Thập Niên: Xuyên Thành Người Vợ Được Cưng Chiều Của Lão Công Quan Quân - Chương 169: Duật Ca, Em Làm Ảo Thuật Cho Anh Xem Nhé

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:57:39
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông bác lời , liền cạn lời một trận.

 

Con ranh nhà ai mà chuyện thế , cái gì gọi là vẫn còn sống nhé? Ông đây còn trẻ trung phơi phới, thể còn ?

 

Ngẩng đầu lên, ừm, con bé trông quen quen nhỉ.

 

Nghĩ một chút, ông bác cuối cùng cũng nhớ con bé vui vẻ mắt là ai .

 

Đây chẳng là con bé đây cho ông lương thực và bánh bao bẩn ?

 

Hửm? Bụng nó to thế ?

 

“Là cô nhóc nhà cô , sắp sinh ? Ngày tháng...” Không đúng, hai chữ định , ông thấy bên cạnh Lâm Mộng một đàn ông, lời đến bên miệng kịp thời bẻ lái, “Ngày tháng sinh con chọn cho kỹ, cho đứa trẻ.”

 

Lâm Mộng thể ông là, ngày tháng đúng.

 

“Cháu đây còn hai ba tháng nữa, vội cái gì?”

 

“Vợ cháu m.a.n.g t.h.a.i đôi.” Lục Duật cũng , nhưng thấy ông bác quen với vợ , nên so đo những cái .

 

Ông bác ngẩn , thêm bụng Lâm Mộng một cái: “Vậy thì đúng là phúc khí .” Ông còn tưởng con bé cắm sừng chồng nó chứ. “Các đây là cả nhà đến nhặt phế liệu ?”

 

“Đây kinh nghiệm, cho nên đến đây xem thử, tìm mấy quyển sách về nuôi dạy con cái mà.” Lâm Mộng viện cớ cũng là thuận miệng .

 

Mẹ chồng cô kinh nghiệm? Vậy chồng cô từ ?

 

Ông bác cũng là thấy chồng và chồng Lâm Mộng ở đây, cho nên chỉ thầm phàn nàn trong lòng.

 

“Vậy các xem , nhanh lên chút, còn ăn cơm .”

 

“Không lỡ thời gian ăn cơm của ông.” Lâm Mộng hiệu cho Lục Duật, Lục Duật liền đưa bánh bao cho ông bác.

 

Lần thì che giấu nữa.

 

“Tâm trạng cháu , thưởng cho ông đấy.”

 

Ông bác thấy bánh bao thịt, bụng kìm kêu ùng ục.

 

Nghe Lâm Mộng , bực bội : “Thế thật sự cảm ơn cô .”

 

Lâm Mộng híp mắt: “Không cần khách sáo.” Sau đó đầu dặn dò thím Liên, “Thím Liên, thím đợi bọn cháu ở đây nhé.”

 

“Ừ, .” Thím Liên đáp, dù Lục doanh trưởng ở đó, bà theo cũng .

 

“Góc tường bên hình như mấy quyển sách đấy.” Ông bác nhắc nhở.

 

Lâm Mộng ông một cái, nhưng ông cắm đầu ăn bánh bao thèm để ý đến nữa.

 

“Biết , cảm ơn ông bác.”

 

Ông bác trả lời, cứ ăn bánh bao. Đợi hai trong , ông mới ngẩng đầu lên. Nhìn bóng lưng bọn họ, ông bác thể thừa nhận, hai còn xứng đôi. “Này bà em, đây là con trai con dâu bà ?”

 

Thím Liên giải thích, là bảo mẫu thuê chăm sóc Lâm Mộng.

 

bảo mà, chồng cô và bà cũng giống , bà sinh như thế.” đàn ông chắc chắn là lính, khí thế đó ngay, hơn nữa trong tay chắc chắn còn mạng .

 

Thím Liên...

 

Lâm Mộng và Lục Duật đến góc tường bên , ở đây quả nhiên mấy quyển sách.

 

Lâm Mộng lật xem một chút, Lục Duật cho, mà tự cúi xuống bắt đầu lục tìm.

 

Sách nuôi dạy trẻ sơ sinh thì tìm thấy, ngược tìm thấy một sách cổ chút niên đại, nhưng niên đại cũng xa xưa lắm, chắc là sách của năm sáu mươi năm . Những cuốn để thêm một hai mươi năm nữa, cũng thể đáng chút tiền.

 

Có còn hơn , Lâm Mộng bảo Lục Duật thu mấy cuốn sách , đó tiếp tục lục tìm.

 

Lục Duật cũng coi như là kinh nghiệm , cho nên câu nệ việc lật xem sách vở, đối với mấy cái bàn ghế, tủ kệ gì đó cũng hứng thú.

 

Anh là tảng băng, nhưng nghĩa là cổ hủ, biến thông.

 

Bây giờ đều tay trắng , chắc chắn kiếm thêm chút tiền mới nuôi sống vợ và con gái . Hiện tại thì còn , con gái còn đời, nhưng khi con gái đời thì ? Chỉ với chút tiền lương đó của thì gì chứ? Hơn nữa vợ còn học đại học nữa.

