Thất Nghiệp Rồi Được Bạn Trai Cũ "Nhặt" Về - 3
Cập nhật lúc: 2026-02-08 15:50:31
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 8: NGƯỜI YÊU HAY QUẢN NGỤC?
Lý Tiểu Nhạc xuống, bình tĩnh một chút, bắt đầu nghiêm túc kiểm điểm lời và hành động của .
Cô nên kích động như .
Hiện tại cô đang mang phận mất trí nhớ, mà mất trí nhớ thì là Lý Tiểu Nhạc của ngày xưa. Cô thể cần để tâm đến những chuyện đó, chỉ cần tìm cơ hội trốn là xong. Chỉ cần cô thoát , trời cao biển rộng mặc sức chim bay, Tần Sóc - cái tên khốn kiếp đừng hòng ảnh hưởng tới cô dù chỉ một chút.
Với , cô phản ứng gay gắt như , giống hệt cái hồi bọn họ sắp chia tay, liệu Tần Sóc nghi ngờ cô ?
Lý Tiểu Nhạc quyết định đòn phủ đầu: “ thấy chúng căn bản yêu. Nhà ai yêu mà chung sống kiểu ? Anh là ai hả? Có nhân lúc mất trí nhớ để lừa ?”
“Em mắng thuận miệng như thế, đủ thấy quan hệ của chúng hề bình thường chút nào.” Tần Sóc bình thản đáp.
Lý Tiểu Nhạc: “……”
Được, cũng lý.
“Tiểu Nhạc.” Tần Sóc đột nhiên nắm lấy tay cô. Tay Lý Tiểu Nhạc lạnh toát, còn tay Tần Sóc ấm. Cô rút tay về, cứ để mặc nắm như . Tần Sóc gác cằm lên vai cô, khẽ : “Anh……”
Lý Tiểu Nhạc: “Anh im , chuyện thích chút nào.”
Tần Sóc: “…… Được .”
Đã ba ngày trôi qua, Tần Sóc hề , cũng chẳng thấy việc ở nhà, suốt ngày chỉ quanh quẩn trong bếp hầm thịt, nấu canh cho cô ăn.
Chuyện bình thường.
Cho dù Tần Sóc là ông chủ, chẳng lẽ cần xử lý công việc ? Một Tần Sóc tham công tiếc việc thì còn là Tần Sóc nữa ? Lý Tiểu Nhạc thể khẳng định chắc nịch là: Không!
Vấn đề cốt yếu là Tần Sóc thì cô đào cơ hội để bỏ trốn? Tần Sóc lấy cớ cô mất trí nhớ để kè kè bên cạnh như hình với bóng, cô chỉ dạo hai vòng quanh nhà cũng theo.
Lý Tiểu Nhạc tỏ vẻ kháng nghị: "Anh coi là đứa trẻ lên ba đấy ? tự dạo một chút cũng ?"
Tần Sóc đáp: "Đầu óc em còn khỏi hẳn, nhỡ quên mất đường về nhà thì thế nào?"
Lý Tiểu Nhạc cũng dám cự tuyệt quá gay gắt, dù việc giả vờ mất trí nhớ cũng khiến cô chột . Cô đành ngậm ngùi diễn tiếp cái vai " mất trí nhớ ngoan ngoãn", thành thật để mặc Tần Sóc theo.
Thế là hết đường chạy trốn.
Cô sống trong căn hộ cao cấp của Tần Sóc, thấy tiếc hùi hụi cho cái phòng trọ bé xíu ai ở của . Ôi trời, tiền nhà đóng mà ở, thật là lỗ vốn quá mất.
Hay là đăng lên mạng cho thuê 7 ngày nhỉ? Ít nhất cũng gỡ gạc chút vốn.
Tuy rằng cô tận dụng nguồn lực để kiếm tiền, nhưng nghĩ nghĩ thì thôi. Cho thuê 7 ngày đồng nghĩa với việc cô chịu trận ở cùng Tần Sóc thêm 7 ngày nữa.
Cô thà kiếm tiền đó, còn hơn ở chung với Tần Sóc.
Cô quyết định tự tạo cơ hội để bỏ trốn.
