Thập Niên: Xuyên Thành Người Vợ Được Cưng Chiều Của Lão Công Quan Quân - Chương 173: Có Vấn Đề Tìm Lãnh Đạo
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:57:43
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện vẫn kể từ ngày hôm qua.
Hôm qua Vương Xuân Ni dẫn ba đứa con thành phố mua đồ, Trần Đại Vân bỗng nhiên gặp bạn học, tìm bạn học chuyện gì đó, bà cũng để trong lòng nên đồng ý.
ai ngờ căn bản chẳng bạn học nào cả, mà là một gã đàn ông già gần ba mươi tuổi, Vương Xuân Ni còn thấy hai lén lút nắm tay .
Chuyện khiến Vương Xuân Ni tức điên lên, suýt chút nữa thì bùng nổ tại chỗ.
May mà bà vẫn còn chút lý trí, cố nén lửa giận trong lòng, bất ngờ xuất hiện đưa Trần Đại Vân về.
Sau đó hỏi Trần Đại Vân, mới con bé và gã đàn ông mới quen một tháng, nhưng Trần Đại Vân thích gã đàn ông đó.
Thích cái đầu chứ, Trần Đại Vân mới mười lăm tuổi thì cái gì gọi là thích? Rõ ràng là gã đàn ông lừa .
Vương Xuân Ni tức giận mắng cho Trần Đại Vân một trận té tát, phân tích cho con bé . cũng gã đàn ông rót mật ngọt gì tai Trần Đại Vân, mà Trần Đại Vân cảm thấy gã đàn ông , còn Vương Xuân Ni là chia rẽ uyên ương.
Những lời của Trần Đại Vân khiến Vương Xuân Ni tức hộc m.á.u, nhốt con bé trong phòng cho ngoài, bắt Trần Đại Vân bình tĩnh , suy nghĩ cho kỹ.
Vương Xuân Ni còn định hôm nay nhất định điều tra kỹ về gã đàn ông , cứ cảm thấy gã đàn ông ý , chừng là do ai đó sắp đặt đến thì ?
Người đầu tiên bà nghĩ đến chính là Giang Vãn Vãn.
Giang Vãn Vãn đối phó với Chu Thúy Phân như , thể buông tha cho bà ?
Chỉ là đợi bà thành phố, thì thấy gã đàn ông ở bên ngoài doanh trại, gã đàn ông còn thật lòng với Trần Đại Vân, bọn họ là tình yêu đích thực, quan tâm đến tuổi tác.
Lúc đó xung quanh còn ít , thấy lời thì còn thể thống gì nữa?
Vương Xuân Ni lúc đó giận gấp, trực tiếp động thủ luôn. bà là phụ nữ đ.á.n.h đàn ông, gã đàn ông miệng thì thật lòng với Trần Đại Vân, nhưng động thủ với bà vợ tương lai thì chẳng khách khí chút nào, một cái hất bà ngã lăn đất.
Không chỉ , gã đàn ông còn giở trò bạch liên hoa với bà , xin bà , lời trong lời ngoài đều ám chỉ là do bà cố ý ngã để vu oan giá họa, mục đích là để chia rẽ và Trần Đại Vân.
Vương Xuân Ni thật sự ít khi chịu thiệt thòi lớn như , ngay lập tức lý luận, đó t.h.ả.m bại.
Gã đàn ông mang theo chiến thắng rời , đó chuyện Trần Đại Vân yêu đương với một lớn hơn cả một con giáp cũng ầm ĩ đến mức ai cũng .
Bà ngay gã đàn ông ý , về với Trần Đại Vân, Trần Đại Vân còn bà giả vờ.
Lúc Lâm Mộng đến, Trần Nhị Vân và Trần Gia Vĩ đang khuyên bảo Trần Đại Vân, Trần Đại Vân im lặng , dáng vẻ cố chấp, còn Vương Xuân Ni thì một bên lặng lẽ lau nước mắt.
Còn chồng của Vương Xuân Ni, Trần Lập Quốc thì nhà.
“Dì Lâm, dì đến , mau ạ.” Trần Nhị Vân thấy Lâm Mộng thì vội vàng chào hỏi, đó gọi to Vương Xuân Ni, “Mẹ, dì Lâm và bà Liên đến .”
Vương Xuân Ni , vội vàng lau khô nước mắt: “Sao đến lúc ? Mau .”
Lâm Mộng thấy Vương Xuân Ni dường như thêm vài sợi tóc bạc, chắc là do lo lắng quá.
“Vừa ăn cơm xong ngoài dạo chút.” Lâm Mộng hiệu bằng mắt với Trần Nhị Vân bọn họ một cái, Trần Nhị Vân và Trần Gia Vĩ lập tức hiểu ý, đưa Trần Đại Vân trong phòng. Đợi bọn họ phòng , Lâm Mộng mới nhỏ giọng hỏi thăm nguyên do sự việc.
