Thập Niên: Xuyên Thành Người Vợ Được Cưng Chiều Của Lão Công Quan Quân - Chương 427: Đào Gia Gặp Chuyện
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:04:36
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ông nội cháu đang việc, ông bà đều khỏe. Bố cháu còn cả bác cả cháu ? Họ về cùng các cháu ?”
Bà Dương bình tĩnh , cũng mới nhớ đến con trai và hai đứa cháu trai cháu gái khác của .
“Họ vẫn ở Cảng Thành, bác cả cháu mở một quán ăn, ăn khá, cả ở trong quán giúp việc. Bố cháu trông coi kho hàng cho , là công việc nhẹ nhàng…”
Vệ Minh Khê trả lời, đều là mặt của cả nhà ở Cảng Thành, còn mặt thì tuyệt nhiên nhắc tới chữ nào.
Báo tin vui báo tin buồn, đây là kỹ năng mà mỗi đứa con xa nhà, mỗi bậc trưởng bối ở nhà đều . Sợ ở nhà lo lắng, sợ con cái ở ngoài lo âu, cho nên nào cũng nuốt nỗi khổ trong bụng, dễ dàng miệng.
Cũng giống như bà Dương, cũng giống như em Vệ Minh Khê.
Những năm họ sống gian khổ, nhưng cuối cùng chỉ bốn chữ, chúng đều khỏe.
Còn Vệ Minh Khê thì cũng theo hướng .
thực , trong lòng họ đều hề nhẹ nhàng như , chỉ là ngầm hiểu ý mà thôi.
“Tiểu Vi ?”
Bà Dương thấy họ về từng trong nhà, Vệ Minh Vi nhắc đến, bèn hỏi.
Vệ Minh Khê và Vệ Minh Phàm một cái, đó mới .
“Tiểu Vi cũng , một lợi hại ở Cảng Thành thích Tiểu Vi, còn nhận em cháu gái nuôi, vốn dĩ chúng cháu cũng định tham dự tiệc nhận , nhưng thời gian trùng, nên .”
Bà Dương nhận điều , đầu sang Lâm Mộng.
Lâm Mộng , : “Bà Dương, đây cũng coi như là chuyện , vị lão nhân gia cháu quen, xứng đáng là một bậc kiêu hùng. Tiểu Vi hợp mắt ông , cho nên mới nảy sinh ý định nhận .”
“Kiêu hùng , e là đơn giản nhỉ.” Bà Dương buồn hỏi.
Bà từng Cảng Thành, nhưng cũng cục diện bên đó phức tạp, đủ loại bang phái san sát.
Lâm Mộng sờ mũi, hì hì: “Thế gì ạ, vị lão giúp đỡ, quán ăn của bác Vệ sợ việc ăn, cũng sẽ ai dám gây sự. Mà vị lão thêm một hiếu thuận với ông , chẳng là đôi bên cùng lợi ?”
Thật sự là như ?
Bà Dương lắc đầu, nhưng thêm gì nữa.
Chỉ cần con cháu đều khỏe mạnh, là .
“Vậy các cháu còn ?” Bà Dương mong đợi hai đứa cháu.
Vệ Minh Khê và Vệ Minh Phàm sang Lâm Mộng.
Lâm Mộng thấy họ sang, bèn : “Bà Dương, cháu định để Minh Khê và Minh Phàm đến giúp cháu, tạm thời sẽ ở Kinh thị lâu dài, nhưng ở bên Dương Thành, gặp mặt gọi điện thoại bảo họ về là .”
“Còn về bác Vệ và , họ còn đợi thêm một thời gian nữa mới về.”
Vệ Kiến Thiết và Hồ Thanh Thanh thể sẽ luyến tiếc đóng cửa quán ăn, nhưng Vệ Dân Quang và vợ Chu Hồng Hoa thì định trở về.
“Được, .” Bà Dương kích động gật đầu liên tục, đó mới cảm ơn Lâm Mộng rối rít.
Lâm Mộng thể giúp họ đưa thư đưa đồ thăm con cái, bà cảm kích , ngờ Lâm Mộng dẫn cháu bà về, đây quả thực là niềm vui bất ngờ.
Lâm Mộng vội vàng bảo bà cần khách sáo như , đó cùng Lục Duật về , để thời gian cho họ đoàn tụ.
Tuy nhiên, đợi khi Lâm Mộng và Lục Duật về đến nhà, trôi qua hơn một tiếng đồng hồ.
Hơn một tiếng họ gì, đây chính là phần .
Dù khi Ngôn Bảo và An Bảo thấy bố , thì cảm thấy họ mặt mày rạng rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-xuyen-thanh-nguoi-vo-duoc-cung-chieu-cua-lao-cong-quan-quan/chuong-427-dao-gia-gap-chuyen.html.]