Thế là một đêm trăng thanh gió mát (thực là đêm tối như hũ nút), Lý Tiểu Nhạc bò dậy khỏi giường. Lúc rón rén bò dậy, cô khỏi thầm cảm thán trí thông minh tuyệt đỉnh của .
Ngay đêm đầu tiên ngủ đây, Lý Tiểu Nhạc lấy cớ “ mặt thấy phiền lắm” để chiếm cứ một phòng ngủ riêng. Nếu bọn họ ngủ chung một phòng thì kế hoạch coi như đổ sông đổ bể.
CHƯƠNG 9: KẾ HOẠCH ĐÀO TẨU LÚC 3 GIỜ SÁNG
Hiện tại là 3 giờ sáng, đúng là lúc con ngủ say nhất, cũng là thời điểm vàng để "vượt ngục". Lý Tiểu Nhạc rón rén mở cửa phòng, bên ngoài tối đen như mực. Cô bước , đèn cảm ứng tự động bật sáng.
Lý Tiểu Nhạc sợ đến mức run b.ắ.n cả , im thin thít dám động đậy.
May mà đèn cảm ứng quá sáng, nên dù bật lên cũng quá ch.ói mắt. Lý Tiểu Nhạc hoảng hồn một lúc, thấy phòng Tần Sóc động tĩnh gì mới yên tâm.
3 giờ sáng , ngủ say như c.h.ế.t, cho dù cô bật hết đèn lớn trong phòng khách lên thì chắc Tần Sóc tỉnh, huống chi chỉ là cái đèn cảm ứng mờ mờ ?
Tự dọa thôi.
Lý Tiểu Nhạc to gan hơn hẳn, quên xách theo cái túi nilon. Cái túi phát tiếng sột soạt sột soạt.
Lý Tiểu Nhạc nín thở, tự trấn an bản đừng hoảng, vấn đề lớn.
Cô lén lút liếc phòng Tần Sóc nữa, bên trong vẫn im ắng lạ thường. Cô mạnh dạn rảo bước nhanh về phía cửa , tay vươn về phía tay nắm cửa.
Cạch.
Thư Sách
Cạch cạch.
Mẹ kiếp, mở thế ?
Ngay lúc Lý Tiểu Nhạc đang hoang mang hiểu chuyện gì xảy , thì lưng đột nhiên vang lên một giọng : “Em đang cái gì đấy?”
Lý Tiểu Nhạc kinh hoàng đầu . Tần Sóc đang trong bóng tối lờ mờ cô chằm chằm.
“Ha, ...” Trong cái khó ló cái khôn, Lý Tiểu Nhạc bịa chuyện, “Đói bụng quá, định xuống nhà mua gói mì tôm.”
Ánh mắt Tần Sóc hạ xuống thấp. Lòng bàn tay Lý Tiểu Nhạc toát mồ hôi hột, cô vẫn đang cầm cái túi nilon. Nhà ai xuống mua gói mì ăn liền mà còn xách theo cả hành lý thế chứ.
Sao thế? Tần Sóc thấu cô ? Biết cô giả vờ mất trí nhớ ?
Bước tiếp theo sẽ nhạo cô thương tiếc ?
Lý Tiểu Nhạc mím môi, miệng bặm thành một đường thẳng tắp, cô rơi trạng thái ứng kích sẵn sàng chiến đấu.
“Em định mua nhiều đồ lắm mà còn mang theo túi?” Tần Sóc bật đèn lên, “Đừng dùng cái túi đó, cái đó là túi đựng thịt sống, sạch , đổi cái mới .”
Lý Tiểu Nhạc ngơ ngác nâng tay lên, lúc mới phát hiện cái túi trong tay túi hành lý của , mà bên trong cũng chẳng chứa những món đồ lặt vặt cô gom góp.
Cô quá căng thẳng nên cầm nhầm túi mà cũng .
Tần Sóc gì nhiều về việc cô ăn mì gói lúc 3 giờ sáng. Hắn tìm cho cô một cái túi mới, đưa cho cô : “Chúng cùng .”
Lý Tiểu Nhạc gật gật đầu. Xem hôm nay chạy trời khỏi nắng , chi bằng cứ thuận theo ý trời mua mì gói .
Tần Sóc mở cửa. Lý Tiểu Nhạc chằm chằm tay . Vừa cô vặn thế nào cũng mở , cô đảo mắt xem Tần Sóc mở kiểu gì. Tần Sóc lật một cái nắp kim loại lên, ấn ngón tay đó. Cạch, cửa mở.
