Thập Niên: Xuyên Thành Người Vợ Được Cưng Chiều Của Lão Công Quan Quân - Chương 424: Không Lấy Ra Được
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:04:33
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi chia tay Từ lão và Tổ trưởng Lý, Lâm Mộng thẳng đến An Bang Bảo An.
Sau khi đăng ký chờ đợi theo quy định, Lâm Mộng mới dẫn đến văn phòng của Trác Minh Viễn.
Tại chỗ Trác Minh Viễn, quả nhiên Lâm Mộng khách sạn mà đoàn tham gia thi đấu đang ở là do Trác Minh Viễn đổi cho.
“Nhà nghỉ mà ban tổ chức sắp xếp điều kiện quá tệ, đó là họ ý .” Trác Minh Viễn : “Chỉ là ngờ, họ nội định sẵn quán quân, á quân, quý quân , nếu bên đó khiếu nại kết quả, ông Hoa sẽ tìm phụ trách liên quan để hỏi tình hình.”
Nếu vẫn , bên họ tay cũng muộn.
Cái cũng may là họ sớm đến Cảng Thành bố cục, hơn nữa còn đạt thành tích nhỏ, nếu sự sỉ nhục , cái thiệt thòi , thật sự c.ắ.n răng mà nuốt xuống.
Điều đối với những sinh viên mà , sẽ là một cú sốc nhỏ.
Lâm Mộng thấy họ sắp xếp, cũng gì thêm, chỉ bàn bạc với Trác Minh Viễn trong văn phòng một hồi lâu.
Đợi khi cô rời , mới đến tìm Trác Minh Viễn xác nhận, cô gái Lâm Mộng tiếp đãi , là ông chủ Lâm Mộng của họ .
“Cô chính là ông chủ của các .”
“Thật sự là ông chủ ạ.”
Họ cũng ông chủ trẻ, nhưng cũng quá trẻ .
Nghe chồng của ông chủ cũng là bộ đội, cũng là tên khốn nào, phúc lớn như .
“Kinh ngạc cái gì, cô là ông chủ thì các việc ?” Trác Minh Viễn bực .
Người vội vàng lắc đầu, chỉ là ngạc nhiên ông chủ quá trẻ thôi.
“Vậy hiện tại bên ngoài đồn ầm lên , chúng cần xử lý ?” Ông chủ là một mục tiêu lớn như bày đó, dễ xảy chuyện.
Trác Minh Viễn lắc đầu: “Không cần , cô sẽ sớm về thôi.”
…
Hai ngày , Lâm Mộng nhận điện thoại từ Vệ Kiến Thiết, để Vệ Minh Vi nhận .
Kết quả Lâm Mộng cũng quá bất ngờ, cúp điện thoại xong, cô gọi điện cho Từ lão, báo quyết định của Vệ Kiến Thiết và cho Từ lão, bên phía Từ lão bảo cô đến lúc đó hãy tới tham dự tiệc nhận , Lâm Mộng đồng ý.
Động tác của Từ lão cũng nhanh, mới một buổi sáng, tin tức ông nhận cháu gái nuôi lan truyền ngoài, Âu Dương gia cũng nhận tin tức ngay lập tức.
Chi của Âu Dương Văn Bác khá nhiều chuyện, nên phản ứng gì. bên phía chủ gia khá coi trọng, lập tức cho ngóng tin tức, xem Từ lão để mắt tới rốt cuộc là thần thánh phương nào, cũng ý kết giao.
Tam phòng quan hệ với Từ lão, bên phía chủ gia sớm đỏ mắt , mấy lợi dụng tam phòng để bắt quàng họ với Từ lão, nhưng nào cũng thất bại.
Lần , là cơ hội của họ.
đây cũng chỉ là cơ hội của riêng họ.
Trong lúc đều đang tò mò, cháu gái nuôi mà Từ lão nhận rốt cuộc là ai, thì còn một tin tức truyền đến, chính là kết quả cuộc thi Toán cao cấp quốc tế do Đại học Cảng Thành tổ chức .
Hạng nhất là đội Rồng Đỏ, hạng hai là đội Đại học XX của nước Anh, hạng ba mới là Đại học Cảng Thành.
Tin tức truyền đến, đa chỉ ngạc nhiên một chút, kinh ngạc nội địa thắng nước Anh, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Dù cũng chỉ là một cuộc thi, đó họ thậm chí còn chẳng mấy quan tâm.
điều đối với cả đoàn đến từ nội địa mà , kích động lòng bao.
Họ nhận một lời giải thích công bằng và chính đáng!!
Đám bạn học Cao đều nhớ đến Lâm Mộng, Lâm Mộng sai, họ nên tin tưởng năng lực của các thầy.
Bỗng nhiên, họ báo cho Lâm Mộng kết quả , chỉ là đó mới phản ứng , họ Lâm Mộng hiện tại đang ở .
Ngày trao giải, bạn học Cao đầu , phát hiện một bóng dáng quen thuộc ở khán đài, kỹ, là Lâm Mộng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-xuyen-thanh-nguoi-vo-duoc-cung-chieu-cua-lao-cong-quan-quan/chuong-424-khong-lay-ra-duoc.html.]
