Thế Tử Khoan Chết Đã, Phu Nhân Có Hỉ Rồi - Chương 558: Mời Vào Cung Tuyển Phi
Cập nhật lúc: 2026-01-09 17:32:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hộ vệ của Bùi gia theo Bùi Bảo Oanh, hài lòng rời .
Bên , Tạ Huyền ở Tuyên Vương phủ còn tình hình của Trịnh gia, cũng quá để tâm đến một Trịnh Tuấn nhỏ bé, đang chờ tin của Việt Kiêu thì trong cung đến.
Là Quý ma ma bên cạnh Lý Hoàng hậu, đích đến mời Tạ Huyền cung.
“Lão nô phụng mệnh nương nương, mời Điện hạ cung một chuyến.”
Tạ Huyền mặt mày tỏ vẻ quan tâm, nhưng bất giác thẳng ghế, “Ồ, mẫu hậu nhớ đến ?”
Trong lời cứng nhắc, sự bất mãn nồng nặc sắp tràn ngoài.
Quý ma ma giữ thái độ cung kính, còn pha chút hiền hòa, “Điện hạ, Hoàng hậu nương nương thể quên ngài, chỉ là…”
Nói đến đây, Quý ma ma thấy xung quanh còn ngoài, tiện quá rõ, “Nương nương đợi ngài bình tĩnh hơn, mới chuyện với ngài, con ruột thịt chuyện gì mà , ngài cũng qua tuổi nhược quán, nên là hiểu rõ nhất nương nương thời trẻ.”
Về chuyện mẫu hậu thích Tạ Hoan, Tạ Huyền đến giờ vẫn thể chấp nhận, chỉ là tức giận, bây giờ còn chút dám thẳng phụ hoàng.
Hắn hiểu mẫu hậu, vì mẫu hậu mưu tính cho mà trong lòng cay đắng oán hận, thêm những ngày , mẫu hậu cũng nhớ đến .
Cữu phụ mới mất mà!
Cú sốc kép, khiến Tạ Huyền giọng điệu gay gắt, “Rốt cuộc là ai bình tĩnh!”
Ai bình tĩnh? Phụ hoàng cửu ngũ chí tôn thích, thích con riêng? Ai bình tĩnh?
Nói xong, Tạ Huyền bỗng im lặng, quả thực bình tĩnh hơn một chút, ngước mắt xua tay cho tất cả hạ nhân lui , mới : “Đừng là nhược quán, dù đến tuổi hoa giáp, bản vương cũng thể hiểu .”
Quý ma ma thở dài một tiếng, bà cũng con Hoàng hậu xa cách, bèn khổ tâm kể chuyện xưa, “Điện hạ xem bức tranh, chắc cũng đoán , nương nương thời trẻ từng Thái t.ử và Phụ Quốc Công chúa cứu giúp, một cô gái xuất giá nảy sinh lòng ngưỡng mộ với ân nhân cứu mạng là chuyện thường tình, chẳng lẽ Điện hạ con gái nào trong lòng ? Thầm thương trộm nhớ là sai, nương nương cũng từ từ buông bỏ nên mới lệnh cho lão nô đốt bức tranh, ngờ Điện hạ thấy, chuyện cũ nhắc , thêm chuyện Quốc cữu gia qua đời đối với nương nương là một cú sốc lớn, xin Điện hạ đừng bốc đồng nương nương đau lòng nữa.”
Tạ Huyền im lặng một lúc, rõ ràng trong lòng đang từ từ chấp nhận, nhưng miệng vẫn cứng rắn, “Đâu là buông bỏ, nếu buông bỏ, tại vẫn luôn về phía hoàng ?”
Quý ma ma lắc đầu, “Đối với Thái t.ử và Phụ Quốc Công chúa, nương nương mang lòng ơn, gì sai, nhưng trong lòng nương nương, ngài là quan trọng nhất.”
Tạ Huyền im lặng.
Quý ma ma : “Tuy Điện hạ giận dỗi với nương nương, nhưng nương nương những ngày vẫn đang lo lắng cho ngài, nghĩ rằng Điện hạ tuổi còn nhỏ, sắp xếp cho ngài tuyển phi.”
“Tuyển phi?” Tạ Huyền nhíu mày, “Không cần.”
Quý ma ma ý vị sâu xa cong khóe miệng, “Lần , nương nương còn triệu Khương cô nương cung, Điện hạ chắc chắn chọn?”
Tạ Huyền sắc mặt đổi, kinh ngạc dậy, “Cái gì? Khương Ly? Mẫu hậu …” Chẳng trách, chẳng trách Quý ma ma ám chỉ trong lòng, hóa mẫu hậu .
