Thấy Trước Cảnh Tượng Vụ Án, Tôi Trở Thành Con Cưng Của Cục Cảnh Sát - Chương 54: Khai báo, giấc mơ
Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:04:18
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại phòng thẩm vấn.
Sau khi bắt, Lư Kính tỏ khá hợp tác. Cô hiểu rõ rằng đến đây, nếu bây giờ thì cũng sẽ đối mặt với những cuộc thẩm vấn lặp lặp trong thời gian dài. Thà khai báo rõ ràng ngay từ đầu, dù kết cục cuối cùng cũng chỉ một.
“Tại g.i.ế.c Tưởng Lăng Kiệt?” Trang Ngôn Tranh hỏi.
Từ đầu đến cuối, Lư Kính vẫn thản nhiên. Cô từng giành lấy một tia hy vọng sống, nhưng khi giao thủ với Trang Ngôn Tranh, ngay từ chiêu đầu tiên cô đối thủ. Hơn nữa, còn thêm một trợ thủ. Ngay khoảnh khắc đó, cô nghĩ thông suốt chuyện phía , bất kể hậu quả cũng thể bình tĩnh chấp nhận.
“Các chẳng đến nhà ? Đã tra hết còn gì?” Lư Kính Trang Ngôn Tranh, “Công việc của các thật phiền phức, những chuyện mà vẫn hỏi hỏi , tra xét, tìm bằng chứng, thẩm vấn, còn đợi chính miệng , đó là xét xử và một loạt thủ tục khác.”
Trang Ngôn Tranh im lặng, đáp.
“Anh xem, thấy Tưởng Lăng Kiệt g.i.ế.c thì trực tiếp g.i.ế.c . Hiệu suất còn cao hơn các nhiều.” Lư Kính nhạt.
“Tại g.i.ế.c ?” Trang Ngôn Tranh để ý lời cô , lặp câu hỏi.
Lư Kính thở dài, kiên nhẫn giải thích: “ hâm mộ Hạ Ngôn gần sáu năm. Bản sống cô độc, mỗi ngày chỉ về nhà. Cuộc sống như thì gì để mong đợi? Cho đến khi thích Hạ Ngôn, cuộc sống mới thêm chút thú vị, thêm mục tiêu. Lúc đó mới thấy trời xanh, nắng ấm, thế giới cũng màu sắc.”
“ ? Niềm hy vọng đó của g.i.ế.c c.h.ế.t.” Lư Kính , “Nếu tự tay kết liễu họ Tưởng , ăn ngon ngủ yên.”
“Cô quá cực đoan .” Trang Ngôn Tranh lạnh lùng , “Pháp luật sẽ trừng trị .”
Lư Kính , nhưng nụ chạm tới đáy mắt: “Cực đoan thì ? Những như chúng , chẳng ai bình thường cả. Chúng chỉ đang học cách sống giống bình thường mà thôi.”
Trang Ngôn Tranh hỏi: “Cyanide từ mà ?”
Lư Kính : “Thật thể hỏi xem hạt gỗ đó từ .”
Trang Ngôn Tranh nụ khiêu khích mặt cô . Một lúc , hạ mắt chiếc túi ni lông bàn, bên trong vẫn là hạt gỗ.
“Cùng một đưa cho cô.” Giọng Trang Ngôn Tranh chắc chắn.
“Chắc đó là ai mà, hẳn là ‘ bạn cũ’ của .” Lư Kính , “Trước khi đến đây, ông còn đặc biệt dặn gửi lời chào đến .”
Trang Ngôn Tranh hừ lạnh: “Chào hỏi? Dùng mạng của để chào hỏi ?”
“Chẳng vẫn còn sống sờ sờ đây ?” Lư Kính đáp.
Trang Ngôn Tranh gật đầu: “Hắn ở ? Liên lạc với cô bằng cách nào? Ngoài cô còn ai nữa? Làm nghề gì? Ở vị trí nào?”
Lư Kính chằm chằm, Trang Ngôn Tranh khẽ nhíu mày.
“Các đều là ‘bạn cũ’ , chắc hiểu ông chứ. Một khi ở đây, ông chắc chắn cũng tính đến bước . Anh nghĩ những điều hỏi, thể ?” Lư Kính .
“Ai liên lạc với cô? Liên lạc thế nào? Chiều qua khi rời bệnh viện cô ?” Trang Ngôn Tranh tiếp tục truy hỏi.
“Một khu tập thể cũ ở ngoại ô.” Lư Kính thoải mái tên khu chung cư, “Sáng nay một nhân viên giao hàng đến đưa hạt gỗ cho , chúng chỉ liên lạc một chiều, là ai.”
Trang Ngôn Tranh viên cảnh sát bên cạnh, đó lập tức rời .