Vương Xuân Ni sụt sịt mũi, tuy rằng một bụng lửa giận, nhưng nghĩ đến Lâm Mộng thông minh, cách cũng nhiều, nhờ Lâm Mộng giúp tham mưu, đưa chủ ý, thế là kể chi tiết cho Lâm Mộng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-xuyen-thanh-nguoi-vo-duoc-cung-chieu-cua-lao-cong-quan-quan/chuong-173-co-van-de-tim-lanh-dao.html.]
Cuối cùng : “Gã đàn ông rõ ràng là ý , cô nghĩ giúp xem, là do Giang Vãn Vãn phái tới ?”
Từ lời kể của Vương Xuân Ni, gã đàn ông tên Nhậm Hào quả thực tiếp cận Đại Vân với mục đích khác, nhưng do nữ chính phái tới thì còn đặt dấu chấm hỏi.
Trong tiểu thuyết kết cục của chị em Trần Đại Vân cũng lắm, nhưng chỉ quan hệ gián tiếp với nữ chính, nữ chính từng trực tiếp tay với họ. Cho dù Trần Gia Vĩ bắt cóc nữ chính, thì đó cũng là do Trần Gia Vĩ tự tìm đường c.h.ế.t .
Hơn nữa bây giờ diễn biến thoát ly khỏi kịch bản tiểu thuyết, cô cũng thể cứ mãi tham khảo cốt truyện tiểu thuyết .
“Cái khó lắm, nhưng cái tên Nhậm Hào , quả thực giống , cũng giống như là tiếp cận Đại Vân mục đích.” Lâm Mộng , “Chị dâu, gần đây chị đắc tội với ai chứ?”
“Không .” Vương Xuân Ni vội vàng xua tay, “Sẽ là Trần Lập Quốc bắt trả thù chúng chứ? Anh dạo hình như bắt .”
Lâm Mộng trầm ngâm một lát: “Cũng khả năng . Anh Trần nhà ?”
“Anh nhiệm vụ .” Vương Xuân Ni cũng nên oán trách chồng, nhưng xảy chuyện lớn như mà chồng nhà, bà vẫn nhịn oán trách.
Nhìn Vương Xuân Ni chút oán trách, Lâm Mộng vỗ vỗ tay bà : “Có vấn đề tìm lãnh đạo, chị dâu thể tìm Trần đoàn trưởng.”
“Cái, cái ?”
“Sao ? Người đều vươn tay đến nhà quân nhân , vấn đề nhẹ .” Lâm Mộng . Nếu bây giờ đang mang thai, cô trực tiếp đưa Vương Xuân Ni tìm gã đàn ông tính sổ .
Vương Xuân Ni do dự một chút: “Tìm lãnh đạo cũng vô dụng, con bé c.h.ế.t tiệt đầu óc úng nước , cứ nhận định gã đàn ông , còn thì gả. Cô xem.” Bà đưa tay , lòng bàn tay trầy xước, “ tên khốn đó đẩy ngã, cho Trần Đại Vân xem, Trần Đại Vân còn là do tự ngã để vu oan cho tên khốn đó.”
Lâm Mộng vết thương tay bà mà thấy đau .
“Đại Vân còn nhỏ mà, tâm trí đủ trưởng thành.” Lâm Mộng ngừng một chút, “Chị dâu tìm Trần đoàn trưởng nhờ điều tra, tra vấn đề để Đại Vân tận mắt thấy, con bé sẽ lừa. Bây giờ chị càng cho con bé gì, con bé càng .”
Tuổi dậy thì mà, đều như cả.
Vương Xuân Ni lo c.h.ế.t: “Con bé c.h.ế.t tiệt đúng là đầu óc ngu si, nó mà một nửa sự thông minh của con hai, cũng cần lo lắng thế .”
Bà cũng tại sinh một đứa con gái thật thà chất phác như , rõ ràng bà và Trần Lập Quốc đều, đều là linh hoạt.
“ Đại Vân cũng là đứa hiểu chuyện nhất ?” Lâm Mộng an ủi, “Chưa đến bước đó thì cả.”
“Nó dám.” Giọng Vương Xuân Ni cao lên một chút, đó hạ xuống, “Cũng may con bé c.h.ế.t tiệt về phương diện cũng khá cứng nhắc, nếu đ.á.n.h c.h.ế.t nó cũng hả giận.”
Vậy cũng chị thật sự nỡ đ.á.n.h c.h.ế.t mới chứ.
Lâm Mộng : “Chị xem, Đại Vân cũng chừng mực, để bản chịu thiệt thòi. Chị dâu, chuyện nên sớm nên chậm trễ.”
“ tìm Trần đoàn trưởng ngay đây.” Vương Xuân Ni vội vàng dậy, “Tiểu Mộng, cảm ơn cô nhé, tiếp đãi cô nữa, đợi chuyện xong xuôi, chị dâu sẽ mời cô ăn cơm.”
“Chị dâu khách sáo với em . Chúng cùng thôi, em cũng về .”
“Vậy .”
Vương Xuân Ni cũng sợ lỡ việc, gọi với trong nhà một tiếng cùng Lâm Mộng rời .
Giữa đường ba tách , Vương Xuân Ni tự tìm Trần đoàn trưởng, còn Lâm Mộng thì cùng thím Liên về nhà.