Thay Chị Vào Hào Môn, Tôi Được Cưng Chiều Hết Mực (Thập Niên 90) - 103

Cập nhật lúc: 2025-06-24 23:00:36
Lượt xem: 333

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Làm gì , mưa to nên tàu dừng từ trưa . cạnh ga tàu con sông chảy qua huyện, trận mưa sáng, nhiều cuốn trôi. Ai may mắn thì cứu, may thì..."

"Ban đầu còn đưa nạn nhân đến bệnh viện huyện, nhưng đó quá tải, đành để tạm ở ga tàu."

"May là mấy bác sĩ công tác ở ga tàu, kịp thời cứu . thương quá nhiều, cứu xuể. Chiều qua còn thấy la liệt."

"Con sông đó chảy qua ga tàu, gần ga xe khách cũng thấy , ngay phía đấy. Cô xem ?"

"Cả ngày tìm thấy , cô tìm ở trong đó?"

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân

Sáng nay Thiên Ân cũng đến ga tàu, nhưng khi khắp huyện, trời tối nên cô về ga xe khách, ngờ ga tàu xảy chuyện .

Cô do dự một chút, bờ sông xa. Từ vị trí thể xuống nước, chỉ thể lan can , khá an .

Thiên Ân thận trọng bước vài bước, lấy đèn pin chiếu xuống.

Ngay lập tức, một t.h.i t.h.ể biến dạng trôi theo dòng nước lọt tầm mắt.

sống hai kiếp, nhưng Thiên Ân chỉ quen cuộc sống nông thôn và giàu sang, từng thấy t.h.i t.h.ể bao giờ. Cô đờ , đầu óc trống rỗng.

lúc đó, cô cảm thấy gì đó chạm chân.

Cúi xuống, Thiên Ân thấy một bàn tay từ xuất hiện ngay chân !

Chủ nhân của bàn tây chân tường, đầy m.á.u và bùn đất, mặt mày, tóc tai cũng dính đầy thứ kinh tởm, nôn.

Thiên Ân hét lên, nỗi sợ hãi dồn nén biến thành phẫn nộ. Cô nhảy lên, cầm ô đập mấy cái, khiến chiếc hộp bên cạnh đổ sập, đè lên đó.

Chỉ khi thấy bất cứ thứ gì liên quan đến con , đảm bảo chúng thể chạm , Thiên Ân mới hét lên và chạy về chỗ cũ.

Thấy vẫn ngơ ngác, Thiên Ân sợ đến mất hồn: "Thi thể... thấy thi thể..."

Đêm đó, Thiên Ân ở trong phòng đặt , cả đêm trằn trọc.

rằng, đè hộp chết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thay-chi-vao-hao-mon-toi-duoc-cung-chieu-het-muc-thap-nien-90/103.html.]

Vết thương ở bụng chảy m.á.u ngừng, vì ngâm nước quá lâu, nhiệt giảm cộng với nhiễm trùng khiến đàn ông gần như thể cử động.

Chiếc hộp đè lên , che mất tầm duy nhất của . Hắn đó, mê man, đủ sức đẩy hộp , chỉ thể dùng ngón tay còn cử động , gõ liên tục hộp để phát tiếng động.

Không bao lâu, dài như cả đời , đến lúc gần như tuyệt vọng và ngất , bỗng thấy tiếng ồn ào.

Có cả đàn ông lẫn phụ nữ, dường như đang tiến về phía .

một đoạn, hầu hết dừng , chỉ còn một bước chân tiếp tục tiến đến, ngày càng gần.

Người đàn ông dồn hết sức lực cuối cùng, gõ hộp một cái.

Tiếc là vận may mỉm với , tiếng gõ trùng với bước chân .

Người đó dường như thấy tiếng kêu cứu, nhanh chóng qua.

Nhìn bóng tối mắt, ánh sáng cuối cùng trong mắt dần tắt.

lúc sắp nhắm mắt, bước chân xa bỗng dừng .

Chủ nhân của bước chân dường như nhận điều gì, dừng một chút trở về, do dự cạnh .

Ngay đó, chiếc hộp lật lên.

Ánh đèn pin xuyên qua bóng tối, chiếu thẳng mắt . Người đàn ông gắng sức mở mắt, cuối cùng cũng thấy chủ nhân của bước chân.

Một thiếu nữ gầy gò đang cúi xuống, kinh ngạc.

"Bác sĩ Kỷ, ở đây còn một nữa!"

Giọng trong trẻo của cô gái vang lên trong đêm, bên bờ sông, đó là âm thanh cuối cùng đàn ông thấy khi rơi hôn mê.

Lúc từ thôn Phúc Thủy đến tỉnh thành, là Chu lái xe đưa Tú Phân và Thẩm Huệ Huệ đến.

Nửa tháng nay, Thẩm Huệ Huệ rời biệt thự ngoài vài , nhưng chỉ hoạt động trong nội thành.

Chu tạm thời việc , Tú Phân bận thành tác phẩm thêu, chỉ còn Thẩm Huệ Huệ một xe trở về.

Loading...