Thế thân có phải là thế thân không? - 30 - 32

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:00:19
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

30

 

ở nhà Khương Tích Sương thoải mái suốt một tuần, Lục Cẩn Huyền hề đến tìm .

 

Đến thứ sáu, dọn dẹp văn phòng, bê một đống đồ từ bên trong bước , ít nhanh mắt thấy , như mèo đ.á.n.h thấy mùi cá .

 

Lập tức vây quanh .

 

“Sơ Cửu, chuyện thế?”

 

“Nghỉ việc .”

 

“Đang yên đang lành, bỗng nhiên nghỉ việc?”

 

Giọng điệu của hỏi chẳng chút quan tâm nào, là sự háo hức ngóng chuyện đời tư.

 

, khẽ cong môi .

 

“Kim chủ bảo nuôi .”

 

Trong mắt cô hiện lên vẻ "quả nhiên là như ".

 

“Ôi Sơ Cửu, thật là phúc mà.”

 

Sắc mặt đanh , bước nhanh khỏi.

 

Trong giây lát lướt qua , thấy cô ở phía : “Chẳng qua là đại gia trúng thôi mà, bộ tịch cái gì chứ.”

 

Lực ở chân bỗng nới lỏng, “bộp” một tiếng, tất cả đồ đạc rơi loảng xoảng xuống đất, cũng suýt nữa thì ngã quỵ.

 

Một con b.úp bê bằng sứ nhỏ mà Khương Tích Sương gửi tặng đó vỡ tan tành.

 

Dường như lúc nào cũng vỡ đồ đạc.

 

Ngày cuối cùng ở công ty vẫn kết thúc trong sự nhếch nhác, thụp xuống, tay run rẩy nhặt nhạnh những thứ đó.

 

Trong tầm mắt bỗng hiện một đôi bàn tay, nhanh ch.óng giúp thu dọn tất cả những món đồ nhỏ, những mảnh vỡ cũng dọn sạch.

 

Là thực tập sinh mới đến của công ty.

 

Một cô gái , giống như một vầng thái dương nhỏ .

 

“Chị Sơ Cửu, chị ?”

 

cô bé, miệng lẩm bẩm.

 

“Cái gì cơ ạ?”

 

“Cảm ơn, chị .”

 

vịn tường dậy, chân vẫn còn bủn rủn.

 

“Có thể phiền em giúp chị vứt bỏ những thứ ?”

 

“Vứt bỏ ạ?”

 

Cô bé ngẩn , chút kinh ngạc.

 

“Ừm.” Giọng điệu bình thản, “Sau dùng tới nữa .”

 

“Dạ ạ.”

 

Cô bé gật đầu.

 

“Cảm ơn em.”

 

Dáng vẫn vững, suýt chút nữa ngã nữa.

 

Cô bé ở bên cạnh lo lắng : “Hay là để em dìu chị xuống nhé chị Sơ Cửu.”

 

“Vậy thì cảm ơn em nhé.” nặn một nụ , “Chị tụt đường huyết một chút.”

 

“Không chi ạ!”

 

Đôi mắt cô bé sáng lấp lánh.

31

 

Ngày hôm khi xin nghỉ việc, và Khương Tích Sương ngoài chơi bời xả láng cả ngày, tối về đến nhà vẫn còn thấy .

 

Buổi tối, cô ở trong phòng ngủ đóng gói hành lý, chuyến bay là ngày mai.

 

giường, co chân thu dọn đồ đạc. Cô mang theo nhiều, chỉ mười mấy phút xếp đầy chiếc vali nhỏ.

Thèm mala quá

 

Hồi nhỏ, cứ mỗi kỳ nghỉ đông và hè là chúng về nhà bà nội, chơi bời điên cuồng suốt hơn một tháng.

 

Đến khi sắp khai giảng, hai đứa thắp đèn thức đêm cuồng cuồng bù bài tập.

 

Rồi đến ngày cuối cùng, hai đứa trẻ thút thít thu dọn đồ đạc, tạm biệt kỳ nghỉ lễ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/the-than-co-phai-la-the-than-khong/30-32.html.]

