Thập Niên: Xuyên Thành Người Vợ Được Cưng Chiều Của Lão Công Quan Quân - Chương 391: Tìm Lâm Mộng Giúp Đỡ

Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:03:22
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chúng một nhà, cũng thể gọi cả, hoặc Âu Dương cũng .”

 

Âu Dương Ý Hòa phát hiện Đường Nhược Vân quả thực là khá, ngoại hình và khí chất đều bày đó. Lúc nãy khi mới bước , thấy vẻ suy sụp, nhưng nhanh thu cảm xúc của , để bản chìm đắm mãi trong đó.

 

Trong lúc trò chuyện, Đường Nhược Vân cũng thể hiện mặt ưu tú của , kiến thức dự trữ cao, cái gì cũng thể đôi chút, nhưng hề tỏ hiểu khi rõ, đối với những thứ thì ham tìm tòi.

 

Có thể , Đường Nhược Vân thực sự ăn đứt Đường Lập Hiên.

 

Cùng là cháu trai của Đường Lão, tại sự chênh lệch lớn đến thế.

 

Chẳng lẽ là do gen của cha khác ?

 

Âu Dương Ý Hòa thắc mắc, nhưng vẫn thấy mừng cho bà cụ, nếu cả hai đứa cháu trai đều hỏng, thì thật sự khiến đau lòng.

 

Còn về chuyện thất tình, Âu Dương Ý Hòa cảm thấy chắc là chuyện .

 

Anh cảm thấy Đường Nhược Vân là loại yếu đuối, cho nên cũng an ủi gì nhiều.

 

“… , cháu đến là để tìm bà nội.” Âu Dương Ý Hòa về phía bà cụ, “Cô và bác Khang Đức lượt đến tìm cháu, nhờ giúp sắp xếp công việc một chút. Cô để dượng và Lâm Cường, Lâm Văn thăng chức, yêu cầu của bác Đường Đức Khang cũng tương tự như .”

 

Công việc của ba cha con Lâm Đại Hữu đều coi là tệ, còn Đường Đức Khang và Đường Lập Hiên thì chẳng . Đường Đức Khang vẫn luôn việc ở nhà máy thủy tinh, bao nhiêu năm nay cũng chỉ là một công nhân bình thường.

 

Đường Lập Ngôn hiện tại là công nhân tạm thời ở nhà máy cơ khí, đó từng ở nhà máy dệt, đắc tội với nên mới sang nhà máy cơ khí.

 

Phải là Đường Đức Khang và Đường Lập Ngôn cũng chút bản lĩnh, đắc tội mà vẫn thể kiếm suất công nhân tạm thời, sắp xếp xuống nông thôn.

 

“Cháu hỏi ý kiến của bà nội, xem cần giúp một tiếng .”

 

Bà cụ gì, chỉ sang Lâm Mộng.

 

Lâm Mộng cũng khách sáo với bà cụ gì.

 

“Nhà họ Lâm bây giờ sống hơn nhiều , trong thành phố ít còn chẳng đủ ăn, nhà bọn họ mới xây xong, bọn họ bản lĩnh thì tự mà xông pha, bản lĩnh thì cả đời cứ như , cũng chán.”

 

Cho dù bản lĩnh, cô cũng sẽ để nhà họ Lâm thực sự sống .

 

Còn về thế hệ , thế hệ quản .

 

Bà cụ cũng bất kỳ sự ngạc nhiên nào, “Vậy thì cần để ý, bà chỉ là một bà vợ lẽ của nhà Âu Dương, bản lĩnh giúp bọn họ đại phú đại quý.”

 

Bà cụ như , Âu Dương Ý Hòa tự nhiên cũng nên thế nào.

 

 

Từ Đường gia trở về, Lâm Mộng bắt đầu chuẩn cơm trưa, đang bận rộn thì Liễu Yên Nhiên đến.

 

Thấy cô đột nhiên tới, Lâm Mộng quả thực chút bất ngờ.

 

“Hôm nay ?” Lâm Mộng mang nhiều trái cây, “Bây giờ cũng đến giờ tan mà.”

 

đến tìm cô giúp đỡ.”

 

Liễu Yên Nhiên thẳng vấn đề, đó kể sơ qua cho Lâm Mộng về vấn đề bọn họ đang gặp .

 

Thời gian , bọn họ tiếp đón một đoàn đội từ nước ngoài đến, đối phương đến để tìm kiếm hợp tác, nhưng thái độ ngạo mạn.

 

Nếu chỉ thì cũng chẳng , chỉ cần thể đạt hợp tác, khó dễ một chút cũng vấn đề gì. Ai bảo máy móc thiết của tiên tiến hơn, là thứ mà đất nước đang cần chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-xuyen-thanh-nguoi-vo-duoc-cung-chieu-cua-lao-cong-quan-quan/chuong-391-tim-lam-mong-giup-do.html.]

 

Đất nước của họ hiện tại quá lạc hậu, trình độ nghiên cứu theo kịp, bọn họ bây giờ mới nghiên cứu đến thế hệ thứ hai, cập nhật đến thế hệ thứ tư, thứ năm . Còn một máy móc mà đất nước họ khả năng sản xuất.

 

Vậy đây?

