Thí nghiệm thất bại, tôi bị chính vật thí nghiệm bắt cóc để trả thù - 2
Cập nhật lúc: 2026-03-17 22:33:09
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Diệp Hi là báu vật mà đặt trọn kỳ vọng.
Vì , việc từ ăn ở đến của nó, đều nâng niu hết mực, nỡ để ai khác chạm tay . Từ lúc nó phá vỡ lớp vỏ trứng trắng muốt chui , cho đến khi mở mắt đời và bập bẹ tập , luôn là túc trực bên cạnh.
Khi Diệp Hi bảy tháng tuổi, cầm bình sữa cho nó b.ú xong, đang định rút tay để rời thì nó đột ngột nhào tới, ôm c.h.ặ.t lấy cổ tay chịu buông. Đôi mắt to màu đỏ sẫm chớp chớp, cái miệng nhỏ mếu máo, trông đáng thương đầy vẻ quyến luyến.
thử rút tay , nhưng nó càng siết c.h.ặ.t hơn. Một đứa trẻ mới bảy tháng tuổi mà lực tay hề nhỏ, thậm chí thể sánh ngang với sức mạnh của một đàn ông trưởng thành.
Điều khiến kinh ngạc vô cùng. Còn nhỏ thế khỏe như , lớn lên, thể chất của nó sẽ còn đáng sợ đến mức nào?
nghĩ lo chuyện . Cho dù thể chất của nó mạnh mẽ đến , phòng thí nghiệm cũng là tường đồng vách sắt, cạm bẫy công nghệ cao bủa vây khắp nơi, dù nó ba đầu sáu tay cũng chẳng thể nào thoát nổi.
rút tay thêm nữa vẫn , đành hạ giọng dỗ dành: "Diệp Hi ngoan nào, buông tay , chị thí nghiệm ."
Diệp Hi chỉ mếu máo, cũng buông.
xoa đầu nó: "Làm thí nghiệm là để tạo thêm vài đứa em cho em nữa, đợi chúng đời , em sẽ thêm nhiều bạn chơi cùng."
Diệp Hi chằm chằm, vẫn chút lay chuyển.
chau mày, giả vờ giận dỗi: "Diệp Hi, buông tay là chị giận thật đấy."
Nghe thấy thế, Diệp Hi khẽ liếc sắc mặt của , hàng mi dày rung nhẹ, đôi mắt phượng rũ xuống, nó mím môi cúi đầu. cứ ngỡ giọng điệu nặng nề của nó sợ, định lên tiếng an ủi thêm vài câu.
Nào ngờ, nó liếc xéo một cái đầy oán trách, khóe môi bĩu , hừ lạnh một tiếng dứt khoát lưng , thèm mặt nữa.
??
Chuyện gì thế , một nhóc con mới bảy tháng tuổi mà dỗi cơ ?
buồn bực , nhún vai một cái cầm bình sữa đóng cửa ngoài. Dẫu cũng còn nhiều thí nghiệm , thời gian để dỗ dành một đứa trẻ đang hờn mát mãi .
Hơn nữa, nó cũng chỉ là một vật thí nghiệm. Không cần thiết lãng phí quá nhiều tâm tư những vấn đề cảm xúc như thế .
7
Sau Diệp Hi, nuôi dưỡng thành công một con sếu đỉnh hồng. như kỳ vọng, là một con sếu thuần chủng, hề xảy tình trạng biến dị như Diệp Hi.
Cả buổi chiều hôm đó, đắm chìm trong niềm vui sướng và phấn khích khi con sếu đời, mải mê kiểm tra dữ liệu cơ thể của nó rời tay. Đến mức điện thoại bàn rung lên mấy hồi cũng chẳng hề .
Đến khi thành xong các bước kiểm tra thì mười giờ đêm. lỡ mất giờ pha sữa cho Diệp Hi lúc tám giờ.
Khi hớt hải pha xong sữa chạy đến phòng của Diệp Hi, chỉ thấy gã rắn nhỏ đang bò giường nhúc nhích, hàng mi dài rũ xuống đầy mệt mỏi, dường như là quá đói .