Khương Tích Sương xổm bên cạnh vali kiểm kê đồ đạc, dáng vẻ khi cụp mắt xuống của cô trùng khớp với hình ảnh cô bé ánh đèn dầu năm nào.

 

ôm lấy đầu gối, hốc mắt một nữa cay xè.

 

“Nhị Cẩu.”

 

“Hửm?”

 

ngẩng đầu , nụ môi dịu dàng.

 

há miệng, cảm thấy cổ họng chút nghẹn đắng.

 

Hiếm khi tỏ nghiêm túc:

 

“Hy vọng kiếp , chúng vẫn là chị em .”

 

ngẩn , lập tức toét miệng rạng rỡ:

 

“Cái đó là đương nhiên !”

 

32

 

Chúng trò chuyện với suốt cả đêm.

 

Sáng hôm khi chuông báo thức vang lên, cả hai chúng đều mang đôi mắt thâm quầng như gấu trúc.

 

Chúng bắt taxi sân bay.

 

giúp cô đẩy hành lý trong nhà ga.

 

Sau khi cô lấy vé, vẫn còn chút thời gian, hai đứa ghế dài, tiếp tục chủ đề hết đêm qua.

 

“Đợi nghỉ phép xong về thì qua chỗ ở nhé, tiền thuê nhà cứ trả tượng trưng là .”

 

“Để hãy , bao lâu?”

 

“Chắc hai ba tháng gì đó.” Cô cũng chắc chắn lắm.

 

“Ừm, ở đây, nhớ tự chăm sóc bản cho .”

 

“?”

 

đưa tay nhéo mặt : “Toàn mấy lời mê sảng, Gạt Tử, rốt cuộc là ai chăm sóc ai hả?”

 

kéo một nụ gượng gạo, hai đứa đùa nghịch một hồi.

 

Tiếng bước chân từ xa đến gần dừng bên cạnh chúng : “Tích Sương.”

 

ngừng tay, ngẩng đầu thấy Lục Cẩn Huyền lâu gặp đang chằm chằm , quầng thâm mắt hiện rõ mồn một.

 

Tim nhói đau.

 

thản nhiên thu tay về, Khương Tích Sương thái độ tự nhiên: “Anh tới .”

 

“Ừ.”

 

Hai trò chuyện vài câu, nhưng ánh mắt Lục Cẩn Huyền luôn đặt , cụp mắt, thái độ lạnh nhạt.

 

Khương Tích Sương đồng hồ, dậy : “Không còn sớm nữa, chuẩn lên máy bay đây.”

 

theo , tiễn cô một đoạn dài đến tận cổng an ninh.

 

dừng bước, đầu chúng , mỉm : “Tiễn đến đây thôi, nhé.”

 

Ánh mắt dừng khuôn mặt cô , quan sát thật kỹ mỉm : “Được.”

 

Khương Tích Sương , kéo vali trong, tiếng bánh xe lăn mặt đất để một chuỗi âm thanh dài.

 

Chỉ mới năm bước.

 

Ngay khoảnh khắc cô định bước qua cổng an ninh, bỗng nhiên sải bước, lao tới.

 

Chỉ còn cách một bước chân, chân run rẩy, một nữa sắp ngã nhào xuống đất.

 

phía bỗng nhiên , động tác nhanh lẹ ôm lấy lòng.

 

Vòng ôm thơm ngát và mềm mại, giọng dịu dàng xen lẫn ý .

 

“Sao bất cẩn thế?”

 

đưa tay ôm c.h.ặ.t lấy cô , bờ vai run rẩy, đầu vùi vai cô , nước mắt cuối cùng cũng thoát , từng giọt, từng giọt ướt đẫm bả vai cô .

 

“Khương Tích Sương.”

 

khản giọng gọi tên thật của cô , giọng nghẹn ngào:

 

“Cậu sống thật đấy.”

 

“Nhất định sống thật .”

 

Loading...