[Thập Niên] Vợ Đẹp Trong Tứ Hợp Viện - Chương 446: Tôn Đại Hữu hồi hương
Cập nhật lúc: 2026-01-06 02:51:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tú Tú, Đại Hữu sắp về ." Tô Vĩnh Cường cầm tờ thư kích động tới tìm Tú Tú.
Tú Tú gật đầu, vui vẻ : "Biết ạ, cũng gửi thư cho em, tính toán thời gian, vài ngày nữa chắc là sẽ đến kinh thành."
Lần gặp mặt là tết năm bảy mươi mốt, chớp mắt bảy năm trôi qua, Tôn Đại Hữu trong thư nhắc tới, họ về thành phố xong định biên cương nữa, xa quê hơn mười năm, nay cơ hội trở về, tự nhiên bỏ lỡ cơ hội .
Tú Tú nghĩ tới điều gì, hỏi Tô Vĩnh Cường: "Nhị Ca, gia đình Đại Hữu đều về cả, nghĩ xem ở ?"
Tô Vĩnh Cường cho cô một ánh mắt yên tâm, hì hì : "Anh Đại Hữu của em giờ khôn lắm, trong thư với , bảo để ý chỗ ở giúp, bên đó chẳng vẫn còn mấy phòng trống , định để họ ở tạm đó, từ từ tìm nhà."
Chỗ ở thì dễ giải quyết, quan trọng là điều chuyển công tác về kinh thành, Tôn Đại Hữu rời kinh thành quá lâu , mối liên hệ duy nhất chỉ còn hai nhà Tô Vĩnh Cường và Tú Tú.
May mà họ bây giờ đều ở cấp cán bộ, tìm quan hệ điều Tôn Đại Hữu về cũng khó.
"Công tác cũ của Đại Hữu là ở nhà máy thép, điều về quan hệ từ phía nhà máy thép, may mà Quân T.ử hiện là phó giám đốc, vấn đề chắc lớn." Hàn Kim Dương lên tiếng hỏi.
Tô Vĩnh Cường trầm ngâm giây lát, do dự hỏi: "Có khó Quân T.ử ?"
"Không , ngày mai em tìm một tiếng là ." Hàn Kim Dương .
Quân T.ử nay là phó giám đốc nhà máy thép, chỉ cần chịu mặt, điều một công nhân chính thức viện trợ xây dựng tuyến ba về chỉ cần khua Mồm Mép một chút, cấp sẽ dám đồng ý.
"Thành, đợi Đại Hữu về , bảo nó mời Quân T.ử uống rượu." Tô Vĩnh Cường thấy chuyện giải quyết nhẹ nhàng, thở phào nhẹ nhõm.
Tú Tú bên họ cách thì hỏi nhiều thêm, chuyển sang : "Anh Đại Hữu sắp về, chúng đón gió tẩy trần cho , Nhị Ca chỗ còn gà vịt ?"
"Có, em hỏi cũng định chuyện , trong làng Diệp Thúc một mẻ gà vịt chuẩn xuất, thầu hết , ngày mai thể mang qua." Tô Vĩnh Cường .
Số lượng mẻ gà vịt nhiều, gà là mười hai con, vịt là tám con, mấy nhà họ chia , mỗi nhà cũng chỉ một hai con, nhiều hơn là .
Nay Tôn Đại Hữu sắp về, để hai con để đón gió cho gia đình họ, gà vịt , phiếu thịt cũng chuẩn .
Vừa khéo phiếu thịt tháng mười hai Tú Tú dùng mấy, còn dư hơn hai cân phiếu thịt, cộng thêm của Tô Vĩnh Cường nữa, thể gom hơn năm cân.
"Số phiếu thịt cứ để cho Đại Hữu, họ về ăn Tết thể dùng đến, còn chúng , chỗ thịt mua vẫn còn khá nhiều, đợi làng Long Nham mổ lợn, chúng mua thêm ít nữa tích trữ." Tú Tú dặn dò Hàn Kim Dương.
Dù làng Long Nham cũng , giờ ở chợ đen thể mua thịt, quản nghiêm như , lâu thấy tin bắt bớ.
Hàn Kim Dương cũng ý , do dự đồng ý luôn.
Mấy chuyện trò lâu, Tô Vĩnh Cường Quách Linh và con vẫn đang ở nhà đợi , Uyển Cự thịnh tình giữ dùng cơm của Tú Tú.
Tú Tú : "Được , mau về , kẻo chị dâu lo."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
"Ngày mai mang gà vịt qua." Tô Vĩnh Cường xong, thấy vợ chồng Tú Tú định tiễn ngoài, vội vàng ngăn , "Bên ngoài lạnh, em và Kim Dương cần tiễn ."
Tú Tú khách sáo với , dừng bước trong cửa, Hàn Kim Dương tới chắn bớt khí lạnh ùa lúc Tô Vĩnh Cường mở cửa, xoa xoa đôi tay ấm áp áp má cô dắt cô trở bên giường lò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-vo-dep-trong-tu-hop-vien/chuong-446-ton-dai-huu-hoi-huong.html.]
