Thập Niên: Xuyên Thành Người Vợ Được Cưng Chiều Của Lão Công Quan Quân - Chương 426: Bà Nội, Chúng Cháu Về Rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:04:35
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Vãn Vãn thuê Vệ Minh Khê, nhưng còn một Vệ Minh Phàm, theo suy nghĩ của Giang Vãn Vãn, cô cũng chiêu mộ Vệ Minh Phàm.

 

bản Vệ Minh Phàm cùng cả khởi nghiệp, Giang Vãn Vãn đào cả , chắc chắn vui, nên đồng ý.

 

Tuy nhiên Vệ Minh Phàm cũng giúp Giang Vãn Vãn nhiều.

 

Những đơn hàng ban đầu Giang Vãn Vãn nhận, hầu như là dẫn thành từng chút một, cũng coi như là biến tướng bồi dưỡng nhân tài cho Giang Vãn Vãn.

 

điều thú vị là, Giang Vãn Vãn đó bất kỳ biểu hiện gì, chỉ mời Vệ Minh Phàm ăn một bữa cơm, Vệ Minh Phàm thành lập công ty cần vốn, Giang Vãn Vãn cũng bất kỳ biểu hiện gì.

 

Điểm Lâm Mộng nhớ rõ, vì thao tác của Giang Vãn Vãn, còn khiến độc giả nảy sinh hàng ngàn bình luận.

 

Giang Vãn Vãn qua cầu rút ván, Giang Vãn Vãn quá thực dụng, lúc ích thì là Vệ, lúc ích thì là ông Vệ.

 

Lâm Mộng cũng cảm thấy thao tác của nữ chính chút thú vị.

 

Người bồi dưỡng cho cô, giai đoạn đầu giúp đỡ nhiều như , cô dùng một bữa cơm là cho qua chuyện ?

 

Làm gì kiểu như .

 

Hơn nữa cần vốn, cũng bắt cô nhất định đưa tiền giúp đỡ, nhưng ít nhất cũng chút mặt mũi chứ? Kết quả cô trực tiếp coi như , biểu thị gì cả, thế là thế nào?

 

Thương trường cũng là tình trường, thái độ như , cũng may là trong tiểu thuyết, nếu ở ngoài đời thực, xa .

 

Nói trở .

 

Biết thành tựu của Vệ Minh Khê và Vệ Minh Phàm, Lâm Mộng đương nhiên chọn cách tay chiếm lợi thế .

 

Cho nên khi sự đồng ý, Lâm Mộng dẫn Vệ Minh Khê và Vệ Minh Phàm rời khỏi Cảng Thành.

 

 

Lần nữa đặt chân lên cố thổ, Vệ Minh Khê và Vệ Minh Phàm đều chút hoảng hốt.

 

Khi rời khỏi nội địa, họ bắt đầu nhớ chuyện , đến giờ vẫn còn nhớ khi rời , cả nhà hoảng sợ thế nào, thấp thỏm .

 

Tuy nhiên họ chỉ dừng ở Dương Thành một ngày, ngày hôm liền lên tàu hỏa về Kinh thị.

 

Ban đầu còn cảm giác gì, nhưng khi càng ngày càng gần Kinh thị, họ bỗng nhiên chút sợ hãi.

 

Cận hương tình khiếp, đại khái là như .

 

“Đến .”

 

Lâm Mộng thấy họ cửa xe động đậy, đặt hành lý xuống đẩy họ xuống xe.

 

Hai lảo đảo hai bước mới vững, nhưng cũng giận, chỉ là chút hổ.

 

“Chúng chỉ là, chỉ là tò mò một chút thôi.” Vệ Minh Phàm đỏ mặt, giải thích.

 

Lâm Mộng tiếng: “Cậu giải thích còn đỡ, giải thích chẳng là lạy ông ở bụi ?” Cô : “Biết các là cận hương tình khiếp, , thể hiểu.”

 

Vệ Minh Khê và Vệ Minh Phàm càng hổ hơn.

 

Lâm Mộng mặc kệ, xách hành lý gọi họ theo, mới bao lâu, từ xa thấy Lục Duật trong đám .

 

Mắt cô sáng lên, bước chân nhanh hơn nhiều.

 

Rất nhanh cô đến mặt Lục Duật, cũng chẳng quan tâm xung quanh bao nhiêu , bỏ hành lý xuống ôm chầm lấy Lục Duật, Lục Duật cũng ôm lấy cô.

 

“Duật ca, về khi nào ?”

 

Lục Duật ôm một lúc lâu mới buông cô : “Về hôm qua, đường vất vả , bà ngoại vẫn khỏe chứ?”

 

“Không vất vả. Bà ngoại đều khỏe, thể tráng kiện.” Lâm Mộng đầu Vệ Minh Khê và Vệ Minh Phàm đang đuổi theo, : “Duật ca, họ là cháu trai của Vệ lão, Vệ Minh Khê và Vệ Minh Phàm. Đây là chồng , Lục Duật.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-xuyen-thanh-nguoi-vo-duoc-cung-chieu-cua-lao-cong-quan-quan/chuong-426-ba-noi-chung-chau-ve-roi.html.]