 

Chỉ thể mua, mua về để học tập, mua về để mô phỏng chế tạo.

 

trong chuyện cũng một vấn đề, chính là nước ngoài bán cho họ cũng chắc là sản phẩm tiên tiến nhất. Chỉ là còn cách nào khác, dù là cũng khiến bọn họ thèm thuồng.

 

Bây giờ tới cửa chào hàng, bọn họ cũng mua, tình ý, sự hợp tác lẽ đạt nhanh mới đúng chứ?

 

Liễu Yên Nhiên nghĩ như , cho dù đối phương ngạo mạn, chê chỗ chỗ xong, nhưng cô luôn cảm thấy sự hợp tác là nguyện vọng của cả hai bên, bất đồng thì thảo luận kỹ càng cũng thể đưa phương án giải quyết phù hợp.

 

Nào ngờ kết quả, bọn họ đều nghĩ quá đơn giản.

 

“…Mấy là đến bán thiết , cũng để bên nhà máy cơ khí xem qua thiết , nhưng xem xong cũng bàn chuyện hợp tác, cứ khảo sát thị trường trong nước, qua hai ba thành phố, đó nhượng bộ một điều kiện, để các nhà máy đủ điều kiện đến Kinh thị xem thử.”

 

“Bây giờ đến , vì một từ ngữ chuyên ngành mà chúng nắm bắt chính xác, giao tiếp chút khó khăn, hết cách, chúng chỉ thể cầu cứu các giáo sư của Đại học Kinh Đại và Đại học Kinh Hoa. Bọn họ qua đó giúp đỡ nhiều, nhưng bây giờ đám nước ngoài bắt đầu mẩy.”

 

Chuyện Lâm Mộng nhớ.

 

nước ngoài đến bán thiết , nhưng cái gọi là thiết tiên tiến, thực chất là hàng đối phương đào thải, chất đống trong kho. Có thể ở trong nước thì đúng là tiên tiến thật, nhưng đối với nước ngoài thì đó là sản phẩm lạc hậu hai đời .

 

Đối phương vượt biển đến bán thiết , đ.á.n.h sự chênh lệch thông tin, tình hình trong nước thế nào nên coi bọn họ như oan đại đầu mà c.h.é.m. Không chỉ , hậu mãi chỉ bao một năm, trong vòng một năm thể sửa miễn phí, nhưng nếu cần linh kiện thì bỏ tiền mua, bọn họ cung cấp.

 

Sau một năm, sửa chữa máy móc tính tiền, còn bao chi phí các thứ.

 

Tóm hố.

 

Vốn dĩ hai bên đàm phán xong xuôi chuẩn ký hợp đồng, nhưng tình cờ nam chính phát hiện điểm và kịp thời báo cáo lên, ngăn chặn việc ký kết hợp đồng, còn bắt nội gián cấu kết với ngoài để hại .

 

Tuy nhiên đó vẫn ký hợp đồng, chỉ là giá cả sự đổi.

 

Bên phía họ còn tưởng là chiếm món hời, nhưng đến hơn một năm máy móc xảy sự cố, mới là vẫn hố.

 

Chuyện cũng do đàm phán chuyên nghiệp đủ cẩn thận, chủ yếu là do ký kết hợp đồng song ngữ, trình độ dịch thuật đạt yêu cầu, hoặc thể cũng mua chuộc, mới để một cái hố như .

 

“Làm mẩy cái gì?”

 

Liễu Yên Nhiên bất lực, còn thể là gì nữa, chính là vấn đề ba bữa ăn. “Hai ngày nay, trong đoàn đội của bọn họ ba bốn đau bụng, vì thế bọn họ cảm thấy món ăn Long Quốc của chúng vệ sinh, tuyên bố ăn món Long Quốc nữa, bắt buộc ăn đồ Tây, nếu thì cuộc đàm phán đó cũng cần tiến hành nữa.”

 

Chuyện đến giai đoạn đàm phán giá cả , đàm phán nữa thì bao nhiêu công sức bỏ đó chẳng đổ sông đổ bể .

 

“Cho nên cô đến tìm ?” Lâm Mộng cạn lời.

 

Liễu Yên Nhiên gượng, “Trước đây Hoắc Đình cô còn bánh kem, liền nghĩ đến việc tìm cô hỏi thử xem.” Cô , “Cô món Tây ?”

 

“Vậy thì cô tìm đúng , quả thực .” Lâm Mộng .

 

“Vậy thì quá, vì chuyện mà chúng xoay như chong ch.óng, sứt đầu mẻ trán.” Liễu Yên Nhiên thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm cuối cùng cũng cần đôi co với đám nước ngoài về mấy chuyện nữa, “Lâm Mộng, cô thể đến giúp chúng một chút , cô yên tâm, tuyệt đối sẽ để cô công .”

 

“Vậy thể xem các cô giao tiếp với nước ngoài như thế nào ? khá tò mò, đây chỉ thấy nước ngoài tạp chí hoặc báo chí nước ngoài thôi.”

 

Liễu Yên Nhiên trầm ngâm một chút, tuy rằng chút phù hợp, nhưng cũng chuyện gì quá khó khăn.

 

“Được.”

 

 

Loading...