9
Lục Cẩn Huyền lúc thường mặc âu phục, chứng kiến từ một sinh viên đại học bước xã hội, trở thành một đàn ông điềm đạm, tự chủ như hiện nay.
Anh mặc áo sơ mi, những ngón tay thon dài rõ đốt xương cài từng chiếc cúc lên đến tận cổ, nghiêm cẩn quyến rũ.
Chỉ là luôn chằm chằm khuy măng sét của .
Chất liệu bạc tỏa ánh sáng trắng lạnh lẽo.
Tinh tế và tao nhã.
cứ thấy rằng, chú gấu nhỏ vẫn hợp với hơn.
10
Bạch nguyệt quang Khương Tích Sương cảm động, thế là cô lái xe đưa đến quán bar chơi tới bến.
Và còn tuyên bố: “Đêm nay bộ chi phí do cô Khương đây chi trả.”
bảo thích uống rượu, chẳng tốn của bao nhiêu tiền .
Cuối cùng, – kẻ uống đến mức phân biệt đông tây nam bắc – Khương Tích Sương vác khách sạn.
Cô uống hăng nhưng say, ngày thường phong thái thanh nhã nay mất sạch, suýt chút nữa đ.á.n.h với mấy kẻ đến trêu ghẹo chúng .
May mà can ngăn.
Nếu thì với môn tán thủ cô học từ tiểu học, chẳng ai sẽ nếm mùi lợi hại .
uống đến mức má nóng bừng bừng, Khương Tích Sương bỗng nhiên ôm lấy , hướng về điện thoại tạo dáng chữ V.
mập mờ bảo cô nhớ chỉnh app cho .
Thèm mala quá
Cô gật đầu lia lịa đồng ý.
Vào phòng khách sạn xong, cô quẳng lên giường tự phòng tắm.
bò giường nhúc nhích.
Điện thoại bàn bỗng nhiên đổ chuông, tiếng chuông thái dương giật liên hồi.
lao tới điện thoại.
Đầu dây bên truyền đến một giọng nam quen thuộc.
Giọng Lục Cẩn Huyền lạnh lùng, còn xen lẫn chút tức giận: “Sao em đưa cô bar...”
Người say rượu thì dễ nổi nóng.
Xót Bạch nguyệt quang của ?
Hừ, là cô kéo đấy chứ.
chẳng đợi hết chặn họng ngay: “Mặc kệ !”
Người đối diện sững một chút mới lên tiếng: “... Cửu Cửu?”
“Không, là cha đây!”
nhanh như chớp cúp máy, một nữa kéo danh sách đen.
Khương Tích Sương từ phòng tắm , thấy đặt điện thoại xuống: “Ai thế?”
“Lục Cẩn Huyền.”
hậm hực : “Hỏi đưa bar, liên quan gì đến chứ, hứ!”
Khương Tích Sương ngẩn , mắt xẹt qua một tia cảm xúc lạ lùng, lập tức kiên định phụ họa theo : “Nói đúng lắm! Anh lấy tư cách gì mà quản! Hứ!”
“Chị em !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/the-than-co-phai-la-the-than-khong/9-11.html.]
giơ ngón tay cái với cô đổ gục xuống giường.
“Ngủ đây.”
11
Sáng sớm chuông báo thức vang lên, đầu óc cơn say vẫn còn đau.
nhanh nhẹn vệ sinh cá nhân xong, chào Khương Tích Sương tiếng chuông tỉnh giấc: “Mình đây.”
Mắt Khương Tích Sương mới chỉ mở một nửa, tựa gối, thể thoát khỏi cơn ngái ngủ.
“Đi ?”
“Về thôi.”
Cô tỉnh táo hẳn, chống tay dậy: “Đợi một lát, đưa về.”
Ngồi xe của cô , Khương Tích Sương nhíu mày phàn nàn:
“Về sớm thế gì, hôm nay cuối tuần , còn định đưa chơi nữa.”
“Lâu lắm mới gặp, mới ở bên một ngày.”
ở ghế phụ, cảnh vật ngừng đổi bên ngoài, đáp: “Đi .”
“Đi ? Cái công ty thất đức nào thế? Cuối tuần cũng ?”
Giọng Khương Tích Sương cao hẳn lên.
“Không cái đó,” chống cằm, vẫn ngoài cửa sổ, “Việc thêm cuối tuần, hôm qua vì chơi với mà xin nghỉ một ngày .”
Cô phanh gấp một cái, mắng tài xế phía một câu, hỏi :
“Cuối tuần thêm cái gì? Vốn dĩ ở công ty ngày nào cũng tăng ca, lương chẳng khá nhiều ? Làm gì mà đày đọa bản mệt mỏi thế.”
thu hồi ánh mắt, cô .
“Bởi vì con tăng lên thẻ ngân hàng, cảm giác sướng lắm.”
“Cậu , thích tiền nhất mà.”
Khương Tích Sương mắng nhỏ một câu: “Cái đồ ham tiền.”
“Tiền lương một ngày của là bao nhiêu, chị đây bao một ngày.”
Nụ môi cô hào sảng.
cô đùa, cô đủ tiềm lực đó.
Một tiểu thư nhà giàu tiêu tiền như rác.
Cũng giống như Lục Cẩn Huyền .
Thật khiến ngưỡng mộ.
“Không thèm.”
“Quân t.ử ái tài, thủ chi hữu đạo (Người quân t.ử yêu tiền nhưng kiếm tiền đúng đạo lý).”
Nụ mặt Khương Tích Sương xịu xuống, nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa về nhà.
lầu, vẫy tay cô lái chiếc siêu xe màu hồng rời , trông thật lạc lõng giữa khung cảnh cũ kỹ xung quanh.
thật với cô .
cần tiền.
Cần nhiều, nhiều, nhiều tiền.