 

Vệ Minh Khê và Vệ Minh Phàm chấn động một lúc mới hồn, chồng của Lâm Mộng cũng quá trai , một đàn ông trai thế để gì? Còn nữa, bộ quần áo cũng quá cao cấp , cấp bậc Đoàn trưởng đấy.

 

“Chào hai , tên Lục Duật.”

 

“Chào, chào .”

 

Vệ Minh Khê và Vệ Minh Phàm cục mịch đến mức lắp.

 

Lục Duật để ý, mà hỏi Lâm Mộng thông báo cho Vệ lão .

 

Lâm Mộng lắc đầu ngay: “Em đây là cho họ bất ngờ mà.”

 

Lục Duật bất lực: “Vệ lão mấy ngày nay thời gian về .”

 

Lâm Mộng cạn lời một giây: “Bà Dương ở nhà là , thôi, chúng tìm bà Dương , đó hãy về nhà, ngày mai tìm Sư trưởng.”

 

Trong lòng Lục Duật khẽ động, hỏi gì mà xách hành lý cùng Lâm Mộng ngoài, Vệ Minh Khê và Vệ Minh Phàm vội vàng theo.

 

Đến Đại học Kinh Hoa, Vệ Minh Khê và Vệ Minh Phàm càng căng thẳng hơn, dọc đường những cảnh sắc quen thuộc, nhưng phần nhiều vẫn là xa lạ.

 

Đến nhà bà Dương, Lục Duật định gõ cửa, cửa từ bên trong mở , bà Dương cầm sách đang định lên lớp.

 

“Tiểu Lục, cháu đến đây?” Bà Dương ngạc nhiên vui mừng, đó thấy Lâm Mộng lưng Lục Duật, nụ mặt càng sâu hơn: “Tiểu Mộng! Cháu từ Cảng Thành về ? Về khi nào thế, bà.”

 

Lời một nửa, bà thấy Vệ Minh Khê và Vệ Minh Phàm bên cạnh Lâm Mộng.

 

“Các, các cháu là.” Bà Dương chằm chằm Vệ Minh Khê và Vệ Minh Phàm, hốc mắt đỏ lên, cẩn thận từng li từng tí, sợ nhận nhầm .

 

“Bà nội, cháu là Minh Khê đây ạ.” Vệ Minh Khê nhớ đây bà nội luôn kể chuyện cho mấy em , đồ ăn ngon cho họ, nhất thời kìm nước mắt, quỳ xuống: “Bà nội, cháu về , bà nội.”

 

“Bà nội, cháu là Minh Phàm, Tiểu Phàm đây, cháu và về .” Vệ Minh Phàm cũng kích động quỳ xuống, dập đầu với bà cụ.

 

Lão thái thái bỗng kìm , òa lên.

 

“Tiểu Khê, Tiểu Phàm, con của , các cháu, các cháu giờ mới về.”

 

Bà Dương ôm lấy họ, .

 

Hàng xóm thấy tiếng động liền xem tình hình, thấy bà Dương ôm hai thanh niên lớn, hai thanh niên cứ gọi bà là bà nội, lập tức cũng đoán .

 

Họ cũng mừng cho bà Dương, cũng nghĩ đến cảnh ngộ của , kìm đỏ hoe mắt.

 

cũng tò mò, con cháu bà Dương đều Cảng Thành, giờ về ?

 

“Bà Dương, chúng nhà ạ.” Lâm Mộng lên tiếng nhắc nhở.

 

, đúng, nhà, Tiểu Khê, Tiểu Phàm, chúng trong nhà.” Bà Dương một tay kéo một , sợ chạy mất .

 

Vào trong nhà, bà Dương rót nước, lấy đồ ăn vặt các thứ, lúc bà cũng chẳng giáo sư gì cả, mà chỉ là một bà bình thường, gặp cháu , thì hận thể lấy hết những thứ nhất của .

 

Vệ Minh Khê và Vệ Minh Phàm cảm nhận sự quan tâm của bà cụ, kìm .

 

“Bà nội, ông nội ạ? Những năm ông bà sống ?”

 

Vệ Minh Phàm nắm tay bà cụ, nhớ đây tay bà nội vết chai nào, bảo dưỡng . bây giờ, tay bà nội một lớp chai dày, bên còn ít vết thương, trong đó một hai ngón tay còn biến dạng.

 

Vệ Minh Vi là em gái nhỏ nhất trong họ, nhưng mới là em trai nhỏ nhất, cho nên ông bà nội càng cưng chiều và Vệ Minh Vi hơn một chút.

 

Tuy nhiên lúc đó Vệ Minh Vi còn nhỏ, chắc là nhớ nữa, Vệ Minh Phàm nhớ rõ.

 

Các một viên kẹo, sẽ hai viên, lúc ăn thịt, cũng sẽ ăn nhiều hơn một chút, thích nhất chính là ông bà nội, hồi nhỏ cứ nghĩ, lớn lên nhất định để ông bà nội sống những ngày tháng hơn.

 

lớn , vẫn năng lực thực hiện, còn rời mười mấy năm, đến giờ mới trở về.

 

 

Loading...