“Lão ma, cuối cùng cũng về , quà ?” An Bảo nhào tới đòi quà.
Ngôn Bảo thì nắm lấy tay Lâm Mộng, gì.
An Bảo , bé đương nhiên cũng sẽ .
Có câu , con mới cho b.ú, nhưng câu khi chúng sinh , An Bảo đích chứng minh là áp dụng với bố chúng.
“Thiếu quà của con thế nào .” Lâm Mộng nhéo má bé, đứa trẻ hai ba tuổi, má phúng phính, bóp thích cực kỳ: “Lúc ở nhà, các con ngoan ?”
An Bảo đảo mắt: *“Còn hỏi , con và lão đại là ai chứ, lão ma, câu hỏi hợp để hỏi chúng con .”*
“Nói chuyện với con kiểu gì đấy?” Lục Duật xoa mạnh đầu bé, : “Cho con một cơ hội sắp xếp ngôn ngữ.”
An Bảo: Cậu bé sai .
“Lão ma, con và ngoan lắm, lời đấy ạ.”
Lục Duật hài lòng, Lâm Mộng cũng hài lòng.
“Ngoan lắm.”
Làm phần thưởng, Lâm Mộng hôn bé một cái, Ngôn Bảo cũng nhận một cái hôn.
Vào trong nhà, Lâm Mộng lấy đồ từ trong trang viên , đồ ăn, đồ dùng, còn máy ảnh, đồng hồ, đài radio và các sản phẩm điện t.ử khác.
Đồ ăn đồ dùng Ngôn Bảo và An Bảo hứng thú, khi nhận đồ điện t.ử thì vui vẻ, Ngôn Bảo sờ nắn từng cái một, lấy dụng cụ chuẩn tháo .
Lâm Mộng và Lục Duật thấy nhiều thành quen, Lục Duật : “Mang về phòng dụng cụ, đừng tháo ở đây.”
Hai đứa đều trẻ con bình thường, cho nên năm ngoái, Lâm Mộng và Lục Duật dọn dẹp ba căn phòng cho chúng dùng, hai đứa đều thư phòng riêng, đó còn một gian là phòng dụng cụ dùng chung, để chúng tháo đồ nghiên cứu.
Ngôn Bảo cũng lời, mang dụng cụ về, An Bảo thì mang theo một hai món đồ điện t.ử theo.
Đồ nhẹ, đồ nhỏ chúng thể tự mang về, đồ lớn Lục Duật giúp mang qua.
Sau khi đồ đạc mang về, hai tên nhóc liền rúc trong phòng dụng cụ. Lâm Mộng và Lục Duật thì ở bên ngoài thu dọn đồ đạc mang từ Cảng Thành về.
Lần về mang theo ít đồ, bản cô mua ít đặc sản, đó Âu Dương Văn Bác và Lão thái thái cũng chuẩn một đống lớn. Cũng may là cô trang viên, nếu chỉ riêng tiền vận chuyển tốn ít.
“Thời gian em ở đây, xảy chuyện gì chứ?” Lâm Mộng sắp xếp hỏi.
Động tác của Lục Duật khựng một chút, đó tiếp tục.
“Đào gia gặp chuyện, những ngày qua của Tiểu Bát dễ chịu.”
Lục Duật mở miệng là một quả b.o.m.
Lâm Mộng lộ vẻ kinh ngạc.
“Đào gia gặp chuyện, liên quan gì đến Lục Bảo Châu? Chẳng lẽ là Lục Bảo Châu khắc Đào gia?”
Lục Duật nở một nụ châm biếm.
“Họ dường như cuối cùng cũng , vị đại sư là kẻ l.ừ.a đ.ả.o .”
“Ồ?” Lâm Mộng sán gần : “Duật ca, mau kể chi tiết cho em xem, rốt cuộc là chuyện gì.”
Còn nhớ khi cô Cảng Thành, Lục Thành Hạo và Đào Hân Tuệ còn dẫn Lục Bảo Châu tới, cô giúp trông Lục Bảo Châu, lúc đó Đào Hân Tuệ còn buông lời, giao Lục Bảo Châu cho cô chăm sóc nếu thiếu mất sợi lông nào, đều sẽ tìm cô tính sổ.
Lục Duật bất lực: “Đào gia gặp chuyện, vẫn là do Đào Vân Hải, Đào Vân Hải đó cũng hợp tác với , kiếm ít tiền . Có thể là cảm thấy thực sự lợi hại, cho nên khi về thu liễm, đắc tội với vị , vị cứ thế cho qua, bèn tay nhắm Đào gia.”