Thế thân có phải là thế thân không? - 21 - 23

Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:59:09
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

21

 

im lặng lắc đầu.

 

Lục Cẩn Huyền giống như đống t.h.u.ố.c s.ú.n.g châm ngòi.

 

Bùng nổ ngay lập tức.

 

Anh cuối cùng cũng kìm nén cơn giận của nữa.

 

“Em tự tìm cái c.h.ế.t đúng ?”

 

“Đầu tiên là cầm đồ vững, đó là vững, đó nữa thì ? Em trực tiếp đột t.ử ?”

 

tiền.”

 

Lục Cẩn Huyền nghẹn họng, cơn giận bốc lên càng cao hơn.

 

“Tiền tiền tiền, trong đầu em chỉ tiền thôi !”

 

“Rốt cuộc là tiền quan trọng, mạng quan trọng hả!!?”

 

Lời của quá nặng nề, như quả tạ rơi xuống đất, trong nhà chỉ còn sự im lặng đến c.h.ế.t ch.óc.

 

Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, theo cổ họng chảy thẳng tim.

 

cụp mắt xuống, hồi lâu mới khẽ : “Tiền quan trọng.”

 

Sự im lặng c.h.ế.t ch.óc như dây leo mọc đầy khắp căn phòng.

 

Lục Cẩn Huyền lên tiếng.

 

đợi thật lâu.

 

Đợi đến tiếng đóng sầm cửa về phòng.

 

Còn một trong phòng ăn lâu.

 

Cho đến khi cả đĩa đào đều chui tọt bụng, mới sực nhận .

 

Đã ăn một quả hỏng mất .

 

22

 

cứ ngỡ Lục Cẩn Huyền sẽ giận hai ba ngày như .

 

Thèm mala quá

dường như chọc giận nhiều quá nên cũng tiến bộ ít.

 

Sáng thức dậy, từ trong bếp , đặt bát cháo kê lên bàn.

 

húp xong bát cháo, mang tới một ly đồ uống.

 

“Nước cà rốt.”

 

ngửi mùi một cái, cảm thấy hề uống chút nào.

 

Anh nhận sự phản kháng của , lạnh mặt : “Uống hết , vitamin A khi thức đêm cần bổ sung nhiều .”

 

nhăn mặt uống cạn một , lông mày nhíu thành hình chữ Xuyên (川), mặt nhăn nhó như quả mướp đắng.

 

Bỗng nhiên thấy Lục Cẩn Huyền khẽ, dường như tâm trạng khá hơn nhiều, đôi mắt phượng khẽ nheo , giữa đôi mày lộ ba phần tình ý.

 

bưng cốc ngẩn một lát, bỗng nhiên mở miệng:

 

“Lục Cẩn Huyền, là thích đấy chứ?”

 

Anh sững trong chốc lát, thu nét mặt, lạnh lùng : “Làm gì chuyện đó.”

 

khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của , đôi mắt cong cong : “Vậy thì .”

 

“Anh nhất định đừng thích nhé.”

 

23

 

Lục Cẩn Huyền thực sự giận .

 

Cố nhịn suốt ba bốn ngày chuyện với .

 

Đợi đến ngày xin nghỉ phép, buổi sáng nốt công việc, tới bệnh viện một chuyến.

 

Lúc từ bệnh viện , mặt trời sắp xuống núi, nhưng vẫn ch.ói chang khiến vững.

 

Nắng chiều nhuộm đỏ rực cả nửa bầu trời, đường hối hả, bước chân vội vã.

 

Cạnh đó còn sạp bán đồ ăn nhẹ ven đường, mùi thơm của thức ăn mời gọi khiến cái bụng trống rỗng kêu lên đầy bất mãn.

 

Lúc nào thở cuộc sống quanh bệnh viện cũng là đậm đà nhất.

 

hồi lâu, một nữa nhớ tới cha quá cố của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/the-than-co-phai-la-the-than-khong/21-23.html.]