Nghe thấy tiếng động ở cửa, nó lười biếng liếc một cái, lập tức ngoắt đầu sang chỗ khác như đang vẻ giận dỗi.
bế thốc nó lên, đỡ lấy đầu để cho nó b.ú bình, nhưng cái tính khí của nhóc con dạng , nó cứ mím c.h.ặ.t môi, nhất quyết chịu ngậm núm v.ú.
bất lực, rõ là nó hiểu nhưng vẫn lầm bầm: "Em thế nào mới chịu tha cho chị đây?"
Không ngờ, Diệp Hi trong lòng đột ngột lên tiếng: " mới ... tha cho chị..."
Bình sữa trong tay rơi bộp xuống đất, thực sự sững sờ. Nó mới bảy tháng tuổi mà hiểu lời , còn thể tự tổ chức ngôn ngữ để trả lời ?!
Ngay cả một đứa trẻ bình thường ở độ tuổi cũng chỉ mới gọi "ba, " một cách vô thức thôi mà.
Cảm giác kỳ quái dâng lên, nhặt bình sữa đất lên lau sạch, giả vờ bình tĩnh: "Em gì cơ..."
Sắc mặt nó khó coi, nó khoanh tay , đôi mắt lạnh lùng đầy vẻ xa cách: " là mới tha cho chị..."
8
chằm chằm nó, khẽ hỏi : "Em hiểu và học từ khi nào ?"
Diệp Hi dường như nhận sự bất thường của , nó khựng , ngước mắt một cái im bặt. Thấy dáng vẻ nhạy cảm của nó, sự nghi hoặc trong lòng càng lớn dần.
cố giữ giọng ôn tồn nhất thể, nhẹ nhàng xoa đầu nó: "Diệp Hi ngoan, cho chị , em học từ khi nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thi-nghiem-that-bai-toi-bi-chinh-vat-thi-nghiem-bat-coc-de-tra-thu/2.html.]
Diệp Hi liếc một cái, đôi môi mấp máy, đôi tay nhỏ bé đột nhiên ôm chầm lấy eo , giọng lí nhí như một đứa trẻ sai chuyện gì đó:
"Em chuyện... còn cả âm thanh trong điện thoại của chị nữa... Em đoán là như , nên em thử một chút..."
Nghe đến đây, câm nín.
, phòng kính nuôi nhốt nó gần phòng thí nghiệm của , những cuộc trò chuyện ngắn ngủi của và đồng nghiệp hằng ngày chắc chắn lọt tai nó. Thêm nữa, khi thí nghiệm xong, thường thói quen mở điện thoại lên xem, lúc thì lướt mạng xã hội, lúc thì xem phim.
Nhiều khi thấy Diệp Hi thui thủi một cũng tội, thường bế nó khỏi phòng kính để cùng xem. Diệp Hi lúc nào cũng ngoan, quấy , chẳng giống một đứa trẻ mấy tháng tuổi chút nào, nó cứ mở to đôi mắt đẽ, chớp mắt màn hình cùng .
Lúc đầu chỉ tưởng là nó thích thú với hình ảnh màu sắc, nào ngờ, nó đang học tập từ chính những video đó.
chuyện hề đơn giản. Mới bảy tháng tuổi mà chỉ thông qua và thể cơ bản chủ một ngôn ngữ. bắt đầu cảm thấy lo ngại sâu sắc về việc chỉ thông minh của nó rốt cuộc cao đến mức nào.
9
Không lâu , nhờ một bạn là bác sĩ tâm lý tên Lưu Nhạc đến để giúp kiểm tra chỉ thông minh của Diệp Hi.
Thế nhưng thấy Lưu Nhạc, Diệp Hi rũ bỏ dáng vẻ ngoan ngoãn ngày thường. Đuôi rắn của nó căng cứng, ánh mắt lộ vẻ hung dữ, cảnh giác chằm chằm , trong miệng còn phát những tiếng xì xì đầy tính đe dọa đặc trưng của loài rắn.
