Thập Niên: Xuyên Thành Người Vợ Được Cưng Chiều Của Lão Công Quan Quân - Chương 189: Anh, Lúc Đó Anh Mấy Tuổi?

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:58:07
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lần săn thu hoạch nhiều.

 

Hai con heo rừng, một con bào t.ử, còn đều là thỏ rừng gà rừng, trong đó gà rừng nhiều nhất, hơn hai mươi con. Cho nên Lâm Mộng đó mới hỏi chọc ổ gà rừng .

 

Nhiều gà rừng như , yêu cầu của Lục Giác giữ hai con, còn một con thỏ rừng. Những thứ lấy để riêng, là để cho bọn Lục Duật mang về.

 

Còn thì thể chia .

 

Gà rừng thỏ rừng thể tích nhỏ, liền trực tiếp c.h.ặ.t thành miếng để chia.

 

Heo rừng cũng giữ năm mươi cân cho Lục Duật, còn chia.

 

còn phục, những thứ là của tập thể, dựa cái gì chia cho Lục Duật nhiều như , hơn nữa Lục Duật còn là bộ đội đấy.

 

Cũng may Lâm Mộng đó ở đây, nếu dạy dỗ tên sói con vong ân phụ nghĩa một trận trò.

 

Cái với mấy con ch.ó ở đời chẳng khác gì .

 

Lâm Mộng ở đây, Lục Giác ở đây nha. Đánh , thể lý luận.

 

“Chỉ dựa những thứ đều là g.i.ế.c, nếu , còn ăn thịt, về sớm ngủ , trong mơ cái gì cũng .”

 

Những khác cũng ủng hộ Lục Giác, tuy chia như , bọn họ chắc chắn sẽ chia ít thịt hơn, nhưng cũng sai, nếu Lục doanh trưởng, bọn họ ăn thịt bỏ tiền mua nhỉ?

 

Cũng giống như bây giờ, chỉ thịt heo, còn thịt bào t.ử, thịt gà và thịt thỏ rừng.

 

Chủng loại phong phú như , thịt heo rừng chia ít một chút thì chứ?

 

Sau đó Lâm thôn trưởng bồi thêm một câu, “Cậu nếu còn gây sự, thì đừng chia nữa.”

 

Nghe thấy lời , nào dám thả thêm một cái rắm nào nữa!

 

Những chuyện Lâm Mộng và Lục Duật đều , lúc hai đến sân phơi lúa, thôn trưởng bắt đầu chia thịt .

 

Người nhận thịt đều khép miệng, chia, thì ngóng trông mòn mỏi.

 

Thấy hai trở , đều nhiệt tình chào hỏi, Lục Giác đang giúp chia thịt phía cũng vội vàng giơ tay vẫy vẫy với bọn họ.

 

“Anh, chị dâu.” Đợi hai đến gần, Lục Giác mới nhỏ giọng , “Thôn trưởng giữ cho hai năm mươi cân thịt.”

 

Vừa khéo thôn trưởng ở ngay bên cạnh, ha hả : “Đều là nhờ Lục doanh trưởng chúng mới thịt chia, Lục doanh trưởng bỏ sức nhiều nhất, chia nhiều thịt hơn một chút là nên .”

 

Lục Duật cũng từ chối, “Cảm ơn thôn trưởng.”

 

“Lục doanh trưởng khách sáo .” Lâm thôn trưởng , “Lục doanh trưởng, xem lấy phần nào.”

 

Lục Duật về phía Lâm Mộng, Lâm Mộng lấy ít thịt chân , còn thịt thăn và một ít sườn. Thấy cô lấy cơ bản đều là thịt nạc, còn sườn, Lâm thôn trưởng buồn bực.

 

Ít mỡ, cho nên đều thích thịt mỡ, Lâm Mộng chuyên chọn thịt nạc thế.

 

Chẳng lẽ là vì để phần ngon cho ?

 

“Thôn trưởng thúc đừng nghĩ nhiều, cháu tương đối thích ăn sườn, lấy thịt nạc cũng là vì chiên lên ăn.” Thịt giấm và thịt chiên giòn đều là mỹ vị nha.

 

Lâm thôn trưởng nhất thời nên gì, chiên lên ăn?

 

Không hổ là vợ Lục doanh trưởng, chính là khí phách.

 

“Cứ đưa theo lời vợ .” Lục Duật .

 

“Vậy .”

 

Sườn chiếm trọng lượng, Lâm thôn trưởng nghĩ nghĩ, thịt liền cắt nhiều hơn một chút.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-xuyen-thanh-nguoi-vo-duoc-cung-chieu-cua-lao-cong-quan-quan/chuong-189-anh-luc-do-anh-may-tuoi.html.]

Thanh niên trí thức xếp hàng phía thấy chỗ thịt đó, đỏ mắt thôi, đồng thời cũng hối hận thôi.

 

Biết sớm Lục Giác phận bối cảnh như , bọn họ chắc chắn tạo quan hệ với Lục Giác, Lục Giác cũng sẽ chuyển khỏi điểm thanh niên trí thức, điểm thanh niên trí thức bọn họ thể chia nhiều thịt hơn.

 

Không chỉ như , thôn trưởng đưa cho Lục doanh trưởng nhiều thịt hơn, chỗ thịt Lục doanh trưởng chắc sẽ để một ít cho Lục Giác nhỉ? Bọn họ chẳng là ăn ít nhiều thịt ?