Lâm Mộng cũng thấy bạn học Cao, thấy sang, bèn mỉm gật đầu với .
“Cao Long, gì thế?”
“Là Lâm Mộng, tớ thấy Lâm Mộng .” Bạn học Cao chỉ về hướng Lâm Mộng, đám bạn học Tôn theo, quả nhiên cũng thấy Lâm Mộng, nhưng cũng thấy lãnh đạo của Đại học Cảng Thành bên cạnh Lâm Mộng.
Bỗng nhiên, một ý nghĩ hiện lên trong đầu.
Chẳng lẽ là Lâm Mộng giúp đỡ?
Không thể nào, thể nào, Lâm Mộng lợi hại, nhưng chắc là cách nào .
Lâm Mộng thể cùng lãnh đạo trường Đại học Cảng Thành, nguyên nhân đằng đó, chắc chắn cũng đơn giản.
Nếu suy nghĩ trong lòng họ, Lâm Mộng sẽ cho họ , cô hôm nay thực chỉ là tháp tùng Từ lão đến xem lễ trao giải mà thôi, đơn giản thôi.
……
Lễ trao giải kết thúc, đám bạn học Cao cũng sự dẫn dắt của giáo viên lên tàu hỏa trở về.
Còn Lâm Mộng thì cùng Lão thái thái, còn Âu Dương Ý Hòa cùng đến Từ gia.
Nhân khẩu Từ gia nhiều, nhưng đều tôn kính Lão thái thái, thái độ đối với Lâm Mộng và Âu Dương Ý Hòa cũng khách sáo.
Khi họ đến, Vệ Minh Vi và Tiểu Bối cũng đang ở Từ gia, nhưng con cháu đích tôn của Từ lão dường như thích hai con cô .
Cũng . Từ Quốc Đống là con của con riêng, ngay cả con thứ xuất cũng tính. Tiểu Bối là con gái của Từ Quốc Đống, thì cũng chẳng phận gì đáng . Còn về Vệ Minh Vi, trong mắt họ, phụ nữ mà chồng chửa, cũng chẳng gì.
Họ tự cho là phận chính thống, đương nhiên là coi thường tự cam chịu thấp hèn.
Vệ Minh Vi tuy thấp thỏm, nhưng vì con gái , cố gắng để bản lộ vẻ sợ sệt, chỉ là khi thấy bóng dáng Lâm Mộng, chẳng hiểu thấy nhẹ nhõm hơn một chút, cũng thêm chút tự tin.
“…Đây là cháu ngoại của , Lâm Mộng.” Lão thái thái hàn huyên một chút, mới giới thiệu Lâm Mộng với con cái của Từ lão.
Lâm Mộng khẽ gật đầu, coi như chào hỏi.
Đám Từ Ái Hoa sớm về Lâm Mộng, nhưng thực sự để Lâm Mộng trong lòng, là khi Lâm Mộng thể là thiên kim của An Bang Bảo An.
Nếu Lâm Mộng thực sự là thiên kim của An Bang Bảo An, thì đáng để họ kết giao.
“Không hổ là cháu ngoại của dì An Nam, là thấy bóng dáng của dì An Nam năm xưa.” Từ Ái Hoa .
Lời khách sáo như , Lão thái thái cũng thấy vui.
“Bà nội Địch, cháu ngoại của bà định ở Cảng Thành ?” Một phụ nữ trẻ bên cạnh vẻ tò mò hỏi: “Bà nội Địch hôm nay chỉ dẫn Ý Hòa và cháu ngoại bà đến thôi ?”
Vẻ mặt Từ lão vốn còn khá ôn hòa, nhưng thấy lời , đột nhiên trở nên lạnh lùng nghiêm nghị.
Người phụ nữ trung niên bên cạnh phụ nữ trẻ thấy bố chồng biến sắc, vội vàng kéo con gái , lành: “Dì An Nam, Tiểu Thiến ý gì khác ạ.”
Từ Thiến Thiến kéo , chút vui, may mà còn chút não, thêm lời nào nên nữa.
Âu Dương Ý Hòa mặt cảm xúc, đừng chỉ là hai câu hỏi đơn giản, nhưng hàm ý giống .
Câu hỏi đầu tiên thì gì, nhưng phối hợp với câu hỏi thứ hai, thì là ý ám chỉ .
“Từ lão, bà ngoại cháu dẫn ai đến, bà thể tự quyết định chứ ạ?” Lâm Mộng đợi Lão thái thái lên tiếng, mở miệng hỏi.
Từ lão liếc Từ Thiến Thiến, bao nhiêu tình cảm.
“Đây là đương nhiên.”
“Vậy thì , cháu còn tưởng là cháu lấy , hoặc là họ cả của cháu lấy chứ.”
“Cô Lâm đùa .” Từ Lỵ Lỵ tươi : “Nhân vật như cô Lâm mà còn lấy , thì chúng chẳng trốn tầng hầm trong nhà, dám gặp .”
Lâm Mộng nhướng mày, đây là chuyện.