“Vào cung.”
Hắn xem, việc tuyển phi mà mẫu hậu sắp xếp, là chuyện gì.
Lúc , quên mất Trịnh gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/the-tu-khoan-chet-da-phu-nhan-co-hi-roi/chuong-558-moi-vao-cung-tuyen-phi.html.]
Tạ Huyền chân bước khỏi lầu các, đầu một con bồ câu trắng bay qua, thấy, thẳng khỏi phủ.
Cùng Quý ma ma mỗi lên một chiếc xe ngựa, bánh xe lăn hai vòng, quản gia trong Tuyên Vương phủ vội vàng chạy —
“Điện hạ!”
Tạ Huyền giọng quản gia, như là xảy chuyện lớn.
Lập tức lệnh cho phu xe dừng , đẩy cửa sổ xe, thấy quản gia bước nhanh đến gần, ngoắc tay.
Quản gia kiễng chân, giơ tay che miệng, nhỏ giọng chuyện bí mật, “Điện hạ, theo tin báo của mật thám ở Vân Tĩnh quan, Bình Dương Công mấy ngày , qua Vân Tĩnh quan, về hướng Mậu Vân.”
Thái t.ử tìm , Bình Dương Công còn khỏi kinh gì?
Tạ Huyền sắc mặt nghiêm nghị, liên hệ với huyện Mậu Vân, khó đoán , mục đích cuối cùng của Bình Dương Công đến Mậu Vân, vẫn là để đối phó .
Đằng Bình Dương Công, ai khác chính là hoàng , cháu gái, cháu rể của .
Rõ ràng là ba nghi ngờ , nên mới để Bình Dương Công đến Mậu Vân tìm chứng cứ.
Tạ Huyền đương nhiên thể để họ như ý, nắm c.h.ặ.t t.a.y, nghiêm giọng dặn dò, “Bất kể Trịnh gia trung thành , đều là trọng điểm gây nghi ngờ.”
Quản gia nghiêm mặt gật đầu, “Lão nô cho trừ khử Trịnh gia.”
“Không,” tay Tạ Huyền đưa ngoài cửa sổ, giữ lấy quản gia, hạ giọng , “Việt Kiêu thường xuyên đến biên giới, liên lạc với Trịnh gia khá mật thiết, chuyện để , bây giờ đang trong lúc nhạy cảm, để tạm dừng những việc kinh doanh đó.”
Quản gia do dự, “Điện hạ tin tưởng như ? Dù là con ch.ó trung thành, cũng khó đảm bảo…”
Lúc , trong chiếc xe ngựa buộc dừng phía , Quý ma ma cử nha đến hỏi, “Điện hạ, ma ma hỏi ngài, khi nào xuất phát? Chỉ sợ nương nương ở trong cung sẽ đợi sốt ruột.”
“Biết đừng giục.” Tạ Huyền vui đáp một câu, nha dám nhiều, về phía báo .
Tạ Huyền quản gia, sự tin tưởng trong mắt dần sự âm độc thế, “Những việc kinh doanh hạ lưu đó, là quản lý, tự nhiên để giải quyết.”
Hai chữ “giải quyết”, c.ắ.n mạnh.
Bất kể là giải quyết Trịnh gia giải quyết Bình Dương Công, đều xem bản lĩnh của Việt Kiêu bao nhiêu.
Quản gia muộn màng lĩnh hội ý của Tạ Huyền, thầm nghĩ Điện hạ hổ là Điện hạ.
Nếu Việt Kiêu thể thuận lợi giải quyết cuộc khủng hoảng , đó là nhất, đồng thời cũng thể chứng minh Việt Kiêu là một con “chó” bản lĩnh.
Nếu giải quyết , chỉ thể là bản lĩnh, cũng cần giữ , dù việc kinh doanh vi phạm luật pháp là Việt Kiêu , cũng là Việt Kiêu mặt liên lạc với Trịnh gia, trong tay Việt Kiêu còn lệnh bài đại diện cho Trịnh gia, chỉ cần bất kỳ bằng chứng buôn lậu t.h.u.ố.c nào Bình Dương Công bắt , đó là của Việt Kiêu và Trịnh gia, liên quan gì đến Tuyên Vương phủ?
Việt gia thể thế Diệp gia giàu nhất, tự nhiên cũng con ch.ó trung thành hơn thế Việt Kiêu.
Tạ Huyền đau lòng, lạnh lùng : “Ngươi tiên cắt đứt liên hệ giữa phủ và Việt Kiêu, nếu thật sự đến bước đó, Việt Kiêu dám c.ắ.n , nhất định lấy mạng ngay lập tức.”