Thí nghiệm thất bại, tôi bị chính vật thí nghiệm bắt cóc để trả thù - 3
Cập nhật lúc: 2026-03-17 22:33:25
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
11
"Cậu chắc kết quả nhầm lẫn chứ, trí thông minh của nó thực sự chỉ 120?"
Khi cầm bản báo cáo kết quả IQ của Diệp Hi tay, thực sự thể tin nổi.
Lưu Nhạc đẩy gọng kính, thong thả tựa lưng ghế sofa: "Dựa các báo cáo kiểm tra hiện tại, IQ của nó đúng là 120."
Trí thông minh của bình thường trong 90 đến 110, từ 110 đến 120 là ưu tú, còn từ 120 đến 140 mới coi là thiên tài. khả năng học tập siêu đẳng của Diệp Hi khi mới chỉ bảy tháng tuổi, IQ của nó đáng lẽ cao hơn thế nhiều.
ném bản báo cáo xuống bàn: " tin."
"Theo như những gì cô kể thì chính cũng thấy nghi ngờ kết quả ," Lưu Nhạc nheo mắt, " cô đấy, bác sĩ tâm lý, là dân chuyên nghiệp."
đáp bằng một gương mặt cảm xúc.
Lưu Nhạc thở dài: "Nếu báo cáo thực sự sai sót, thì chỉ một khả năng duy nhất thôi, chỉ là cô chấp nhận nổi ."
hiệu cho tiếp: "Anh cứ ."
Lưu Nhạc nghiêm túc : "Có lẽ kết quả kiểm tra vấn đề, mà là 'đối tượng' kiểm tra vấn đề."
"... Ý là ?" nhất thời phản ứng kịp.
"Nghĩa là, đối tượng thí nghiệm của cô lẽ sớm đoán mục đích của buổi kiểm tra , nên nó cố tình sai để đ.á.n.h lạc hướng chúng ."
Chuyện cứ như thần thoại , thấy thật nực : "Nó mới bảy tháng tuổi, như một tờ giấy trắng chẳng gì, thể sở hữu tâm cơ sâu hiểm đến thế?"
Lưu Nhạc thản nhiên nhấp một ngụm , liếc : "Vậy ? Mới bảy tháng tuổi tự học một ngôn ngữ, còn chuyện gì thể xảy nữa?"
: "..."
, Diệp Hi dù chín chắn thông minh sớm đến , thì đạt đến mức độ quả thực là bình thường.
Lưu Nhạc đặt chén xuống, dừng một chút tiếp: "Tất nhiên, cũng loại trừ khả năng gã rắn thiên bẩm về ngôn ngữ. Vả , IQ 120 vốn dĩ cũng chẳng thấp chút nào."
thở dài: "Ý là, lẽ đang lo chuyện ?"
"Ai ," Lưu Nhạc nhún vai, "Đây chỉ là gợi ý và suy nghĩ cá nhân của thôi, còn xử lý thế nào thì tùy cô."
12
Sau một ngày dài thí nghiệm, đồng hồ, bảy giờ tối, đến giờ cho Diệp Hi uống sữa .
Pha xong sữa, bộ đến phòng kính nơi nuôi dưỡng Diệp Hi qua lớp kính bên trong. Lúc , Diệp Hi đang cuộn tròn đuôi rắn, ngủ giường với vẻ mặt cực kỳ an tĩnh.
Khuôn mặt nhỏ hồng hào chỉ bằng bàn tay, hàng mi dài cong v.út, sống mũi cao thanh tú và đôi môi đỏ mọng xinh xắn. Nó là rắn mà dày công nuôi dưỡng, tinh tế đáng yêu đến thế , bảo vì một suy đoán thể là lo hão mà tiêu hủy nó...
Lòng ngổn ngang trăm mối.
Có lẽ đ.á.n.h mùi hương của , Diệp Hi đang ngủ say bỗng khẽ cử động, hàng mi như cánh bướm rung rinh đột ngột mở mắt. Đôi đồng t.ử đỏ thẫm như đá ruby về phía , ánh mắt đầy vẻ ngây thơ và trong veo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thi-nghiem-that-bai-toi-bi-chinh-vat-thi-nghiem-bat-coc-de-tra-thu/3.html.]
Diệp Hi, suy cho cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ thuần khiết chút tạp niệm.
13
"Chị ơi..."
Nó dụi dụi mắt, trườn đuôi rắn lao về phía . Hai cánh tay trắng trẻo như ngọc ôm lấy bắp chân , chiếc đuôi đỏ thẫm quấn quýt lên.