Buổi tối xe của Khương Tích Sương tới đó.

 

đặt một bàn ở quán thịt nướng, ba chúng quây quanh.

 

Thịt nướng trong chảo mỡ kêu xèo xèo, làn khói trắng từng luồng bốc lên tan biến.

 

Hồi đại học chúng thích nhất là món .

 

Lần nào ăn cũng kéo cả Khương Tích Sương và Lục Cẩn Huyền theo, thịt nướng kèm với bia, ba nào cũng uống đến say mới cùng về trường.

 

Bây giờ lớn , hai mặc đồ công sở, một váy dài, ở đây chút ăn nhập.

 

Khương Tích Sương cầm kẹp gẩy gẩy đồ trong chảo, Lục Cẩn Huyền cụp mắt miếng thịt nướng, biểu cảm gì.

 

“Sương Sương, lấy giúp lọ nước sốt với, cảm ơn.”

 

“Tích Sương, lấy giúp cái đĩa với, cảm ơn.”

 

“Sương Sương, lấy giúp tờ giấy ăn.”

 

“Tích Sương, lấy giúp cái dĩa.”

 

“Sương Sương, đưa bát mì lạnh cho .”

 

“Tích Sương, giúp ...”

 

“Hai các bệnh gì !?”

 

Khương Tích Sương nhịn nữa, đặt cái kẹp xuống.

 

Cả hai chúng cùng im bặt.

 

khoanh tay đ.á.n.h giá chúng , bỗng nhiên lên tiếng: “Cãi ?”

 

“Không .”

 

“Phải.”

 

và Lục Cẩn Huyền một cái.

 

“Phải.”

 

“Không .”

 

Khương Tích Sương ồ một tiếng, tiếp tục loay hoay với miếng thịt ba chỉ chảo.

 

chút thắc mắc: “Sao can ngăn?”

 

“Hại.”

 

“Đôi lứa cãi chẳng chuyện thườn——”

 

lỡ lời, liền im bặt.

 

“Sao !?”

 

liếc Lục Cẩn Huyền, sắc mặt tự nhiên cho lắm, né tránh ánh mắt của .

 

“Được lắm.”

 

“Lục Cẩn Huyền, coi là kẻ ngốc hả!!?”

 

rướn tới định đ.á.n.h một cái, chân vững, mất thăng bằng, đổ ập về phía bên cạnh.

 

Tay vô ý rơi một đĩa thức ăn.

 

Trong khi chiếc đĩa vỡ tan tành đất thì may mắn rơi một vòng tay ấm áp.

 

cố gắng chống tay dậy, nhưng tay vẫn còn run rẩy, chút còn sức lực.

 

Lục Cẩn Huyền đỡ thẳng dậy.

 

“Không chứ Cửu Cửu?”

 

Khương Tích Sương giật , lo lắng quan sát .

 

vẫn kịp phản ứng, một lúc lâu mới kìm nén cảm xúc sắp trào dâng trong lòng: “Không .”

 

Nước sốt màu đậm và những mảnh vỡ vương vãi mặt đất như nhắc nhở mới xảy chuyện gì.

 

“Đây chính là di chứng của việc thức đêm đấy, nếu sửa đổi thì sớm muộn gì cũng hại bản .”

 

Giọng Lục Cẩn Huyền lạnh lùng, “Tiếc là cố chấp chẳng chịu sửa.”

 

cụp mắt đáp lời, Khương Tích Sương lườm một cái: “Cái đồ ngốc, bạn gái là để yêu chiều chứ để mấy lời châm chọc .”

 

nặn một nụ , phụ họa theo cô : “Sương Sương đúng lắm.”

 

Lục Cẩn Huyền cả hai nhắm , hai mặt thụ địch, đành im miệng ít , suốt cả bữa ăn chỉ chúng tán gẫu, còn thì lẳng lặng uống rượu một bên.

 

Loading...