"Tay lạnh thế ?" Lông mày Hàn Kim Dương nhíu c.h.ặ.t .
Tú Tú ngẩn , : "Sáng nay ngủ dậy lạnh , thấy khó chịu nên để ý."
Hàn Kim Dương yên tâm : "Hai ngày nay Đại Tuyết, em ngoài mặc dày , khăn len đỏ mới dệt , thấy em quàng?"
Dịp Đông chí, Tú Tú cùng Quách Linh, Trương Lạp Mai bọn họ bàn cùng găng tay khăn quàng mới cho nhà.
Cô liền chọn vài cuộn len màu đỏ trong kho nhà máy may, mấy thấy len đỏ đều , về liền chia mỗi một cuộn.
Cuộn len đó của Tú Tú nhờ Lý Đại Mã giúp dệt thành găng tay và mũ cho Miên Miên mặc, còn dư nửa cuộn, bèn dệt thành khăn quàng kẻ đỏ trắng.
Vốn là định cho Thạch Đầu, thằng nhóc bảo màu đỏ sặc sỡ quá , màu xanh trắng, Hàn Kim Dương bèn khăn cô quàng , thế là để cho Tú Tú.
"Ngày mai em sẽ quàng." Tú Tú .
Hàn Kim Dương bảo: "Đợi gì đến ngày mai, tay em ủ lâu thế vẫn còn lạnh, giờ quàng luôn ." Nói đoạn đợi Tú Tú từ chối, chạy phòng lấy khăn quàng đỏ .
Tối ngày thứ hai, Tô Vĩnh Cường mang gà vịt đến, xoa xoa tay định rời .
"Nhị Ca, bao nhiêu tiền để em đưa ." Tú Tú đỡ lấy gà vịt đem bếp, vội vàng gọi giật Tô Vĩnh Cường .
Tô Vĩnh Cường liếc cô một cái: "Nói bao nhiêu còn khách khí với Nhị Ca, còn như đưa cho em nữa , dù phía Quách Ca cũng đang thèm thuồng, mang qua cho , bao nhiêu cũng nhận hết."
"Đừng mà, em đưa tiền là chứ gì." Tú Tú bất lực mỉm , nhưng vẫn với giọng cho phép từ chối, "Lần em đưa tiền cho nữa, nhưng vẫn nên tính toán rõ ràng, chị dâu còn đang mang thai, sang năm sinh trong nhà thêm một miệng ăn, thì hào phóng , nhưng chị dâu và Đứa Trẻ ở nhà sẽ chịu khổ."
Tô Vĩnh Cường khẽ : "Cũng chỉ em thôi, khác chiếm tiện nghi từ chỗ là chuyện thể nào."
Nghe , Tú Tú bật thành tiếng, quả thực Tô Vĩnh Cường dễ dãi.
Những ngày chờ đợi trôi qua nhanh, thời gian đến ngày mùng 4 tháng 1.
Ngày hôm nay, Tô Vĩnh Cường nhận bưu kiện gửi về từ biên cương , lớp thứ nhất và thứ hai của bưu kiện là quần áo của cả nhà Tôn Đại Hữu, xếp ngay ngắn, bằng mắt thường cũng thấy mấy chục bộ, đến lớp thứ ba thấy một lá thư mới .
Y trong thư nhờ Tô Vĩnh Cường giúp sắp xếp những hành lý , còn trong đồ gửi về một phần của Tú Tú.
Tô Vĩnh Cường mở kiểm tra, đồ cho Tú Tú niêm phong riêng bằng một cái túi.
Quách Linh cái t.h.a.i mang gian nan, ăn bao nhiêu nôn bấy nhiêu, đến giờ gầy mấy cân, lúc đang đó chút sức lực xem Tô Vĩnh Cường chỉnh lý bưu kiện của Tôn Đại Hữu, "Em ngửi thấy mùi thơm của hạt khô, Tú Tú nhắc cô thích ăn hạt khô, Đại Hữu ca đều nhớ kỹ nha."
" , Đại Hữu luôn nhớ kỹ Tú Tú là đứa em gái , đương nhiên cũng gửi cho em một phần, em m.a.n.g t.h.a.i ăn hạt khô dinh dưỡng, túi đều là của em." Tô Vĩnh Cường chút căng thẳng cô, "Thế nào, em ngửi thấy nôn ?"
Quách Linh Yên Nhiên mỉm : "Lần m.a.n.g t.h.a.i những món ăn vặt khác đều ăn nổi, chỉ hạt khô Tú Tú đưa cho là em thích ăn, xem giúp em hồng táo khô , cái đó ngâm mềm ăn ngon lắm."
Tô Vĩnh Cường mỉm , đầu mở những bưu kiện còn , đừng chi, ngoài hạt khô và hồng táo khô, còn một túi nho khô, hai túi thịt cừu khô, mỗi túi phân lượng đều nặng.
Hắn khẽ thở dài : "Đại Hữu vẫn chân thành như thế."