Thập Niên: Xuyên Thành Người Vợ Được Cưng Chiều Của Lão Công Quan Quân - Chương 172: Lâm Mộng Nói Cho Mày Biết Sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:57:42
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mày, mày , là Lâm Mộng cho mày ?” Đào Hân Tuệ kích động , “Sao nó thể cho mày , thể chứ.”

 

Lục Duật hiểu lắm tại kích động như , cần thiết ?

 

Hoặc là bà sợ khi nguyên nhân, sẽ vì tức giận mà ly hôn với Lâm Mộng, từ đó ảnh hưởng đến Lục Giác?

 

Khả năng , nếu như ngay từ đầu là vì nguyên nhân , thật sự sẽ chọn ly hôn, lẽ cũng sẽ nảy sinh oán hận với Lục Giác.

 

bây giờ thì sẽ nữa.

 

Hoặc là vợ cho nguyên nhân ngay từ đầu, chính là sợ tổn thương .

 

thật , chuyện vợ cũng là hại mà.

 

Mỗi khi nghĩ đến điều , đều cảm thấy may mắn, may mắn vì để ý đến cảm nhận của như , tâm ý cho .

 

“Tại thể, nguyên nhân mấy bắt chúng kết hôn, chẳng lẽ quyền ?” Lục Duật hỏi ngược .

 

Đầu dây bên lập tức im bặt.

 

Lục Duật quan tâm, tiếp tục : “Lục Giác xuống nông thôn cũng , nếu mấy yêu thương nó như , thì hãy tôn trọng ý kiến của nó . Không còn chuyện gì khác thì cứ như , còn việc.”

 

Nói xong, cúp điện thoại .

 

Không sẽ phản ứng gì, chắc chắn là sẽ tức giận .

 

thì chứ?

 

Lục Duật điềm nhiên như trở về nhà, bình tĩnh tin tức cho Lâm Mộng .

 

Lâm Mộng kinh ngạc nhướng mày: “Không ngờ thật sự xuống nông thôn, nhưng cũng , nông thôn rèn luyện con .” Đi trải nghiệm cuộc sống nông thôn vài tháng cũng khá .

 

“Có là phân đến ?”

 

Lục Duật lắc đầu: “Hoặc là về quê, hoặc là ở gần chỗ chúng thôi.” Anh , “Ông nội và ba sẽ để nó thật sự chịu khổ .”

 

Ở quê gia đình ông chú ba, ông chú ba là đội trưởng, phân về đó thì cũng bằng như về quê nhà.

 

Còn ở Lô Thành , thì là cách gần bọn họ hơn một chút.

 

Thuyết sát khí nếu là thật, Lục Duật cảm thấy ba sẽ tìm quan hệ để đưa đến bên .

 

Lâm Mộng ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy Lục Duật đúng.

 

“Vậy cũng tệ, nhưng xuống nông thôn thì lao động chắc chắn tránh khỏi.” Dù chăm sóc thế nào, việc cần vẫn . “Ba đồng ý ?”

 

“Nó đều đăng ký , họ đồng ý cũng chẳng còn cách nào. Có điều chắc chắn sẽ ầm ĩ một trận.”

 

“Không chứ?” Lâm Mộng hỏi.

 

Lục Duật : “Vợ thật thông minh, , nhưng cũng chẳng gì.” Anh cũng để ý.

 

Anh để ý, nhưng Lâm Mộng đau lòng nha.

 

“Cũng là bệnh.” Lâm Mộng lầm bầm một câu.

 

Trong lòng Lục Duật ấm áp: “Không cần quan tâm mấy chuyện , vợ, cho em .” Anh từ trong túi móc một chiếc vòng tay bằng vàng, “Chúc mừng vợ, nghiệp cấp ba .”

 

Lâm Mộng vui vẻ nhận lấy chiếc vòng vàng: “Anh mua ở thế?”

 

Thứ bây giờ dễ mua .

 

“Mua trong thành phố.”

 

Thấy nhiều, Lâm Mộng cũng hỏi nhiều, loại chuyện cũng cần thiết quá rõ ràng mà.

 

“Bây giờ tiện đeo, đợi phép hãy đeo lên.” Thật mua một thứ thể đeo ngay, nhưng , vẫn thấy chiếc vòng vàng , nên mua.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-xuyen-thanh-nguoi-vo-duoc-cung-chieu-cua-lao-cong-quan-quan/chuong-172-lam-mong-noi-cho-may-biet-sao.html.]

Lâm Mộng đeo thử chiếc vòng tay , kích cỡ vặn.

 

“Đẹp lắm.” Lục Duật , chiếc vòng màu vàng càng tôn lên làn da trắng nõn của vợ.

 

“Em cũng thấy , cảm ơn Duật ca.” Lâm Mộng sáp gần, hôn lên má một cái.

 

Thím Liên: Mình cảm giác tồn tại đến thế ?

 

Ánh mắt Lục Duật tối sầm , lúc Lâm Mộng định lùi thì giữ c.h.ặ.t eo cô.

