Thấy Trước Cảnh Tượng Vụ Án, Tôi Trở Thành Con Cưng Của Cục Cảnh Sát - Chương 55: Từng gặp lúc nhỏ
Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:04:19
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vụ án phá. Nhóm của Trang Ngôn Tranh vẫn bận rộn tối mày tối mặt.
Tô Diệu Nghi chỉ tranh thủ lúc ăn trưa mới dịp trao đổi thông tin với họ.
“Là đàn ông đó ?” Tô Diệu Nghi Trang Ngôn Tranh hỏi.
Trang Ngôn Tranh gật đầu.
Khóe miệng Tô Diệu Nghi giật nhẹ: “Hiện giờ tình hình thế nào ? Lư Kính việc ở bệnh viện nhiều năm, điều thể giả, cô thật sự ở đó từ lâu. Vậy là đàn ông đó cài đủ loại ngành nghề, chỉ chờ thời cơ để kích hoạt họ ?”
“Có lẽ .” Trang Ngôn Tranh đáp, “Cũng loại trừ khả năng bọn chúng đang hù dọa chúng .”
Tô Diệu Nghi cau mày, lùa một miếng cơm miệng: “ nhớ trong hồ sơ Lư Kính là trẻ mồ côi. Trước đây cô ở ? Có ở Kinh Hải ?”
“Viện phúc lợi Ánh Dương.” Trang Ngôn Tranh .
Tô Diệu Nghi khựng .
“Sao thế?” Yến Thừa thấy biểu cảm của cô liền hỏi.
Trang Ngôn Tranh gì.
Tô Diệu Nghi suy nghĩ một lúc : “Trước năm năm tuổi ở viện phúc lợi Ánh Dương, đó viện niêm phong nên mới chuyển đến Viện phúc lợi trẻ em thành phố Kinh Hải.”
Lục Tri Thâm ngẩng đầu cô: “Năm tuổi mà ký ức ? Sao cảm thấy chuyện bảy tuổi quên sạch .”
“Chỉ nhớ mang máng thôi.” Tô Diệu Nghi , “Vì chuyển đến nơi mới, viện trưởng mới, chăm sóc cũng mới nên chút ấn tượng. Sau lớn lên cũng tìm hiểu qua một chút.”
Lục Tri Thâm gật đầu.
“Ngoài chuyện , còn nhớ một chuyện khác.” Nhắc đến viện phúc lợi cũ, Tô Diệu Nghi bỗng nhớ .
“Chuyện gì?” Lục Tri Thâm tò mò hỏi.
“ nhớ một chị gái xinh cùng chú của chị đến thăm chúng .” Tô Diệu Nghi kể, “Bây giờ nhớ rõ mặt chị nữa, nhưng nhớ chị và chú mang đến nhiều đồ ăn, quần áo và đồ dùng. Túi quà của là do chính tay chị đưa. À đúng , còn nhớ viện trưởng gọi chú của chị là ‘Thẩm tổng’.”
Nói đến đây, cô đột nhiên im bặt, ngước mắt Trang Ngôn Tranh. Trang Ngôn Tranh cũng đang cô.
Trong vài giây đối mắt đó, đầu óc Tô Diệu Nghi như một mối liên kết nối : “Chị gái đó là...”
“Thẩm tổng” năm đó dường như chính là cha của Thẩm Yến Chu. Vậy cháu gái của ông chẳng là Tần Nhạc Diễn ?
Cô gặp Tần Nhạc Diễn từ khi còn nhỏ? Tô Diệu Nghi chút kinh ngạc. Đây đúng là một mối duyên kỳ lạ.
Trang Ngôn Tranh lên tiếng: “Họ đúng là đến đó vài , cũng chính cha của Thẩm Yến Chu phát hiện viện phúc lợi điểm bất thường.”
Họ chỉ đến một , nhưng Tô Diệu Nghi chỉ nhớ đó. Không lâu cô chuyển nơi khác. Những chuyện đó lẽ vì còn quá nhỏ nên cô nhớ.
“Năm đó tại viện phúc lợi Ánh Dương niêm phong?” Tô Diệu Nghi hỏi. Trước đây cô từng tra cứu nhưng chỉ thấy thông tin niêm phong, còn nguyên nhân cụ thể thì công bố.
“Vì viện trưởng tiến hành giao dịch sắc d.ụ.c.” Trang Ngôn Tranh trầm giọng , “Rất nhiều trẻ em trong viện biến mất. Có đứa là bệnh c.h.ế.t, đứa là lạc, đứa là nhận nuôi, nhưng thực chất đều viện trưởng đem ‘tặng’ cho một ...”
Tô Diệu Nghi từ từ siết c.h.ặ.t đôi đũa trong tay, khựng một lúc hỏi: “Có danh sách của viện phúc lợi ?”
Trang Ngôn Tranh lắc đầu: “Chỉ danh sách những chuyển đến Viện phúc lợi trẻ em Kinh Hải như cô. Còn những danh sách khác thì .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thay-truoc-canh-tuong-vu-an-toi-tro-thanh-con-cung-cua-cuc-canh-sat/chuong-55-tung-gap-luc-nho.html.]
