Thí nghiệm thất bại, tôi bị chính vật thí nghiệm bắt cóc để trả thù - 9

Cập nhật lúc: 2026-03-17 22:35:00
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

41

"Vậy chị bao giờ nghĩ đến chuyện cùng nghiên cứu với em ?" Diệp Hi ngước mắt .

 

"Em mà cũng thí nghiệm ?" sững sờ.

 

"Từ nhỏ lớn lên trong phòng thí nghiệm, em giống đám phế vật chỉ ăn xong , xong ăn ," Diệp Hi nhướng mày, "Tuy thực sự bắt tay bao giờ, nhưng kiến thức cơ bản em cũng nắm bảy tám phần ."

 

thêm một nữa câm nín. Rốt cuộc đây thiếu quan tâm đến nó đến mức nào, để nó bao nhiêu chuyện ngay mũi mà bản chẳng gì?

 

hỏi tiếp: "Vậy em thấy loại virus thế nào?"

 

Diệp Hi xoay màn hình máy tính về phía , chỉ những dãy liệu và hình ảnh hiển thị đó.

 

"Em điều tra loại virus từ nửa năm , thậm chí còn nhờ ông chủ tìm chuyên gia virus hàng đầu để nghiên cứu. Đây là kết quả nghiên cứu mới nhất của họ."

 

Dù đang trong lúc nghiêm túc, vẫn kiềm mà thầm cảm thán trong lòng: Cái ông chủ của Diệp Hi đúng là "kẻ đổ vỏ" vĩ đại nhất thời đại. Làm sếp mà những đe dọa, giờ còn biến thành chân chạy vặt cho nhân viên.

 

Hoàn đang nghĩ gì, Diệp Hi chỉ tập trung chằm chằm màn hình: "Theo dõi loại virus hơn nửa năm, em nghĩ một hướng đột phá."

 

: "Có điều thiên phú về sinh học của em kém, kiến thức tích lũy cũng đủ, liệu chuyên gia gửi qua chỗ em chỉ hiểu lờ mờ. Thế nên, em cần chị giúp."

 

42

Hiệu suất việc của Diệp Hi cực kỳ cao, chỉ trong một buổi chiều và một buổi tối, một phòng thí nghiệm mới toanh bố trí xong.

 

Chúng thảo luận với nhóm chuyên gia virus, tự tiến hành các thí nghiệm. Cuộc sống dường như trở những ngày khi rời khỏi viện nghiên cứu, thứ bận rộn nhưng đầy ý nghĩa.

 

Cứ thế, hai tháng thời gian trôi qua, việc nghiên cứu t.h.u.ố.c ức chế cuối cùng cũng chút manh mối. chúng cũng bỏ quên mất một chuyện.

 

chằm chằm rời mắt những con virus đang dần tan rã trong kính hiển vi điện t.ử, bao giờ thấy phấn khích đến thế. định tìm Diệp Hi ngay để thông báo tin vui , lúc mới nhận vì quá mải mê nghiên cứu, ngay cả việc cả buổi chiều thấy bóng dáng nó cũng chẳng hề .

 

lên lầu đến cửa phòng nó, định đẩy cửa nhưng tài nào đẩy nổi. Có lẽ nó khóa trái từ bên trong.

 

"Diệp Hi?" Cảm giác bất an mơ hồ trào dâng, gọi một tiếng bên trong.

 

Không tiếng trả lời. Chẳng lẽ nhà? gọi thêm nữa, vẫn ai đáp . lúc định tìm ở các phòng khác thì cánh cửa đột ngột "cạch" một tiếng mở .

 

Một bóng đen vụt qua, một bàn tay kéo tuột trong. Chưa kịp định thần chuyện gì đang xảy , môi chặn .

 

43

"Ưm..."

 

vùng vẫy, nhưng Diệp Hi càng hôn dữ dội hơn. Cánh tay nó siết c.h.ặ.t lấy eo với lực đạo lớn như khảm trong cơ thể nó . Chưa bao giờ thấy Diệp Hi điên cuồng và mất kiểm soát đến thế, vô thức tăng sức chống cự. sự chênh lệch quá lớn về thể lực khiến thể nhúc nhích.

 

Ngước mắt nó, chỉ thấy đôi đồng t.ử vốn màu đỏ sẫm nay chuyển sang sắc đỏ tươi rực rỡ. Khi sắp thở nổi nữa thì nụ hôn mới kết thúc. Lúc mới phát hiện môi nó vệt m.á.u, hình như là do nó tự c.ắ.n .

 

Diệp Hi nhíu c.h.ặ.t lông mày, trông vẻ vô cùng khổ sở: "... Chị tìm em việc gì?"

 

"... Virus..." mở lời, nó áp tới chặn môi nữa.