 

Lục Giác cũng thấy của điểm thanh niên trí thức , nhưng cũng biểu hiện bao nhiêu phẫn nộ, ngược bình tĩnh, cho dù là đối mặt với Từ Bân và Đàm Mai Lệ, đều biểu hiện bao nhiêu cảm xúc cá nhân.

 

Cảnh tượng , khiến trong điểm thanh niên trí thức cảm thấy Lục Giác độ lượng thật lớn, đổi là bọn họ, còn nhân cơ hội khó dễ bắt nạt bọn họ một chút?

 

Lục Duật và Lâm Mộng cũng đến gật đầu liên tục.

 

Bọn họ cũng Lục Giác lấy đức báo oán. Lấy đức báo oán thì lấy gì báo đức? Cho nên lấy đức báo oán ở chỗ hai tồn tại, theo bọn họ thấy, phản ứng như của Lục Giác, đó là thể hiện của sự vững vàng.

 

Vững vàng, thể kiểm soát cảm xúc của , mới thể nên chuyện lớn hơn.

 

Chia thịt xong, một nhà ba mới cùng Lâm thôn trưởng về nhà. Hiện tại trời tối, bọn họ xong ăn cơm tối ở nhà thôn trưởng mới về.

 

“Vừa biểu hiện tệ.” Lục Duật với Lục Giác, “Xem chú xuống nông thôn thật sự học đồ vật.”

 

Lục Giác vui mừng đắc ý, “Đó là, em xuống nông thôn rèn luyện con , mới báo danh xuống nông thôn mà.”

 

“Vậy thì học cho , chỉ trong nông thôn thứ thể cho chú học hỏi nhiều lắm. Đừng học cái , nhưng cũng đừng c.h.ế.t tâm nhãn. Gặp vấn đề, chỉ cần vượt qua ranh giới cuối cùng, chỉ cần thể giải quyết vấn đề, giở chút thủ đoạn nhỏ cũng .”

 

“Anh, nếu đổi là em, sẽ thế nào?” Lục Giác hỏi.

 

“Anh yếu như chú, tất cả âm mưu quỷ kế sức mạnh tuyệt đối đều tính là gì.” Lúc lăn lộn ở nông thôn, khác tàn nhẫn, còn tàn nhẫn hơn khác. Nếu như , cũng chắc thể sống sót trở về Lục gia.

 

Lục Giác khiêm tốn thỉnh giáo như , nghĩ nghĩ, .

 

“Vấn đề ở Từ thanh niên trí thức và Đàm thanh niên trí thức , thì tay từ hai bọn họ. Để tình trở thành thuộc, cũng coi như việc . Người khác oan uổng, hoặc là chú tìm thôn trưởng, hoặc là tự xổm bắt quả tang tại trận. Về phần những lời đồn đại nhảm nhí thì xem chú nhận thế nào, chú rõ thì nghĩ cách để chân tướng, chú nếu để ý, thì coi những cái đó như đ.á.n.h rắm, nhưng nếu quá đáng, kiến nghị chú trực tiếp thẳng mặt, hoặc trực tiếp động thủ.”

 

Lục Giác gãi đầu, “Sao vấn đề của em, đến chỗ , trở nên đơn giản như .”

 

Mấu chốt cho rằng những vấn đề đối với thật sự đơn giản, chỉ cần tùy tiện phất tay là thể giải quyết. bản thì , những vấn đề thật sự gây khốn đốn nhất định cho .

 

Cậu thật cũng từng nghĩ chút gì đó, nhưng nên bắt tay từ .

 

“Cho nên cái chú học còn nhiều. Trước oan uổng trộm đồ, liền quan hệ nam nữ bừa bãi, dời sự chú ý, đó chằm chằm mấy ngày xác định mất đồ, liền châm một mồi lửa ở sân nhà , cứu hỏa liền phát hiện món đồ mất , liền đều oan uổng.”

 

Hít, Duật ca đấy.

 

Anh cũng quá lợi hại ?

 

Lục doanh trưởng còn quá khứ như , nha.

 

Đây là suy nghĩ trong lòng ba Lâm Mộng.

 

“Vậy đó thì ?”

 

Lục Duật thản nhiên : “Anh cũng giúp cứu hỏa, đó bôi m.á.u gà lên đầu, chỉ xin , còn nợ ân tình của , cuối cùng còn đưa tiền cho mua đồ bồi bổ thể.”

 

“Anh, lúc đó mấy tuổi?”

 

“Mười hai.”

 

Lục Giác kinh ngạc sùng bái Lục Duật, “Anh, cũng quá lợi hại .” Cậu mười tám nha, so với lúc mười hai tuổi, quả thực là rác rưởi.

 

“Chú học hỏi chú nhiều .” Lâm Mộng nhịn , “Cũng cần phúc hắc giống chú, cảnh sinh trưởng của khác với chú. chú chắc chắn thêm chút tâm nhãn.”

 

Nói đến đây, Lâm Mộng dừng một chút, dùng tay che miệng, : “Nói cho chú , thật đàn ông mà xanh lên, lực sát thương cũng mạnh mẽ đấy.”

 

“Hả?”

 

 

Loading...