Cái quái gì thế ? Mở cửa từ bên trong cũng cần vân tay á?!
Ban ngày cô thấy Tần Sóc mở cửa cần dùng vân tay !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/that-nghiep-roi-duoc-ban-trai-cu-nhat-ve/3.html.]
Lý Tiểu Nhạc khiếp sợ Tần Sóc. Hắn giải thích: “Bảo mật hai lớp đấy, trộm .”
Lý Tiểu Nhạc hỏi: “Thế ban ngày mở cửa cần vân tay?”
“Có chức năng hẹn giờ, buổi tối mới kích hoạt chế độ khóa vân tay.” Tần Sóc tủm tỉm đáp.
Lý Tiểu Nhạc bĩu môi. Cái cửa công nghệ cao rách việc, cô thấy cái cửa nào mở từ bên trong mà còn nhập vân tay cả.
Hai cùng xuống lầu. Lý Tiểu Nhạc chẳng đói, cũng chẳng ăn mì, nhưng để diễn cho trọn vai " thèm mì lúc nửa đêm", cô mua hẳn 4 hộp mì, còn mua thêm bạn đồng hành tuyệt vời của mì gói —— xúc xích và trứng kho.
Cuối cùng cũng nhét đầy một túi nilon.
Lý Tiểu Nhạc thanh toán tiền mà lòng đau như cắt.
Cái khu chung cư c.h.ế.t tiệt , mua gói mì với cây xúc xích thôi mà đắt thế !
Khu nhà giàu đúng là ai ở thì nấy tốn tiền! Ai ở thì nấy là kẻ coi tiền như rác!
CHƯƠNG 10: ĐẠI CHIẾN MÌ GÓI
Hai trở về nhà, Tần Sóc đun nước. Nước sôi, Lý Tiểu Nhạc mở nắp hộp mì, khoảnh khắc nước nóng dội , mùi thơm đặc trưng của mì gói bốc lên ngào ngạt, Lý Tiểu Nhạc đột nhiên thấy thèm ăn thật.
Cô phấn khích xé gói gia vị, phấn khích c.ắ.n mở vỏ cây xúc xích và gói trứng kho.
Ném tất cả trong hộp mì, đậy nắp chờ đợi.
Tần Sóc cô hì hục mấy thứ đó, gì. Lý Tiểu Nhạc thấy Tần Sóc dựa ghế sofa , lập tức cảnh giác: “Anh gì đấy? Có định ăn mấy thứ dinh dưỡng còn lãng phí thời gian ? cho nhé, bà đây thích ăn, bà đây cứ ăn đấy, cho dù chê bai nó đáng một xu thì vẫn cứ ăn...”
Tần Sóc nghiêng về phía : “Cho ăn một hộp ?”
Cái miệng nhỏ đang liến thoắng của Lý Tiểu Nhạc lập tức im bặt, nghẹn nửa ngày mới thốt một câu: “Muốn ăn thì tự mà úp.”
Thế là hai sofa, cắm cúi ăn mì.
Lý Tiểu Nhạc ăn đến mồ hôi đầy đầu, húp sùm sụp ngụm canh cuối cùng, cô thốt lên: “Sướng!”
Tần Sóc cũng : “Sướng!”
Lý Tiểu Nhạc liếc xéo một cái. Người thật kỳ quái. Trước rõ ràng bao giờ ăn mì gói, luôn mồm bảo mì gói là thực phẩm rác, ăn cái thứ chẳng tí lợi ích nào cho sức khỏe, còn tốn mất 10 phút cuộc đời để úp và ăn nó.
Hắn còn tỏ vẻ thể hiểu nổi tại Lý Tiểu Nhạc thích ăn cái thứ .
Cuộc chiến mì gói giữa hai diễn lâu mà phân thắng bại. vì mỗi Lý Tiểu Nhạc ăn mì là Tần Sóc thuyết giáo một trận, dẫn đến việc cứ ăn mì là cô nhớ tới , mà cứ nhớ tới là thấy phản nghịch, càng phản nghịch càng ăn cho bằng .
