Tay Dạ Hiểu Hiểu run lên, đặt bát cháo xuống đất, chạy vội tới.
Thấy bụng Hàn Triệt vẫn còn phập phồng hô hấp, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Dạ Hiểu Hiểu hận!
Nếu như còn ở mạt thế, cứu Hàn Triệt là chuyện dễ như trở bàn tay!
Nàng nghĩ, nếu thể khống chế sức mạnh để biến thành hình , chắc là thương nặng, thương đến mức bản còn cách nào tự cứu chữa.
Dạ Hiểu Hiểu khiêng Hàn Triệt lên giường, tay chạm , biến trở về hình .
“Không , Hàn Triệt, sợ hình rắn, ngươi đừng phí sức để duy trì hình , dưỡng thương quan trọng hơn.”
Hàn Triệt lắc đầu: “Hàn Triệt vô dụng… cách nào bảo vệ thê chủ…”
Dạ Hiểu Hiểu chợt nhớ , khi điều khiển thú, m.á.u của chính là liều t.h.u.ố.c nhất, tuy Hàn Triệt con thú do điều khiển, nhưng nhỡ tác dụng thì ?
Nàng lập tức lấy d.a.o , rạch một đường lòng bàn tay.
Máu tươi nhỏ trong miệng tái nhợt của Hàn Triệt.
lúc , trong đầu nàng vang lên tiếng “Rẹt~” như dòng điện chạy quá, suýt chút nữa não nàng tê liệt.
[Không gian đang khởi động …]
[Đang tính toán dung lượng gian…]
[Đang thống kê hàng hóa trong gian…]
Ối giời đất ơi!
Không gian đại nhân, ngài đến !
“Rẹt” thêm cái nữa !
Yêu ngươi quá mất~!
Dạ Hiểu Hiểu cũng chẳng buồn kiểm tra những thứ khác, tiên một viên t.h.u.ố.c trị thương trong gian , nhét miệng Hàn Triệt.
Rất nhanh, Hàn Triệt hồi phục .
“Thê chủ, hình như còn đau nữa.”
Hàn Triệt kinh ngạc về phía Dạ Hiểu Hiểu.
Bây giờ chỉ cảm thấy vết thương còn đau, mà còn cảm thấy cơ thể sự đổi, giống như ăn nhiều nguyên đan , vùng bụng và trán ấm áp vô cùng.
“Xem t.h.u.ố.c của tác dụng với thú nhân!” Dạ Hiểu Hiểu vui mừng.
Hàn Triệt hồi phục , liền phát hiện lòng bàn tay Dạ Hiểu Hiểu một vết cắt dài.
Lúc mới hiểu, vị tanh ngọt nếm là m.á.u của Dạ Hiểu Hiểu.
Hắn đỏ mắt nâng bàn tay thương của Dạ Hiểu Hiểu lên: “Thê chủ…”
Muốn gì đó mà thốt nên lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/the-chu-dem-nay-ngu-phong-cuc-bong-nao/chuong-9-khong-gian-o-mat-the-den-roi.html.]
Dạ Hiểu Hiểu rút tay về, phẩy phẩy: “Không , thương cũng đáng, mở gian !”
Nàng kiểm tra gian, t.h.u.ố.c men, thức ăn, linh tuyền, v.ũ k.h.í, đồ dùng sinh hoạt vẫn còn đó!
Trên màn hình hiển thị chính xác lượng các loại vật tư, sai lệch chút nào so với lúc ở mạt thế.
Lần , Dạ Hiểu Hiểu dũng khí để sống tiếp ở thế giới .
Nàng dùng nước linh tuyền rửa sạch vết thương, bôi t.h.u.ố.c, sẽ hồi phục nhanh thôi.
Vì nàng là , nên t.h.u.ố.c dùng nàng nhanh bằng dùng cho thú.
Tiếp đó, Dạ Hiểu Hiểu đút cho Hàn Triệt một nắm t.h.u.ố.c đủ loại:
Thuốc tăng sức mạnh, t.h.u.ố.c tăng cường thị lực, t.h.u.ố.c tăng tốc độ, t.h.u.ố.c tăng cường phòng ngự da lông… còn cả… t.h.u.ố.c tăng cường sinh lực…
Ơ… Đây là thê chủ chê …
“Ấy, lấy nhầm !”
“Đã… nuốt …”
“Vậy bây giờ ngươi cảm thấy thế nào?” Dạ Hiểu Hiểu chút ngượng ngùng hỏi.
“Rất .”
“Ưm~”
*
Từ ban ngày đến tối mịt.
NHAL
Trời đất tối tăm.
Dạ Hiểu Hiểu cảm thấy cần uống t.h.u.ố.c trị thương bây giờ là nàng.
Nàng lười đến mức chẳng động đậy dù chỉ một chút.
Hàn Triệt bèn bế nàng hồ tắm, giúp nàng tẩy rửa từng tấc da thịt.
Nàng c.h.ử.i , nhưng Hàn Triệt “Thê chủ, quá.”
Lại c.h.ử.i, Hàn Triệt “Thê chủ là giống cái mỹ nhất.”
Được , giá trị cảm xúc kéo lên mức tối đa , nàng đành nhịn.
Ai bảo bản cho uống nhầm t.h.u.ố.c chứ.
Cuối cùng, Dạ Hiểu Hiểu oán hận :
“Sau , nếu đưa nhầm t.h.u.ố.c thì đừng ăn!”
“Thê chủ đút cho cái gì, cũng ăn.”
“…”