“Chỗ đó camera, các tra gì .” Lư Kính .
Dù camera, vẫn đến xem thử, phát hiện điều gì đó.
“Ai đưa Cyanide cho cô?” Trang Ngôn Tranh hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thay-truoc-canh-tuong-vu-an-toi-tro-thanh-con-cung-cua-cuc-canh-sat/chuong-54-khai-bao-giac-mo.html.]
“Từ lâu , ông đích đưa cho chúng . Mỗi đều một phần.” Lư Kính , “Có sợ ? Trong thành phố nhiều đang giấu trong tay chất độc c.h.ế.t , khi nào sẽ bùng phát.”
Trang Ngôn Tranh để tâm đến lời đe dọa của cô , tiếp tục hỏi: “Tên giao hàng đó trông thế nào?”
“ , rõ.” Lư Kính cúi đầu lắc đầu.
“Cô đang dối.” Giọng Trang Ngôn Tranh cao lên.
Lư Kính ngẩng đầu : “Anh lợi hại.”
Trang Ngôn Tranh : “Cô tự ý hành động, kẻ đó sẽ để cô sống.”
Ánh mắt Lư Kính khẽ d.a.o động.
“Tên giao hàng sáng nay gì với cô? Dùng mạng của đổi lấy mạng của cô ?” Trang Ngôn Tranh thẳng mắt cô , “Nếu cô chúng là ‘bạn cũ’, chắc hiểu . Vậy cô nghĩ rằng, một khi cô động thì chỉ thể ở đây ?”
Lư Kính im lặng.
“Hắn từng cho cô cơ hội sống. Hắn chỉ đổi cách thức mà thôi. Cô chỉ là một ‘cách thức’ để chào hỏi .” Trang Ngôn Tranh chắc chắn.
Lư Kính cúi đầu im lặng một lúc, nhưng nhanh khôi phục vẻ ung dung, dường như chấp nhận tất cả: “ là như , nhưng thì ?”
“Tên giao hàng trông thế nào?” Trang Ngôn Tranh hỏi thẳng.
“ mới chỉ gặp hai , nào cũng chỉ thấy đôi mắt.” Lư Kính đáp.
Trang Ngôn Tranh với viên cảnh sát bên cạnh: “Gọi Lục Tri Thâm qua đây.”
Tô Diệu Nghi đang ngủ trong phòng nghỉ. Giữa chừng, Sở Tinh Nhu lấy một chiếc chăn đắp lên cho cô. Càng ấm, Tô Diệu Nghi càng ngủ sâu hơn. ngủ bao lâu, cô bắt đầu mơ.
Cô mơ thấy đang ở trong phòng tại khu Cẩm Vinh. Đột nhiên hai đàn ông cạy cửa xông . Vì quá sợ, cô hét lên nhưng phát tiếng. Cô chạy nhưng bắt dễ dàng. Hai đàn ông đó khỏe, chỉ cần một cũng đủ khống chế cô.
Cô cơ hội phản kháng. Miệng bịt c.h.ặ.t. Sau đó, cô cảm thấy một bàn tay khác ấn lên đầu , dùng lực vặn mạnh. Cô dường như thấy một tiếng “rắc”, ngay đó mắt tối sầm, đầu gục xuống.
Mọi thứ chìm bóng tối. Tô Diệu Nghi giật tỉnh dậy.
“Chị Diệu Nghi? Chị thế?”
Tô Diệu Nghi thở dốc, Sở Tinh Nhu mặt quanh. Mất vài giây cô mới nhận đang ở phòng nghỉ.
“Chị Diệu Nghi, chị gặp ác mộng ? Chị ?” Sở Tinh Nhu lo lắng hỏi. Vừa thấy trán Tô Diệu Nghi đầy mồ hôi, tay nắm c.h.ặ.t chăn, cơ thể căng cứng.
Tô Diệu Nghi trấn tĩnh vài giây. Như thường lệ, khi tỉnh dậy, nội dung giấc mơ lập tức trở nên mơ hồ, cô thể nhớ rõ mơ thấy gì, chỉ cảm thấy vô cùng đáng sợ.
“Không .” Tô Diệu Nghi , “Em tìm chị việc gì ?”
“Hơn một giờ chiều , đội trưởng Trang bảo em hỏi xem chị ăn gì .” Sở Tinh Nhu .
“Đã một giờ chiều ?” Tô Diệu Nghi lấy điện thoại xem giờ, lọn tóc cắt ngắn đầu vẫn bướng bỉnh dựng lên, “Bên phòng thẩm vấn thế nào ?”
“Lư Kính khai hết .” Sở Tinh Nhu kể, “Đội trưởng Trang và đang bận. Vì liên quan đến nổi tiếng nên còn đưa lời giải thích cho công chúng.”
Tô Diệu Nghi gật đầu.