Thập Niên: Xuyên Thành Người Vợ Được Cưng Chiều Của Lão Công Quan Quân - Chương 331: Kêu Oan
Cập nhật lúc: 2026-02-18 18:01:44
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hầy, chuyện chẳng qua là đó giúp họ chút việc nhỏ thôi mà.” Lâm Mộng cũng nhiều, nhắc tới nghĩ đến hành vi vô lương tâm của nữ chính , cảm thấy bực .
Tự nhiên bực gì chứ?
Thấy cô nhiều, Trương Kiến Minh và Chu Thúy Phân cũng hỏi thêm gì nữa.
Dù Lâm Mộng cũng coi là khách quý ở đây, mỗi đến, món ăn đều lên nhanh, cho nên Lâm Mộng vội gọi món, đợi Lục Giác và Âu Dương Vi bọn họ đến mới gọi.
“Anh Trương, chị Chu, đúng lúc ngày mai nghỉ, em đưa chị chơi một vòng quanh Kinh thị cho .” Lục Giác , “Đến lúc đó em sẽ tìm mấy em Trần cùng , đông mới náo nhiệt.”
“Thế thì phiền bọn họ quá.”
“Phiền cái gì mà phiền, nghỉ lễ chẳng là để nghỉ ngơi vui chơi .” Lục Giác , “ lúc cũng để bọn họ thư giãn một chút.”
Nghe Lục Giác , Chu Thúy Phân cũng gì thêm nữa.
Một nhóm vui vẻ ăn cơm xong, Chu Thúy Phân bọn họ ở nhà khách, Lâm Mộng liền đưa họ trả phòng, đó dẫn họ về tứ hợp viện của .
Bên vẫn định kỳ đến quét dọn, thỉnh thoảng Lục Giác sẽ đưa Trần Chiêu Minh bọn họ đến đây tụ tập, cho nên trong nhà coi như sạch sẽ, chỉ cần thu dọn đơn giản một chút là .
Gia đình Chu Thúy Phân đều đến ngây , cảm thấy loại tứ hợp viện đây chắc chắn là nơi ở của Vương gia quan lớn gì đó.
Lâm Mộng cũng quá giàu , cái sân lớn thế mà cũng mua ?
“Chị dâu, đây em chẳng với chị , nhà cửa nếu mua thì nên mua càng sớm càng , cái sân của em là mua khi theo quân đấy.” Lâm Mộng , “Lúc đó rẻ lắm, bây giờ mua thì lẽ cả vạn đồng mới .”
“Cả vạn đồng? Mẹ ơi đắt thế ?” Chu Thúy Phân bọn họ giật nảy .
Còn Trương Kiến Minh thì chút rục rịch trong lòng.
Những lời Lâm Mộng đây, Chu Thúy Phân cũng từng kể với , nhưng nghĩ nhà cửa thể tăng giá bao nhiêu, đều nghèo, cũng đều nhà để ở, việc gì ngoài mua chứ.
bây giờ suy nghĩ khác.
Ví dụ sống sờ sờ bày mắt ?
Bọn họ thể mua nổi nhà ở Kinh thị, nhưng nhà ở quê chắc là thể mua chứ?
“Chị dâu, chị , bây giờ giá nhà ở Kinh thị mỗi ngày đều tăng.” Âu Dương Vi , “Bọn em đó cũng bỏ tiền mua một căn, lúc mua còn đắt lắm, nhưng bây giờ thì khác .”
“Em cũng mua nhà ?” Chu Thúy Phân ngạc nhiên .
Âu Dương Vi gật đầu, “ , nhưng là bố chồng em mua, điều em và Đồng Niên bàn bạc , đợi trong tay tiền sẽ mua thêm một căn nữa.”
Trời đất, cảm giác Âu Dương Vi cũng tài lực, mua nhà cứ như uống nước .
Tuy nhiên, Chu Thúy Phân khi kích thích, bắt đầu cũng chút khao khát mua một căn nhà.
Cứ như Lâm Mộng , nhà cửa chắc chắn sẽ tăng giá, hơn nữa giữ trong tay cũng chạy , còn thêm một sự đảm bảo, ở thì còn thể cho thuê thu tiền thuê nhà. Dù mua nhà là buôn bán lời chứ lỗ.
Sau khi về quê, chắc chắn cũng mua một hoặc hai căn nhà.
Nếu đủ tiền, cũng thể mua ở Kinh thị, nơi dù cũng là thủ đô, ở thủ đô một căn nhà, cũng nở mày nở mặt.
Sắp xếp thỏa cho gia đình Chu Thúy Phân xong, cũng sắp đến giờ lên lớp, Lâm Mộng bọn họ mới chào tạm biệt Chu Thúy Phân và Trương Kiến Minh, vội vàng trở về trường học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-xuyen-thanh-nguoi-vo-duoc-cung-chieu-cua-lao-cong-quan-quan/chuong-331-keu-oan.html.]