Có lẽ vì ngày thường Diệp Hi biểu hiện quá giống một đứa trẻ loài , dáng vẻ quấn quýt bên quá đỗi đáng yêu, nên suýt chút nữa quên mất một sự thật——
Tỷ lệ gen trong nó, phần rắn vượt xa phần .
Vì , khi thấy dáng vẻ hung hãn như một con thú nhỏ của nó, cảm giác trong bỗng chốc trở nên xa lạ.
nén sự kỳ quái đang lan tỏa trong lòng, tới xoa đầu nó, dịu dàng trấn an: "Diệp Hi ngoan, để trai cho em vài bài kiểm tra nhé, thế chị mới lập phương án nuôi dưỡng tiếp theo cho em ."
Phương án nuôi dưỡng tất nhiên chỉ là cái cớ. chỉ xem xem, khả năng Diệp Hi gây nguy hiểm cho xã hội loài lớn đến mức nào.
Dựa tình hình đó, thể chất của nó vượt xa thường, nếu trí thông minh cũng...
Dù thí nghiệm quan trọng đối với việc duy trì nòi giống sinh vật đến , cũng tuyệt đối để mầm mống đe dọa đến sự sinh tồn của nhân loại!
Diệp Hi bằng ánh mắt đáng thương, đó liếc Lưu Nhạc – đang một bên quan sát nó với vẻ thích thú – bằng một cái lạnh thấu xương.
Lưu Nhạc nghiêng đầu, khẽ nở nụ đầy hứng khởi với nó. Diệp Hi vẫn giữ nét mặt lạnh băng, đôi đồng t.ử đỏ sẫm tràn đầy sự thù địch thẳng Lưu Nhạc. Nó c.ắ.n môi , cuối cùng cũng ngoan ngoãn gật đầu.
10
Lưu Nhạc nhướng mày, đôi mắt sáng rực đưa tay xoa xoa cằm: "Đây chính là 'bé cưng thiên tài' biến dị của cô đấy ? Nhìn ngũ quan, khuôn mặt xem, lớn lên chắc chắn là một mỹ nam tuyệt sắc."
Anh liếc chiếc đuôi rắn đang quấn quanh cánh tay của Diệp Hi: "Tiếc thật, là rắn, nếu mượn cô đem về 'chơi' thử ."
lạnh lùng lườm cảnh cáo: "Bác sĩ Lưu, nếu cái miệng của bớt thối một chút thì chúng thể bạn của đấy."
Lưu Nhạc bĩu môi: "Đùa một câu thôi mà cũng nghiêm túc thế, mấy cô nhà khoa học sinh vật đúng là nhạt nhẽo thật."
đanh mặt : "Đùa giỡn kiểu đó với một đứa trẻ lớn, nghĩ chỉ nhạt nhẽo mà còn rảnh rỗi đấy."
Lưu Nhạc nhún vai: "Cô nghĩ thì tùy, nhạt nhẽo như cô hèn gì độc suốt 25 năm chẳng ma nào thèm rước, cứ đợi đấy, khi cô độc cả đời."
: "..."
Ngay đó, một cách đểu giả: "Nếu đàn ông nào chịu cô, thì đành chịu thiệt thòi một chút mà 'hốt' cô , thấy ?"
"..." chỉ tặng cho một cái lườm cháy mặt. Nếu vì còn việc cần nhờ vả, thực sự tặng cho một cái tát như ngày .
Khi buổi kiểm tra sắp bắt đầu, ngón tay út của đột nhiên móc lấy. Cúi xuống , thấy khuôn mặt tinh tế của Diệp Hi đang đầy vẻ vui, đôi mắt đỏ sẫm đầy khẩn cầu:
"Đợi em ngoài, em thể thấy chị ngay lập tức ?"
Kể từ ngày hôm đó, Diệp Hi chuyện càng lúc càng trôi chảy hơn.
mỉm : "Tất nhiên . Chị sẽ luôn đây đợi Diệp Hi mà."
Nghe thấy câu đó, hàng mi dày của Diệp Hi khẽ chớp động, lúc nó mới yên tâm theo Lưu Nhạc trong phòng.