Thập Niên: Xuyên Thành Người Vợ Được Cưng Chiều Của Lão Công Quan Quân - Chương 220: Cân Nhắc
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:58:51
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những lời đồn thổi trong khu gia đình, Lâm Mộng cũng qua. Tìm hiểu một chút, phát hiện việc chủ nhiệm Chu cho sửa đường đây cũng tác dụng.
Lần các gia đình lý trí, bạn gì cũng là .
Chỉ hội của dì Điền, và một vài đồng chí còn ngoan cố, nhưng cơ bản gây mối đe dọa nào.
Những lời đồn thổi cũng ảnh hưởng đến Lâm Mộng, Lâm Mộng vẫn việc của , sách và chăm con hề lơ là.
Ngược , bà ba và bác gái chút phiền não.
Ngôn Bảo và An Bảo mới lớn chừng nào, tính ngày tháng đến lúc Lâm Mộng thi Cao khảo, hai đứa bé còn cai sữa, lúc học đại học, chúng cũng còn .
Thế , ?
Thế là bà ba do dự một chút, liền tìm Lục Duật thương lượng.
“…Thím tin Tiểu Mộng tuyệt đối thể thi đỗ đại học, nhưng khi Tiểu Mộng học đại học, Ngôn Bảo và An Bảo ? Thím giúp các con trông con, chỉ là thím cũng già , bác gái của con cũng cháu nội của , đến lúc đó các con định để con ở nhà, mang học?”
Lục Duật thể quán xuyến , trừ khi giải ngũ ở nhà. Dù Lục Duật điều đến Kinh thị, cũng là lý do đó.
Đương nhiên, cũng thể thuê bảo mẫu, nhưng nếu ai ở nhà trông chừng, cứ thế giao con cho bảo mẫu cũng an .
Còn Lục Thành Hạo và Đào Hân Tuệ, hai trông cậy .
Bà ba cẩn thận phân tích cho Lục Duật.
Thực bà cũng thẳng với Lâm Mộng, chỉ là cũng sợ Lâm Mộng trong lòng sẽ thoải mái, dù bà Lâm Mộng là nhỏ nhen.
“…Ý của thím là, thể đợi đến kỳ Cao khảo hãy tham gia.”
Lục Duật vội trả lời, mà suy nghĩ nghiêm túc mới .
“Thím, con thím là vì chúng con mà cân nhắc, nhưng con vẫn ủng hộ Mộng Mộng thi Cao khảo.”
Nghe câu trả lời , bà ba cũng chút bất ngờ. Hoặc , khi đến tìm Lục Duật, bà nghĩ đến khả năng .
Lục Duật yêu Lâm Mộng, nhiều chuyện đều ưu tiên Lâm Mộng, Cao khảo đối với Lâm Mộng mà , cũng là một điểm tựa quan trọng, Lục Duật chắc chắn sẽ dễ dàng để Lâm Mộng từ bỏ.
Bà lắc đầu, “Thím ngay con sẽ như mà.”
Lục Duật đầu tiên là ngẩn , đó cũng . “Thím, Mộng Mộng cũng luôn ủng hộ con, thể đến lượt cô , con phản đối. Thím luôn với con, tình cảm là tương hỗ, nên con càng thể ngăn cản Mộng Mộng. Thím cũng thấy đấy, Mộng Mộng là một phụ nữ suy nghĩ, năng lực, cô là con chim định sẵn sẽ bay lên trời cao, bây giờ cô chỉ là dừng nghỉ ngơi mà thôi.”
Lục Duật .
“Thím lẽ , khi Mộng Mộng bảo con xin cho cô theo quân, cô một chạy đến Dương Thành…”
Lục Duật kể sơ qua chuyện Lâm Mộng Dương Thành buôn hàng cho bà ba , cũng về sự hợp tác của Lâm Mộng và Lục Giác, đến mức bà ba ngẩn cả .
Nếu về bộ lịch sử giàu của Lục gia, đến nay những vợ cưới về cũng ít gan và tàn nhẫn.
Có dám một lên núi đ.á.n.h thổ phỉ, cũng dám g.i.ế.c phóng hỏa. Những vợ gan đều để một nét màu đậm trong lịch sử Lục gia.
Theo những gì Lâm Mộng , bà ba cảm thấy cô cũng sẽ để dấu ấn đậm nét của riêng trong lịch sử Lục gia.
“Con bé thật là gan .” Bà ba xuýt xoa cảm thán.
nghĩ đến lúc Lâm Mộng sinh con xong, gặp nguy hiểm, cũng thể phối hợp ăn ý với Lục Duật trọng thương và bắt bọn trộm mộ, bà cảm thấy chút đương nhiên.
