Thế Gia - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-01-11 17:40:52
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái c.h.ế.t đầu tiên ghi bằng mực đỏ.

Không vì đặc biệt.

Mà là vì còn cách nào khác.

Người c.h.ế.t là lão Ngô.

Một kẻ vận muối già, từng cho Lục gia mười năm, khi Lục gia sụp đỏ ép ký khế ước mới tay Trần thị.

Ba ngày , lão đến tiệm.

Run.

Không vì lạnh.

"Cô nương," lão , " chịu nữa."

Lục Hy Nguyệt lão lâu.

"Nếu ," nàng hỏi "ông hậu quả ?"

Lão , răng rụng gần hết.

"Biết."

"Vậy vì ?"

"Vì c.h.ế.t kiểu nào cũng c.h.ế.t."

Hai ngày , lão Ngô phát hiện treo cổ trong kho muối.

Khế ước mới còn trong tay. Con dấu khô.

Quan phủ kết luận: Tự sát.

Nhanh.

Quá nhanh.

Lục Hy Nguyệt tin khi đang ghi sổ. 

Bút gãy. 

Nàng b.út.

Chỉ lâu.

Sau đó, nàng mở trang mới.

Dùng mực đỏ.

Viết một dấu.

"Từ giờ" nàng với những còn , "ai thì chuẩn c.h.ế.t."

Không ai phản đối. Chỉ im lặng. Im lặng còn tăng hơn sợ hãi.

Tin tức đến tai Trần Chiêm trong đêm.

"Một lão già treo cổ."

Hắn nhíu mày.

"Có ghi chép gì ?"

"Không"

Trần Chiêm gật đầu.

trong lòng yên. Những cái c.h.ế.t kiểu ... thấy quá nhiều.

Thường là dấu hiệu.

Đêm đó, Lục Hy Nguyệt đốt một ngọn đèn.Không thắp thêm. Nàng , c.h.ế.t.

Thì sẽ còn khác. thể dừng.

Nếu dừng, lão Ngô c.h.ế.t vô ích.

Cuối chương, nàng thêm một dòng: 

- Một c.h.ế.t, để những khác .

Sau cái c.h.ế.t của lão Ngô, Giang Bắc im lặng.

Im lặng bất thường.

Gia muối giảm.

khiếu nại biến mất. Người nữ, vì hết đau, mà vì sợ.

Lục Hy Nguyệt nhận điều đó nhanh.

"Họ đang chờ," nàng . "Chờ xem chúng c.h.ế.t thêm ai."

Một hỏi:

"Vậy ?"

Nàng đáp ngay.

Đêm đó, nàng bến sông.

Nếu im lặng tiếp diễn, đường ngầm sẽ sụp.

nếu phá im lặng...

Sẽ m.á.u.

Sáng hôm , một bức thư nặc danh xuất hiện cửa phủ Giang Bắc.

Chỉ một câu:

- Kho muối ba giấu c.h.ế.t.

Quan phủ hoảng.

Đi tra.

Đào lên. 

Có xương.

Không chỉ một bộ.

Tin lan nhanh hơn dự kiến.

Giang Bắc còn im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/the-gia/chuong-14.html.]

cái giá là: đưa thư biến mất.

Lục Hy Nguyệt tin đó khi đang va lưới.

Nàng , chỉ hỏi:

"Tên?"

"Không ."

Nàng gật đầu.

Lại mở sổ.

Thêm một dấu đỏ.

Ở kinh thành, Tức vương mật báo.

-Có xương trong kho muối.

Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y.

" Không tay nạn."

Lần đầu tiên, lệnh:

"Giữ ở Giang Bắc."

Trần Chiêm đập bàn.

"Ai ?"

Không ai trả lời.

Bởi vì ....

Không tên.

Đêm xuống, Lục Hy Nguyệt thổi tắt đèn.

Trong bóng tối, nàng thì thầm:

"Ta giá của im lặng."

"Và chấp nhận."

Ngoài , mưa  bắt đầu rơi.

~~~~

Đêm Giang Bắc còn yên.

Không vì tiếng .

Mà vì gió.

Gió thổi từ kho muối cũ bến sông, mang theo mùi mặn gắt và thứ mùi tanh nhạt, chỉ những từng chạm cái c.h.ế.t mới nhận . Lục Hy Nguyệt trong khoang thuyền, tay đặt lên bản đồ trải bàn gỗ.

Bản đồ vẽ đường quan. Chỉ vẽ những nơi phép tồn tại. 

Kho ba, kho năm. Bến trung chuyển cũ. Một đường gạch đỏ nối liề chúng.

"Cửa mở ." nàng khẽ.

Không ai hỏi của gì.

Bởi vì ai cũng hiểu.

Người đầu tiên kéo xuống quan. Là Triệu Phúc, quản kho phụ, kẻ chuyên ký xác nhận lượng muối mà từng bao.

Hắn phát hiện c.h.ế.t trong nhà. Không dấu vết đ.á.n.h , độc. Chỉ là... tim ngừng đập.

Quan phủ kết luận: bệnh cũ tái phát.

trong giới vận muối, ai cũng :

Triệu Phúc bệnh.

Lục Hy Nguyệt nhận tin muộn.

Nàng gật đầu.

"Ghi ?" nàng hỏi.

"Rồi."

"Mực gì?"

"Đỏ"

Nàng im lặng.

Cái c.h.ế.t thứ hai đến nhanh hơn.

Một đêm mưa.

Thuyền chở muối từ kho năm lật giữa sông.

Không ai sống sót.

Người là do nước siết.

trong nghề : Đêm đó, nước yên.

Tin tức lan đến kinh thành.

Trần Chiêm đập vỡ chén .

"Ai đang ?"

Không ai trả lời, bởi vì ai thấy tay đẩy.

Lục Hy Nguyệt một , ngọn đèn lay lắt.

Không vui.

Không nhẹ nhõm.

Chỉ lạnh.

Trả thù giống như nàng từng nghĩ.

Không một nhát d.a.o. Mà nhiều nhát, chậm.

Cuối đêm, nàng một dòng mới:

- Cửa mở, đầu.

 

Loading...