Thập Niên: Xuyên Thành Người Vợ Được Cưng Chiều Của Lão Công Quan Quân - Chương 171: Tại Sao Mày Lại Trở Về
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:57:41
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Lục Duật mang theo bản vẽ tìm Trần đoàn trưởng.
Hai ở trong văn phòng bàn bạc bí mật hơn nửa ngày, Lục Duật mới rời như chuyện gì xảy .
Hôm nữa, dẫn đội tham gia thi đấu.
Cuộc thi diễn tổng cộng ba ngày, bởi vì địa điểm thi đấu ở ngay gần đó nên Lâm Mộng cũng quá lo lắng. Mỗi ngày cô chỉ ăn, uống, ngủ nghỉ, hoặc là tìm đám Mã Thúy Thúy chuyện, hoặc là Hoắc Vân Sương qua đây trò chuyện với cô.
Để tránh đụng mặt Giang Vãn Vãn chịu thiệt thòi, khi chuyển qua bên , Chu Thúy Phân và Vương Xuân Ni cũng đến tìm Lâm Mộng nữa, mà đổi thành Lâm Mộng tìm các cô .
Lâm Mộng cũng cảm thấy gì , ngược cảm thấy như cũng , còn thể rèn luyện thể.
Ba ngày thời gian trôi qua trong nháy mắt, lúc Lục Duật trở về, bẩn thỉu, cứ như lăn một vòng trong bùn . Tuy nhiên Lâm Mộng thấy tâm trạng tệ, nghĩ rằng kết quả cuộc thi chắc là khá , đạt kỳ vọng trong lòng Lục Duật.
Cô hỏi nhiều, để Lục Duật tắm rửa ăn cơm xong, Lâm Mộng liền đuổi phòng nghỉ ngơi.
Lục Duật cũng từ chối, điều khi về phòng, nhân lúc thím Liên chú ý, lén hôn trộm cô một cái.
Lâm Mộng buồn lườm một cái, đợi về phòng mới cùng thím Liên ở phòng khách chuyện. Mới một lúc thì Hoắc Vân Sương ở bên ngoài gọi tên Lâm Mộng, thím Liên vội vàng dẫn .
“Ngày mai em về .” Biểu cảm của Hoắc Vân Sương giống như là nỡ.
“Đột ngột ?”
“Xin nghỉ lâu quá cũng , trong xưởng .” Hoắc Vân Sương , “Hơn nữa, em ở chẳng là phiền cả em , em vẫn là nên ở ghét thì hơn.”
Vừa câu , Lâm Mộng liền mấy ngày nay cô và Giang Vãn Vãn xích mích gì đó .
“Sao thế? Anh cả em chê cái bóng đèn là em quá sáng ?” Lâm Mộng đùa.
Hoắc Vân Sương hừ mũi: “Có vợ là quên mất em gái ruột ngay, đây cũng thấy chê em, bây giờ em cái gì cũng chuyện để , lải nhải y như bà cụ non, còn lắm lời hơn cả bà nội em.”
“Đó chẳng là vì quan tâm đến đứa em gái là em .” Lâm Mộng , “Chị mà trai như , chị vui mừng còn kịp nữa là.” Tiếc là nguyên chủ chỉ hai em hút m.á.u, còn bản cô thì thôi, nhắc đến cũng .
“Mới .” Hoắc Vân Sương tức giận , “Dù bây giờ em cái gì cũng thuận mắt, thậm chí ngay cả bạn bè của em cũng quản, thật sự là chịu đủ . Trước đây em cũng phát hiện em thích lo chuyện bao đồng như .”
Trong lòng Lâm Mộng khẽ động: “Anh Hứa Vệ Quốc ?”
“ , Hứa Vệ Quốc cũng gì, cứ khăng khăng ý , cứ như em dễ lừa lắm . Em cũng kẻ ngốc, Hứa Vệ Quốc là em còn ?”
Em quả thực dễ lừa đấy, đây chẳng là lừa . Tin tưởng ngoài chứ tin ruột .
Cũng khó trách Hoắc Đình lo lắng.
“Anh chẳng là cho em .” Lâm Mộng , “Dù ngày mai em cũng , Hứa Vệ Quốc ý gì khác với em, đến lúc đó em sẽ , cũng sẽ trách nhầm thôi.”
“ em cảm thấy giận, em đây như .”
Cho nên ý em là, những chuyện đều do Giang Vãn Vãn giở trò quỷ ?
Em gái , khuyên em đừng đắc tội nữ chính, kết cục thê t.h.ả.m lắm đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-xuyen-thanh-nguoi-vo-duoc-cung-chieu-cua-lao-cong-quan-quan/chuong-171-tai-sao-may-lai-tro-ve.html.]
“Thì đây em cũng đến quân khu thăm bao giờ, chừng em vốn dĩ là như , chỉ là các em gặp quá ít nên em cảm nhận thôi.” Lâm Mộng , “Xa thương gần thường mà.”