Lúc về Lâm Mộng, Lục Duật đều dịu dàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-xuyen-thanh-nguoi-vo-duoc-cung-chieu-cua-lao-cong-quan-quan/chuong-220-can-nhac.html.]
“Vì cô sẽ mãi mãi dừng mặt đất.” Anh một cách chắc nịch, “Còn về việc sắp xếp hai đứa con , vấn đề thực cũng là vấn đề. Con cũng sẽ về Kinh thị, đến lúc đó thuê một bảo mẫu chăm sóc chúng là , ở bên ngoài lẽ còn lo bảo mẫu ý đồ , nhưng sống trong đơn vị thì cần quá lo lắng.”
Nói thì nhẹ nhàng.
Bà ba cách khả thi, nhưng bà thương hai đứa cháu nhỏ của .
Lại thể mang về quê nuôi bên cạnh.
“Nếu con nghĩ kỹ , thì cứ theo ý của các con .” Bà ba cũng ép buộc, “ đến lúc đó nếu các con dám để Ngôn Bảo và An Bảo chịu thiệt thòi, thím tha cho con .”
“Vâng.” Lục Duật đồng ý, “Bà ba thể thường xuyên gọi điện đến kiểm tra. thím, thím và bác gái cuối năm về ?”
Lúc đầu bà ba là đến chăm sóc Lâm Mộng đến hết tháng ở cữ, vốn dĩ đầy tháng là cùng bác cả họ về, hành lý cũng thu dọn xong, ai ngờ tin tức Cao khảo đột nhiên truyền đến. Biết Lâm Mộng chắc chắn sẽ tham gia Cao khảo, bà và bác gái ở .
“Nếu Tiểu Mộng sắp tham gia Cao khảo, thím và bác gái của con cùng bác cả họ về .” Bà ba buồn , “Chúng đợi Tiểu Mộng thi xong Cao khảo hãy về.”
Lục Duật nghĩ , cũng phát hiện câu hỏi của chút thừa thãi, sờ sờ mũi, che giấu sự ngượng ngùng của .
Bên bàn xong, tối ngủ, Lâm Mộng cũng đến vấn đề .
Cô bà ba tìm Lục Duật, chắc là vì chuyện Cao khảo của .
Vì chiều nay lúc sách, cô cũng tự cân nhắc.
Nói thật, lúc đầu phát hiện mang thai, cô cũng nghĩ đến vấn đề , cô chỉ nghĩ đến những ngày tháng hạnh phúc của cả gia đình khi con đời.
bây giờ nghĩ đến việc cân nhắc vấn đề cũng muộn. Lứa sinh viên đại học đầu tiên khi khôi phục Cao khảo, danh hiệu ý nghĩa. nghĩ nghĩ , hình như bây giờ tham gia Cao khảo, đối với cô mà , chỉ ý nghĩa như .
Cô thanh niên trí thức, bản là thành phố, là vợ quân nhân, cần chịu khổ, cũng phiền não về thành phố.
Vậy cô nhất định tham gia Cao khảo ngay lập tức ?
Không cần.
Vì trong thế giới , Cao khảo hạn chế về hôn nhân là năm 81. , trong thế giới song song của tiểu thuyết , hạn chế hôn nhân muộn hơn một năm.
Vì dù cô đợi hai năm nữa mới thi Cao khảo cũng kịp, thậm chí hạn chế về tuổi tác cô cũng cần lo lắng.
Vậy nên tham gia Cao khảo, ở nhà chăm con một năm mới tham gia Cao khảo?
Nghĩ nghĩ , Lâm Mộng cảm thấy thể đợi đến mùa hè năm tham gia Cao khảo, hoặc là năm 79 .
Muộn một hai năm đối với cô gì khác biệt, học đại học cô là vì bằng cấp. Vì học đại học, những việc cô vẫn thể , ảnh hưởng gì.
Ngược , cô thể tận dụng một hai năm để kiếm tiền, mua tứ hợp viện.
“Em nghĩ , là em đợi năm , hoặc năm nữa hãy tham gia Cao khảo, thấy thế nào?” Lâm Mộng .
Ngôn Bảo và An Bảo đang giường đều Lâm Mộng, động tác đó và Lục Duật giống hệt , cộng thêm ba cơ bản là chung một khuôn mặt, hình ảnh đó thật sự chạm đến tâm hồn.
Dễ thương quá.
Lâm Mộng nhịn đưa tay ôm lấy mặt Lục Duật, sức xoa nắn, cuối cùng xoa mặt Ngôn Bảo và An Bảo, cảm thán.
“Tuy các trông giống như , nhưng vẫn là mặt con trai dễ sờ hơn, cảm giác hơn.”
Lục Duật…
Ngôn Bảo, An Bảo…