 

Môi răng quấn quýt, giọng Diệp Hi chút mơ hồ: "Lúc em cho chị thời hạn, giờ chị thể cho em câu trả lời ?"

 

"..." Đầu óc "oàng" một tiếng, nhất thời đờ đẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thi-nghiem-that-bai-toi-bi-chinh-vat-thi-nghiem-bat-coc-de-tra-thu/9.html.]

 

Tháng Tư , mùa động d.ụ.c của loài rắn bắt đầu...

 

"Nếu chị vẫn đồng ý, em định sẽ gì chị?" đột ngột bình tĩnh , thẳng mắt nó hỏi.

 

44

Diệp Hi nghiến răng, đuôi mắt hằn lên vẻ hung tợn: "Chị ơi, câu đó đối với em lúc chẳng chút ý nghĩa nào cả."

 

thử đẩy nó , nhưng nó vẫn bất động như bàn thạch. dứt khoát buông xuôi, vùng vẫy nữa. Đã trưởng thành lâu , cũng là cái khá thoáng về chuyện . Chỉ là , liệu Diệp Hi thực sự bất chấp ý của .

 

chằm chằm. Dưới tác động của lượng hormone đang hoạt động quá mức, khuôn mặt vốn trắng trẻo của nó ửng hồng, yết hầu chuyển động, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

 

"Chị thực sự... vô tình với em đến thế ?"

 

vẫn im lặng, chỉ tĩnh lặng chờ đợi phản ứng của nó. Thấy lên tiếng, một lúc lâu , nó như cam chịu phận, cúi đầu tự giễu: "... Thôi bỏ , nếu em thực sự thể nhẫn tâm thì mấy..."

 

Tim khẽ rung động, tiếp tục thử lòng: "Vậy những lời lúc em chỉ là để dọa chị thôi ?"

 

Diệp Hi c.ắ.n môi . Hồi lâu , nó đột ngột buông , sắc mặt càng lúc càng tối sầm .

 

"Muốn thì ngay , mau ngoài! Sẵn tiện khóa cửa luôn, bất kể thế nào, một tuần mới mở cho em!"

 

Nói , Diệp Hi nắm lấy cánh tay định đẩy ngoài cửa. liếc thấy cánh tay nó vài giọt m.á.u tươi, chắc là khi , nó tự c.ắ.n để kiềm chế.

 

Thực cũng đúng, nếu Diệp Hi thực sự cưỡng ép , nó chẳng cần đợi đến tận bây giờ. Chàng thiếu niên tự tay nuôi dưỡng từ ba năm , đến lúc vẫn tôn trọng . Nếu còn nhận tâm tư của nó dành cho , thì đúng là kẻ ngốc .

 

"Được, chị đồng ý." dừng bước.

 

Ánh mắt Diệp Hi trở nên sâu thẳm, đôi môi đỏ mọng nhếch lên.

 

"Đây là chị tự nguyện đấy nhé..."

 

...

 

45

Khi tỉnh dậy, ngoài cửa sổ thì thấy một mảnh đen kịt. Mở điện thoại xem giờ, là tối ngày thứ tư.

 

Kể từ hôm đó, ở lì trong căn phòng suốt bốn ngày trời trời trăng mây đất gì. Những hình ảnh trong ký ức lướt qua khiến cảm giác hổ ập đến. lật chăn dậy, cơn đau nhức nhối truyền đến mới khiến thực sự tỉnh táo đôi chút.

 

hiểu rõ về loài rắn, nhưng khi chính trải nghiệm, vẫn khỏi rùng .

 

"Chị ơi..." Một đôi tay vòng qua ôm lấy từ phía , Diệp Hi gối đầu lên vai , giọng mang theo nét khàn đặc của mới thức giấc.

 

Động tác của cứng đờ, dám cử động.

 

"Chị là của em , vui quá." Nó hôn lên gáy . Nó xoay mặt , hôn thêm một cái nữa: "Chị đồng ý với em, chứng tỏ trong lòng chị, em vẫn một vị trí nào đó ?"

 

chỉ cụp mắt bàn tay nó đang đặt eo , ngẩn ngơ. Thực sự vị trí ? Chính cũng chắc chắn lắm. Ở bên cạnh vật thí nghiệm của , chuyện đây mơ cũng dám nghĩ tới.

 

Thấy gì, Diệp Hi dính lấy, tự lẩm bẩm một : "Chị ơi, ở bên em ? Sau khi nghiên cứu xong t.h.u.ố.c ức chế, em cùng chị chu du khắp thế giới. Nếu chị , chúng còn thể sinh một đứa con..."

 

Dường như nghĩ đến điều gì đó, nó khựng , chau mày: "Không đúng, thôi cần con nữa . Ánh mắt chị chỉ cần đặt em là , con cái phá đám thì ho gì."

Loading...