Vốn dĩ buổi trưa Lâm Mộng định cùng Lục Giác trạm thu mua phế liệu, xem đợi thêm một hai ngày nữa .
Vừa đến cổng trường, ba một nam đồng chí bế đứa trẻ chặn .
Nam đồng chí trông tiều tụy, râu ria xồm xoàm, còn mùi lạ, nhưng đứa bé bế thì tinh thần, chỉ là quá gầy, da đen, nhưng vẫn khá sạch sẽ.
Phản ứng đầu tiên của Lâm Mộng là kịch để xem .
Đây là tra nữ nào đó bỏ chồng bỏ con, đó chồng bế con tìm đến tận cửa chứ?
Loại tình tiết trong tiểu thuyết xuất hiện, ngay tại Đại học Kinh Hoa, trong tiểu thuyết xuất hiện ba , đều là liên quan đến nữ chính, đàn ông hoặc phụ nữ bỏ rơi ở quê tìm đến tận cửa, đó thanh danh hủy hoại, ngóc đầu lên ở trường.
Nhớ là trong đó một còn ý đồ an phận với nữ chính, dù vợ ở quê tìm đến tận cửa, cũng dỗ dành vợ xong xuôi tiếp tục quấy rầy nữ chính.
Cuối cùng là nam chính giải quyết gã đàn ông đó, dùng chút thủ đoạn là xử lý xong tên pháo hôi .
Không ngờ tình tiết như cũng thể diễn ở Kinh Đại, khéo bọn họ bắt gặp.
“Đồng chí, việc gì ?” Lục Giác một chắn mặt Lâm Mộng và Âu Dương Vi, chút cảnh giác.
Nam đồng chí cũng đường đột, nhưng khó khăn lắm mới đến Kinh thị, mới tìm Kinh Đại, sợ xảy biến cố, dám tùy tiện tìm lãnh đạo, sợ tìm nhầm .
“Bạn học, ý gì khác, tìm hiệu trưởng trường các bạn, các bạn thể giúp đỡ, đưa gặp hiệu trưởng của các bạn ?” Người đàn ông cầu xin.
“Anh tìm hiệu trưởng của chúng gì?” Lục Giác vì đối phương đáng thương mà buông lỏng cảnh giác.
“, kêu oan.”
Kêu oan?
Lục Giác lập tức ngớ .
“Kêu oan nên tìm công an ?” Tìm hiệu trưởng trường học tác dụng gì?
“Chuyện nhất định tìm hiệu trưởng của các bạn mới tác dụng, bọn họ đều quản, còn sẽ tha cho cả nhà chúng . Vợ vất vả lắm mới thi đỗ đại học, mạo danh thế thì thôi , bọn họ dựa cái gì mà đ.á.n.h vợ thương, vợ mất nửa cái mạng, ngay cả đứa con mới hai tháng trong bụng cũng còn.”
Nhắc đến những chuyện , sự uất ức và phẫn nộ của đàn ông bùng nổ, rõ ràng là đấng nam nhi đội trời đạp đất, lúc rơi nước mắt, đến thương tâm.
Vợ vốn dĩ tên trong danh sách, thứ hạng còn cao, nhưng khác đều nhận giấy báo, học đại học , vợ mãi tin tức. Ban đầu họ cũng tưởng là thi đỗ, nhưng mới là suất học của vợ mạo danh thế.
Chuyện thể , bọn họ lập tức báo công an, hy vọng nhận một lời giải thích công bằng.
Kết quả thì , kết quả là cả nhà họ đe dọa, , còn cả vợ một đám đ.á.n.h đập, bọn họ còn giám sát, chỉ cần hành động khác thường là sẽ đ.á.n.h.
Vợ , chính là tháng đ.á.n.h, cô chỉ về nhà đẻ một chuyến thôi, kết quả đ.á.n.h đến sảy thai, vợ chấp nhận kết quả như , suy sụp đến mức nhảy sông.
Nếu bọn họ phát hiện kịp thời, vợ , của con bây giờ hóa thành nắm đất vàng .
Người đàn ông cam lòng, dựa mà kẻ nhận sự trừng phạt thích đáng, ngược bọn họ chịu đối xử như ?
Thế là bế con, giả vờ ngoài mượn tiền, đó lén trèo lên tàu hỏa, trầy trật mãi mới đến Kinh thị.
Nghe cảnh ngộ của đàn ông, Lục Giác và Âu Dương Vi đều tỏ vô cùng phẫn nộ.
“Sao loại như , , đưa gặp hiệu trưởng.”