Hôm nay thật hiếm , Tần Sóc ở ngay đây mà ăn mì giáo huấn câu nào, đơn thuần chỉ là hưởng thụ một bữa mì gói tuyệt vời.
Lý Tiểu Nhạc thỏa mãn quyết định ngủ.
CHƯƠNG 11: ĐỘT TỬ VÀ ĐỘT NHẬP
Đi ngang qua phòng Tần Sóc, Lý Tiểu Nhạc thấy bên trong hắt ánh sáng xanh dìu dịu từ màn hình máy tính.
Cô dừng bước, tò mò hỏi: “Sao còn ngủ mà còn bật máy tính?”
Tần Sóc: “Anh việc.”
Lý Tiểu Nhạc: “3 giờ sáng ngủ mà việc á?”
Tần Sóc gật đầu.
Được , phù hợp với thiết lập cuồng công việc của . Lý Tiểu Nhạc vẫn thắc mắc: “Thế ban ngày ?”
Tần Sóc tủm tỉm: “Để nấu cơm cho em ăn đấy.”
Lý Tiểu Nhạc tin: “Thế ngoài giờ nấu cơm vẫn còn đầy thời gian rảnh mà.”
“Thời gian đó để bồi em chuyện phiếm.” Tần Sóc tiếp tục tủm tỉm.
“ cần bồi chuyện chắc?” Lý Tiểu Nhạc khinh thường.
“Ừ, em vẫn cần mà.” Tần Sóc vẻ mặt nghiêm túc.
Đó là chuyện thôi, bây giờ thì cần nhé.
Lý Tiểu Nhạc cảm thấy Tần Sóc lòng , chỉ thấy thật quỷ dị.
Hắn chắc chắn bỏ lỡ khoảnh khắc cô khôi phục trí nhớ, cho nên thà việc ban ngày cũng kè kè giám sát cô.
Lý Tiểu Nhạc hậm hực trở về phòng ngủ, hai giây , vẻ mặt nghiêm trọng : “Tần Sóc, 3 giờ sáng ngủ là đột t.ử đấy.”
Tần Sóc: “Anh một ngày ngủ 4 tiếng là đủ .”
Lý Tiểu Nhạc phát điên: “Chẳng ai ngủ một ngày 4 tiếng là đủ cả! Anh ngủ muộn thế , c.h.ế.t đột ngột thì cũng c.h.ế.t sớm, !”
Tần Sóc : “Em quan tâm ghê.”
Lý Tiểu Nhạc xoay bỏ , buông một câu: “Ngủ tùy , c.h.ế.t thì tang cho!”
Ngoài cửa vọng giọng của Tần Sóc: “Thế thì em đúng là yêu quá còn gì!”
Lý Tiểu Nhạc hết cách, quăng lên giường.
Cô chằm chằm trần nhà tối om, cảm thấy chuyện thật kỳ quái.
Cô dọn nhà Tần Sóc, nhưng thực cô và Tần Sóc chẳng còn quan hệ gì.
Cô mất trí nhớ, nhưng thực cô mất trí nhớ.
Tần Sóc cung phụng cô ăn ngon uống , cơ bản là cô gì nấy, còn bỏ cả công việc để ở bên cạnh cô, qua cứ như là yêu cô lắm ... thực cũng chẳng , mục đích thật sự là cảnh cô nhớ chuyện hổ đến mức chỗ chui.
Đầu óc Lý Tiểu Nhạc rối tung rối mù.
Quyết tâm bỏ trốn càng thêm kiên định.
Cơ hội đến nhanh.
Tần Sóc bảo mời cô ăn, hỏi cô ăn gì. Lý Tiểu Nhạc chọn món thịt nướng ngói tưới mỡ. Sau khi ăn uống no say, Lý Tiểu Nhạc dùng kế "vờ vệ sinh" chuồn thẳng.
Lý Tiểu Nhạc chạy một mạch về căn phòng trọ bé nhỏ của . Lúc mở khóa mật mã, cô thầm nghĩ nhà Tần Sóc tuy to thật đấy nhưng thể nào tự do bằng cái ổ ch.ó của cô .
Cô hân hoan vui sướng ấn xuống con cuối cùng, ngay khi cửa bật mở và cô định lách trong, thì một bàn tay rắn rỏi bất ngờ ấn lên tay nắm cửa, bên tai vang lên một tiếng khẽ.