Hoắc Vân Sương bĩu môi dám đồng tình: “Ai chứ.” Cô , “Sau khi em về Kinh thị chúng giữ liên lạc nhé, đợi chị về Kinh thị, em sẽ mời chị ăn cơm.”
“Được.” Yêu cầu nhỏ, Lâm Mộng chắc chắn đáp ứng.
Ngày hôm Hoắc Đình liền đưa Hoắc Vân Sương lên tàu hỏa về Kinh thị, tưởng rằng như Hoắc Vân Sương và Hứa Vệ Quốc sẽ còn dính dáng gì nữa, Hứa Vệ Quốc sẽ dễ dàng từ bỏ ý định như , đang tính toán lén lút gửi thư qua với Hoắc Vân Sương.
Nếu Hoắc Đình phát hiện động cơ của Hứa Vệ Quốc thuần khiết, từng cảnh cáo Hứa Vệ Quốc, thì Hứa Vệ Quốc trực tiếp “gạo nấu thành cơm” .
Bây giờ chỉ thể hối hận, lúc đầu nên lén lút tung tin đồn, nếu Hoắc Vân Sương cũng sẽ thấy khác bàn tán mà ầm ĩ, cũng sẽ kinh động đến Hoắc Đình. May mà Hoắc Vân Sương là một đứa ngốc, căn bản hề nghi ngờ , đối với cũng khá tin tưởng.
Cho nên dù Hoắc Vân Sương về Kinh thị, vẫn còn cơ hội.
Hoắc gia dạng , nếu thể trở thành con rể Hoắc gia, thể bớt mấy năm đường vòng phấn đấu.
Toan tính của Hứa Vệ Quốc hiện tại vẫn ai , bao gồm cả Lâm Mộng cũng cảm thấy Hoắc Vân Sương về Kinh thị thì hai sẽ quá nhiều dính dáng, cho nên suýt chút nữa xảy chuyện, Lâm Mộng cũng khá kinh ngạc.
Có điều những chuyện là .
Lục Duật Lâm Mộng đến trường nhận bằng nghiệp xong, chuyên môn đến trạm phế liệu tìm ông bác chuyện một lúc, khi lấy thông tin mới trở về.
Vừa mới đến đơn vị, liền thông báo một cuộc điện thoại tìm , cũng nghĩ nhiều, xoay đến phòng trực ban điện thoại.
Điều là, hiện tại Lục gia ở Kinh thị hề bình yên, bởi vì quyết định xuống nông thôn của Lục Giác, khiến cho Lục gia bây giờ giống như nước sôi sùng sục .
Đương nhiên, điều chủ yếu thể hiện ở ông cụ và vợ chồng Lục Thành Hạo.
Lục Giác nghiệp , ngay cả ông cụ cũng đang nghĩ cách tìm cho Lục Giác một công việc nhẹ nhàng , nhưng ai ngờ Lục Giác âm thầm đăng ký xuống nông thôn chứ.
Hôm nay của văn phòng khu phố đến xác nhận, bọn họ mới Lục Giác khi thi xong liền đăng ký xuống nông thôn. Lúc đó ông cụ suýt chút nữa thì tắt thở, giận gấp.
Ông cụ còn như , Lục Thành Hạo và Đào Hân Tuệ thì càng cần .
Kể từ khi Lục Duật ở riêng, hai càng thêm quan tâm đến Lục Giác. Hoặc nên là, d.ụ.c vọng kiểm soát càng thêm nghiêm trọng.
Cái cho Lục Giác , cái cho Lục Giác đụng , coi như tàn phế thể tự lo liệu . Cũng may tố chất tâm lý của Lục Giác cao, nếu thì điên mất.
Và cuộc điện thoại , chính là do Đào Hân Tuệ gọi tới.
“Lục Duật, là mày xúi giục thằng Giác xuống nông thôn đúng ? Có ai như mày , mày đây là để em trai mày c.h.ế.t , nông thôn cái nơi đó là chỗ em trai mày thể ở ? Sao mày ác độc như thế. Mày, mày đây là trả thù, tao sinh đứa con trai như mày chứ, tại mày trở về. Mày trở về là trong nhà ngày nào yên , em trai mày cũng mày hại chịu khổ nhiều như , tại mày trở về.”
Nghe tiếng mắng c.h.ử.i cuồng loạn ở đầu dây bên , Lục Duật mặt cảm xúc.
Anh của hiện tại, thật sự thể bình tĩnh chấp nhận sự phán xét bất công của Đào Hân Tuệ.
Mãi cho đến khi giọng của Đào Hân Tuệ bên từ từ nhỏ dần, Lục Duật mới chậm rãi mở miệng.
“Nếu trả thù mấy , cần phức tạp như .” Anh , “ chỉ cần ly hôn với Mộng Mộng là , đến lúc đó sẽ còn ai thể trấn áp sát khí của nữa.”
“Có điều bây giờ nghi ngờ, lẽ đây chỉ là cái cớ để mấy kiểm soát Lục Giác mà thôi.”