Tô Diệu Nghi nhận sự ngập ngừng của , dường như định gì đó nhưng cuối cùng chỉ hai chữ “ ”. Trực giác mách bảo cô rằng vấn đề, danh sách thể tiêu hủy. Có lẽ đây là vấn đề nội bộ nên cô hỏi thêm, nhưng điều chứng tỏ danh sách năm đó uẩn khúc lớn.
Sau bữa trưa, nhóm của Trang Ngôn Tranh tiếp tục bận rộn. Tô Diệu Nghi giúp gì nên xin về .
Cuối cùng cũng về đến chỗ ở. Tô Diệu Nghi tắm rửa sạch sẽ xuống giường ngủ bù. Cô ngủ một mạch đến tận ba giờ sáng mới tỉnh. Không ngủ , cô dậy dọn dẹp phòng ốc một lượt.
Sáng hôm , khi trời hửng nắng và ấm áp hơn, cô định tiệm tóc để chỉnh mái tóc. Phần tóc cắt ngắn đều ở gáy, dài đến cổ. Tóc cô vốn khá dài, đột nhiên cắt nên chút tiếc.
Sau khi trao đổi với thợ tóc gần nửa tiếng, cô quyết định cắt kiểu tóc mullet. Phần tỉa ngắn và nhẹ, còn phần tóc phía vẫn giữ độ dài, tạo sự chuyển tiếp tự nhiên từ ngắn sang dài.
Bàn bạc xong, bắt đầu “đặt cược”!
Và … khi bước tiệm cô mong đợi bao nhiêu thì lúc bước hối hận bấy nhiêu. Kết quả giống những gì trao đổi. Cô cảm thấy khi bước , nhan sắc của tụt mấy bậc.
Cô lủi thủi về khu nhà với vẻ mặt ủ rũ. Kết quả ngay tại cổng chung cư, cô chạm mặt Kỷ Thịnh và Thái Thanh Liên.
“Tô Diệu Nghi!” Thái Thanh Liên thấy cô gọi lớn.
Tô Diệu Nghi định lờ để thẳng trong, nhưng hai đuổi theo. Cô dừng họ: “Có chuyện gì ?”
“Con bé ? Dù gì chúng cũng là cha của cô, thấy chúng mà cô thái độ đó ?” Thái Thanh Liên mắng, “Còn nữa, cô cái đầu tóc gì thế ? Bị ch.ó hoang gặm ? Xấu kinh khủng.”
Tô Diệu Nghi cảm thấy như trúng hai nhát tim. Sao xui xẻo gặp họ đúng lúc chứ.
“Chẳng bà bảo là chổi ?” Tô Diệu Nghi sang Kỷ Thịnh, “Năm đó ông chẳng bảo sẽ khiến nhà họ Kỷ rơi xuống vực ? Một mang vận rủi như , các còn tìm gì? Không sợ gặp họa ?”
Thái Thanh Liên nhất thời gì.
Kỷ Thịnh lên tiếng: “ chuyện với cô.”
“Nói chuyện với ? Chuyện gì?” Tô Diệu Nghi hỏi .
“Vào trong .” Kỷ Thịnh .
“Cứ ở đây .” Tô Diệu Nghi xong chợt nhớ , “Sao các tìm đến đây?”
“Là Gia Bảo đến đây tìm bạn chơi, tình cờ thấy cô ở trong khu .” Thái Thanh Liên đáp, “Gọi điện cho cô nên chúng đành đến đây thử vận may. Không cô gặp may mắn gì mà ở nơi như thế .”
“Bà ít thôi.” Kỷ Thịnh cau mày, Tô Diệu Nghi. Một lúc ông mới : “Cô cũng còn nhỏ nữa, đến lúc kết hôn .”
Tô Diệu Nghi cau mày: “??????”
Cô cái gì ?
“Con cái bạn bè xung quanh , đứa nhỏ tuổi hơn cô cũng kết hôn hết , còn đăng ký kết hôn từ khi còn học đại học.” Kỷ Thịnh , “Cô hai mươi lăm , Trình Dũng cô còn bạn trai.”
“Các tìm chú thím ?” Ánh mắt Tô Diệu Nghi trở nên sắc lạnh, giọng cũng trầm xuống.
“Chúng chỉ gặp mặt bình thường thôi.” Kỷ Thịnh thản nhiên , “ còn đến ủng hộ việc ăn của . Dù cũng là họ hàng, qua bình thường ? Cô cái vẻ mặt đó là ý gì?”
“Đều là họ hàng nên mới cần trả tiền nuôi dưỡng đúng ?” Tô Diệu Nghi thẳng ông .
Kỷ Thịnh quanh, tuy lúc nhiều nhưng ông vẫn sợ khác thấy. Ông hít sâu một : “Năm đó là chúng sai, tiền nuôi dưỡng những năm qua sẽ trả gấp đôi cho họ.”
Tô Diệu Nghi nhạt: “Để đoán xem. Đột nhiên kết hôn, đột nhiên đổi thái độ đòi trả tiền nuôi dưỡng. Có ông đang cần mối quan hệ hoặc tài nguyên từ phía nhà trai ? Kỷ tổng, ông đang bán con gái ?”