 

Cho nên thể kiếm thêm chút thu nhập ngoài luồng gì đó, tại chứ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-xuyen-thanh-nguoi-vo-duoc-cung-chieu-cua-lao-cong-quan-quan/chuong-169-duat-ca-em-lam-ao-thuat-cho-anh-xem-nhe.html.]

Trước đây về nhà ông chú ba, cũng sẽ săn thú mang bán.

 

“Vợ, em xem .” Lục Duật hạ giọng gọi.

 

Lâm Mộng sang, Lục Duật liền nghiêng , để lộ cá vàng nhỏ (thỏi vàng) và chuỗi hạt che khuất.

 

Đồ nha.

 

Lâm Mộng sáng mắt lên, vội vàng qua xem.

 

Khá lắm, cá vàng nhỏ tuy nhiều lắm, mới hai ba thỏi, nhưng trong ngăn bí mật của cái rương gỗ lớn còn vàng bạc châu báu khác nữa.

 

Có dây chuyền ngọc trai, ngọc bội, trâm cài chế tác tinh xảo, trâm vàng trâm bạc, vòng tay lắc tay, còn nhiều đá mã não ngọc thạch.

 

Phát tài !

 

“Ở đây còn nữa.”

 

Lục Duật phát hiện một tia sáng vàng, đó từ trong đống phế liệu bới một cái bàn gỗ thịt thiếu mất hai chân, ánh vàng chính là từ góc bàn lóe . Lục Duật trực tiếp tay, từ chỗ thiếu góc dùng sức bẻ một cái lỗ, từ cái lỗ , liền thấy trong lớp xen kẽ của cái bàn trải một lớp cá vàng nhỏ.

 

Lâm Mộng mà tim đập thình thịch.

 

Lâm Mộng mày tranh khí lên chút, kiếp cũng là tỷ phú, thế bình tĩnh ?

 

cô thực sự bình tĩnh nổi.

 

Gia sản bạc tỷ bây giờ cô sờ tới , nhưng những vàng bạc châu báu là hàng thật giá thật bày mắt.

 

“Duật ca, giỏi lắm.” Lâm Mộng nắm lấy tay Lục Duật, vô cùng kích động.

 

Lục Duật bộ dạng hưng phấn của cô, cũng nhịn .

 

mấy thứ mang thế nào?”

 

Lâm Mộng hỏi khó .

 

Đây là một vấn đề .

 

Nếu là một đến thì trực tiếp bỏ gian là , an đáng tin cậy.

 

mà bây giờ.

 

Lâm Mộng cụp mắt trầm tư, suy nghĩ xem thể để lộ con bài lật .

 

Sự tin tưởng đối với Lục Duật thì cần , đàn ông nếu thể tin, thì cô còn thể tin ai? lòng phức tạp khó lường, , chính là đang đ.á.n.h cược.

 

Nghĩ lâu, lúc hồn , thì thấy Lục Duật đang giấu những vàng bạc châu báu đó . thế thì giấu bao nhiêu chứ.

 

“Duật ca, em ảo thuật cho xem nhé?” Lâm Mộng kéo .

 

Lục Duật kỳ lạ cô: “Ảo thuật?”

 

Lâm Mộng gật đầu thật mạnh, mắt , : “ ảo thuật thần kỳ, tuyệt đối thể để khác , nếu em sẽ c.h.ế.t.”

 

Đồng t.ử của Lục Duật, khi thấy chữ c.h.ế.t liền co rút một chút, thần kinh cũng đều căng cứng lên. “Không cần ảo thuật, sẽ nghĩ cách, cùng lắm thì mấy thứ cần nữa cũng .” Vợ mà còn, cần mấy thứ gì?

 

Lâm Mộng chằm chằm mắt một lúc, đó : “Chỉ cần , em , thì sẽ .”

 

“Không .” Lục Duật vô cùng kiên định, chỉ sợ cái ảo thuật cho Lâm Mộng, hoặc là thật sự sẽ lấy mạng vợ .

 

Lâm Mộng nắm lấy tay , tay cầm lấy viên hồng ngọc trong tay , đó trực tiếp bỏ trang viên.

 

Lục Duật đầu tiên là ngẩn , đó giống như con sư t.ử phát điên, mắt đỏ ngầu, ngược nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Lâm Mộng: “Vợ, em cảm thấy trong thoải mái , khó chịu ?”

 

Lâm Mộng ngẩn ngơ, phản ứng của , cược đúng .

 

“Không , nãy lừa đấy.” Lâm Mộng , “Đây ảo thuật gì, mà là gian, cho nên đương nhiên sẽ gây ảnh hưởng gì đến cơ thể em.”

 

“Thật ?”

 

“Thật mà.” Lâm Mộng giải thích, “ nếu chuyện , em chắc chắn sẽ bắt nghiên cứu đấy.”

 

Nói , cô ngay mặt , thu hết những thứ còn gian.

 

 

Loading...