Vì là mùa hè nên mặc quần ngắn, chiếc đuôi trơn nhẵn ma sát da thịt mang cảm giác mát lạnh. Phải thừa nhận rằng, cái đuôi mềm mại và mát rượi chạm da thịt cho một cảm giác dễ chịu khó tả.
Nó chớp chớp đôi mắt to: "Chị ơi, cả ngày nay chị đến thăm em, em nhớ chị lắm."
bế nó lên, chẳng nên trả lời thế nào, đành dối lòng: "Ừ, chị cũng nhớ Diệp Hi."
Nghe , mắt Diệp Hi sáng rực lên, đôi tay nhỏ bấu lấy cổ , thơm một cái thật kêu má .
"Chị nhớ đến mỗi ngày nhé, nếu em sẽ nhớ chị lắm lắm luôn. Nhớ quá em sẽ thấy khó chịu, mà khó chịu là em uống sữa, lớn lên nữa ..."
Lạ thật, đứa trẻ còn cách đe dọa nữa cơ đấy?
bật : "Thế hôm nay Diệp Hi tự pha sữa uống ngoan ?"
Nó ngoan ngoãn gật đầu: "Có ạ, chị bảo em tự chăm sóc thì em nhất định sẽ mà."
14
Từ khi Diệp Hi thông minh, cầm tay chỉ việc dạy nó cách tự pha sữa, bảo nó nếu đói thì hãy tự vận động.
Lúc đầu Diệp Hi học, nó mếu máo bảo học , cứ đòi pha cho. Cuối cùng, dùng đến chiêu đe dọa rằng nếu học thì chị sẽ yêu em nữa, nó mới ấm ức đồng ý.
Cái sinh linh nhỏ bé cẩn thận cầm lấy hộp sữa, cẩn thận xúc từng thìa, cẩn thận bưng bình hứng nước nóng, cẩn thận lắc đều ôm lấy bình sữa b.ú... Loạt động tác đó trông vất vả tốn sức.
Dáng vẻ tội nghiệp khiến cảm giác hành động pha sữa cho nó của thật là tội ác tày trời, thể tha thứ.
Kể từ đó, chúng giao kèo: nếu quá bận mà quên pha sữa, nó tự chứ nhịn chờ . Và theo tình hình mấy ngày qua, nó luôn ngoan. Bất kể gì, nó cũng đều lời rắp rắp.
15
Vì thế, việc nên xử lý nó , và xử lý thế nào, thực sự thể quyết định nổi... Nhất là mỗi khi Diệp Hi ôm lấy , nũng nịu gọi "Chị ơi", thật sự đành lòng xuống tay.
Động vật thường thiên tính coi sinh vật đầu tiên thấy là . Diệp Hi bám như , chắc hẳn cũng coi là thiết nhất của nó . Vậy mà mà nó hết lòng yêu thương, suốt mấy ngày qua chỉ nghĩ đến việc nên xử lý nó . Nghĩ cũng thấy xót xa cho nó.
Nhìn đôi mắt đỏ thẫm trong veo của Diệp Hi, hít một thật sâu, cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Dù chuyện gì xảy , cũng sẽ từ bỏ nó.
Những ngày tiếp theo, chúng vẫn chung sống bình lặng như thường lệ. Diệp Hi vẫn bám , và vẫn dành thời gian chơi với nó, pha sữa cho nó mỗi giờ việc. Có lẽ vì Diệp Hi là vật thí nghiệm chuyển gen thành công đầu tiên, hoặc cũng lẽ vì nó sở hữu sự thông minh và đáng yêu của một đứa trẻ loài . Trong tất cả các vật thí nghiệm, thích nó nhất và cũng sẵn lòng chăm sóc nó nhất.
Hơn nữa, tâm hồn trẻ thơ là thuần khiết nhất, khi một đứa trẻ dành trọn vẹn ánh mắt và tâm trí cho bạn, cảm giác hạnh phúc đó thật khó diễn tả bằng lời.
Chỉ là, Diệp Hi cuối cùng vẫn khác với trẻ con loài .
Khi Diệp Hi tròn một tuổi, lúc đang rửa bình sữa cho nó, ngón tay tình cờ chạm và phát hiện núm v.ú cao su hai cái lỗ nhỏ. Tim thắt , lập tức phòng để kiểm tra răng của Diệp Hi. Dù hiểu chuyện gì nhưng nó vẫn ngoan ngoãn há miệng .
kỹ , quả nhiên, hàm hồng hào của Diệp Hi, hai chiếc răng nanh nhỏ xíu, sắc nhọn mọc lên từ lúc nào . Diệp Hi l.i.ế.m l.i.ế.m hai chiếc răng nanh đó, ánh mắt vẫn ngây ngô: "...Sao chị?"