.”
Bốn nhường cho cô một chỗ. Năm cùng đặt tay lên đầu b.út và bắt đầu chú:
[Bút Tiên, Bút Tiên, ngươi là tiền kiếp của , là hậu kiếp của ngươi. Nếu nối duyên cùng , xin hãy vẽ vòng tròn giấy.]
Cây b.út run lên ngừng. Trương Bình Bình ngạc nhiên thấy rõ vì là thành công, cô còn cảm thán: “Đây là đầu tiên thành công đấy. Tiểu Băng, cho mượn điện thoại chút, ghi kỷ niệm.”
Lãnh Băng bèn lấy bừa điện thoại từ túi đưa cho cô .
Lâm Mai Mai rụt cổ , giọng run run: “Bình Bình, là đừng chơi nữa. Mình sợ… Lần khác hẳn . Cây b.út … nó thật sự đang lơ lửng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-gia-noi-tieng-nho-livestream-huyen-hoc/chuong-37-but-tien-1.html.]
Cô nàng mặt baby là Hồ Tâm cũng phụ họa rằng chơi nữa.
Trương Bình Bình lộ vẻ khó xử, đành nhíu mày : “Không chơi cũng , nhưng chúng mời Bút Tiên thì tiễn ngài về, nếu sẽ gặp rắc rối lớn.”
“Vậy mau tiễn ngài về .” Lâm Mai Mai run run .
Lúc Lãnh Băng tiếp lời: “Đã mời thì hỏi vài câu hẵng tiễn, đừng lãng phí cơ hội.”
Cô vốn gan , sợ quỷ thần như thường.
Lãnh Băng hỏi: [Bút Tiên, Bút Tiên. Xin hỏi ngài là nam nữ?]
Cây b.út chậm rãi dừng chữ “Nữ” chiếc bàn đen.
Ngu Tịch cúi đầu mặt bàn, dòng suy nghĩ tản mạn lúc mới về. Không ngờ mặt bàn là một phiến đá khắc đầy chữ Hán.
Cô đưa tay vuốt theo vân đá. Bề mặt trơn nhẵn, mịn màng, thậm chí còn nhớp dính. Cô khẽ ngửi thử, lập tức một mùi tanh nồng của m.á.u ập thẳng mặt.
Ngu Tịch kỹ, tảng đá đen như mực m.á.u bao phủ, vô dòng m.á.u tuôn từ bên trong. Năm họ lúc chất lỏng đặc quánh bao vây.
Bốn thấy thế giới trong mắt Ngu Tịch. Họ vẫn tiếp tục đặt câu hỏi. Thấy Lãnh Băng và Trương Bình Bình hỏi mãi mà chuyện gì, Lâm Mai Mai và Hồ Tâm dần yên tâm, cũng tham gia màn hỏi đáp kinh dị.
[Bút Tiên, Bút Tiên. Ngài c.h.ế.t như thế nào?]
“Lãnh Băng!” Trương Bình Bình hét lớn, sắc mặt tái mét: “Không hỏi câu đó!”
Cô lập tức hối hận vì để Lãnh Băng tham gia. Bình thường cô vốn vô tư, chẳng kiêng kỵ gì. Hỏi cách c.h.ế.t của Bút Tiên chẳng khác nào tự tìm c.h.ế.t.
Cây b.út trong trung điên cuồng bay lên hạ xuống như kích thích mạnh. Đầu b.út bắt đầu rỉ m.á.u đỏ sẫm. Lần chỉ Ngu Tịch thấy, mà tất cả đều thấy.
Lâm Mai Mai sợ hãi bèn nắm lấy vạt áo ngủ của Ngu Tịch dựa sát cô. Không hiểu vì cô luôn cảm thấy an khi cạnh Ngu Tịch.
Ngu Tịch con nữ quỷ hiện hình nhưng sắc mặt cô vẫn đổi. Cô hề động tác gì, thậm chí chẳng thèm nhấc mí, chỉ lặng lẽ ghế, tạo thành sự đối lập rõ rệt với những đang hoảng loạn.
Lãnh Băng run lẩy bẩy, trơ mắt con nữ quỷ mặt với thể nát bươm, còn hình , sợ đến mức nên lời.
Trương Bình Bình cũng kinh hãi xen lẫn hoang mang, ngã xuống đất, miệng ngừng lẩm bẩm: “Xong … là ác quỷ… xong … chúng c.h.ế.t chắc !”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])