 

Thím Liên thấy thế, vội vàng bưng bát chạy trong bếp, lúc nhà bếp mới là trận địa của bà.

 

Đợi thím Liên , Lục Duật và Lâm Mộng sớm còn ở bên ngoài nữa, thím Liên tấm bằng nghiệp rơi mặt đất, nhịn lắc đầu, đó mới tới nhặt bằng nghiệp lên.

 

Lục doanh trưởng chắc là chừng mực nhỉ?

 

Buổi tối lúc ăn cơm, Lục Duật và Lâm Mộng mới xuống lầu, thím Liên coi như chuyện gì xảy , với Lục Duật nãy Tiểu Lục tới một chuyến, là bên Kinh thị gọi điện tới, bảo Lục Duật gọi .

 

“…Hình như là em trai gọi tới đấy.” Thím Liên vẫn còn nhớ Lục Giác, là một trai .

 

“Biết , ăn cơm .” Lục Duật cũng vội, Lục Giác đều mười tám tuổi , chuyện gấp đến mấy cũng quan trọng bằng việc lấp đầy bụng vợ.

 

Đợi ăn cơm xong, Lục Duật mới gọi điện thoại, còn Lâm Mộng thì trong sân hóng mát.

 

Thời tiết thật sự càng ngày càng nóng, cũng chỉ buổi tối mới đỡ hơn chút.

 

Giang Vãn Vãn cũng đang ở trong sân chuyện với Trần Mỹ Quyên, Hoa Tiểu Thu. Lâm Mộng ban đầu cũng để ý, nhưng thấy tên Vương Xuân Ni thì chú ý vài phần.

 

“……Mới mười lăm tuổi thôi đấy, học đòi yêu đương, Vương Xuân Ni còn con gái học giỏi lắm, sách vở đều học bụng ch.ó hết .” Đây là giọng của Hoa Tiểu Thu, châm chọc.

 

“Cũng thể như , chắc là tuổi nhỏ hiểu chuyện, lừa thôi.” Đây là giọng của Trần Mỹ Quyên, trung dung, cùng chung mối thù với Hoa Tiểu Thu.

 

“Mười lăm tuổi mà còn nhỏ ? Hơn nữa Vương Xuân Ni tinh ranh như thế, con gái bà thể hiểu chuyện? thấy chừng còn là do Vương Xuân Ni cho phép đấy, gã đàn ông nhà giàu lắm.”

 

“Mười lăm tuổi là nhỏ, nhưng cũng là tuổi hiểu chuyện , vẫn là do phụ dạy dỗ .” Đây là giọng của Giang Vãn Vãn, bình tĩnh, xen lẫn bất kỳ tình cảm cá nhân nào trong đó.

 

Hoa Tiểu Thu giống như tìm cùng chí hướng: “ , cái kiểu như Vương Xuân Ni , thể dạy dỗ con cái mới là lạ. Nhà bọn họ ba đứa con, chẳng đứa nào hồn, đứa lớn , chứ đứa thứ hai thì đanh đá chua ngoa, còn đứa thứ ba cũng là đồ côn đồ.”

 

Cái cô Hoa Tiểu Thu thành kiến lớn với Vương Xuân Ni nha, Vương Xuân Ni thì thôi , còn bịa đặt về mấy đứa nhỏ.

 

Lâm Mộng cũng từng tiếp xúc với ba chị em Trần Đại Vân, cả ba đều coi như hiểu chuyện, chỉ là đứa nhỏ nhất cưng chiều nên nghịch ngợm chút. nếu đứa thứ hai đanh đá, đứa thứ ba là côn đồ, thì tuyệt đối là vu khống.

 

Muốn côn đồ, Tưởng Phú Quốc mới giống côn đồ hơn chứ nhỉ?

 

Có điều cũng từng Vương Xuân Ni nhắc đến chuyện Trần Đại Vân yêu sớm.

 

Trong tiểu thuyết, ừm, , trong tiểu thuyết cô cũng xem kỹ, căn bản là .

 

Hay là bây giờ tìm Vương Xuân Ni?

 

Nghĩ đến đây, Lâm Mộng liền hiệu cho thím Liên một cái, đó dậy.

 

Thím Liên cũng phối hợp ăn ý với Lâm Mộng, đỡ Lâm Mộng dậy xong liền nhà lấy đèn pin , đóng cửa cùng Lâm Mộng ngoài.

 

Người bên cạnh thấy tiếng động, giọng đều nhỏ nhiều.

 

Lúc mới nhỏ , muộn ?

 

Trong lòng Lâm Mộng thầm oán thầm, cùng thím Liên thong thả về phía khu nhà tập thể.

 

Gia đình Vương Xuân Ni vẫn ở bên khu nhà tập thể.

 

Mà lúc , nhà Vương Xuân Ni cũng hề bình yên.

 

Bởi vì chuyện của Trần Đại Vân, Vương Xuân Ni tức đến mức sắp nhồi m.á.u cơ tim .

 

cũng ngờ, con gái qua với một lớn hơn con bé gần mười lăm tuổi.

 

 

Loading...